Thương nhớ nghìn năm

Tuỳ bút

Những khi mệt mỏi và buồn chán tôi thường ngồi cửa sổ trông ra, Hà Nội trước mắt tôi lúc này là cái cổng cổ kính làng Đại Từ, ngôi chùa xanh rêu nằm khuất lấp dưới tàng cây cổ thụ, hồ Linh Đàm xanh trong thi thoảng có những đàn cò bay về đỗ trắng bờ hồ.

 Mùa thu nước lên có những chiếc thuyền thúng câu cá bập bềnh trên mặt hồ và những chiếc vó bè bờ bên kia thấp thoáng trong sương mù. Mùa hè nước rặc mặt hồ có nhiều người đi bắt cua, nơm cá. Đôi khi nghe được tiếng hát nổi chìm trong sương khói những buổi chiều yên ắng.

            Góc si già lối rẽ vào đường đôi ra phố có quán nghèo người thương binh già bán chè chén, dăm bảy anh xe ôm thợ xây thợ mộc ngồi thong thả nhả khói thuốc lào. Phía sau đó là chợ làng Đại Từ khi đông nghịt khi thưa thớt dân quê lẫn với dân thị thành. Và trên cao bao giờ cũng có những chiếc diều no gió đứng yên giữa trời xanh.

            Nếu không có tiếng còi tàu vẫn hú lên khẩn thiết, tiếng còi  xe réo gắt đuổi theo nhau và tiếng loa truyền thanh phường vẫn bền bỉ nói những điều không ai buồn để ý, thì tôi sẽ đinh ninh đây chính là miền quê thanh vắng của tôi hoặc Hà Nội nghìn năm trước.

            Hà Nội nghìn năm trước thế nào làm sao tôi biết, tôi chỉ đoán chừng nó cũng na ná Hà Nội qua cửa sổ nhà tôi. Và tôi yêu Hà Nội như thế  hơn rất nhiều lần Hà Nội của cao ốc, của xe cộ, của nhà hàng, của những đường phố nghìn nghịt người qua lại, dẫu biết rằng sự phát triển là tất yếu, không ai có thể cưỡng được và cũng không ai muốn cưỡng.

             Tôi yêu Hà Nội có Lý Thường Kiệt, một người Hà Nội gốc ở phường Thái Hoà- phố Bưởi ngày nay, cưỡi ngựa trắng vượt sông Như Nguyệt, với bài thơ Nam quốc sơn hà  như một khúc ca yêu nước vang vọng mãi muôn sau.

            Tôi yêu Hà Nội có chùa Diên Hựu, có hồ Dâm Đàm, có chùa Trấn Quốc, có hồ Lục Thuỷ nơi rùa vàng nổi lên dâng gươm thần cho Lê Thái Tổ cứu nước trừ gian. Khi đất nước an ninh rùa vàng lại nổi lên đòi lại gươm thần và nhà vua đã nhẹ nhàng trả lại như không, cho hay binh đao nước Nam ta chỉ để trấn quốc không bao giờ để hại nhau.

            Tôi yêu Hà Nội có điện Diên Hồng, nơi vua Trần Thánh Tông hỏi muôn dân hoà hay là đánh. Việc thiên tử cúi xuống hỏi dân đen làm cảm động cả đất trời. Thế mới biết một khi triều đình thực bụng coi dân làm gốc, chứ không phải chỉ đầu môi chót lưỡi, thì không có việc khó nào trên đời lại không thể vượt qua.

            Rất nhiều lần đi trên đường Hoàng Diệu có những cây xà cừ cao vút, tán lá sum sê tôi cứ có cảm tưởng hương hồn vị tổng đốc Hà Ninh quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh vẫn còn trên những tàng cây kia, toả bóng mát xuống tâm hồn những người yêu Hà Nội.

Khi triều đình vứt giáo qui hàng thì ông cũng vứt ngay hai chữ trung vua để đội lên đầu hai chữ xã tắc, đội đến chết không rời. Hà Nội đã có tượng Lý Thái Tổ, người anh hùng dựng nên đất Thăng Long, đã có hay chưa tượng Hoàng Diệu, người anh hùng đã chết vì Hà Nội?

            Không có những anh hùng như Lý Thái Tổ sẽ không có Hà Nội, không có những anh hùng như Hoàng Diệu thì Hà Nội đã tiêu vong, nước Việt ta cũng đã tiêu vong. Hỡi ôi điều giản đơn như cây cỏ nhưng không phải ai ai cũng thấm nhuần.

            Đôi khi tôi rời thế giới ảo internet, nơi có bao nhiêu chuyện đau buồn, nơi này đất lở người chết, nơi kia lũ cuốn nhà trôi…để về thế giới thật, nơi phố phường tráng lệ, thấy cuồn cuộn những dòng người lao vào cuộc mưu sinh, cuộc kiếm chác, cuộc tranh giành đen đỏ, lòng bỗng dưng se lại, chẳng dám trách ai chỉ một mình buồn thiu.

            Thế giới ảo Biển Đông đang nổi sóng, dân chài ta khốn khổ vì tàu lạ, đảo Hoàng Sa đang bị cầm tù, hình như chẳng liên quan gì đến thế giới thật, trên sạp báo, trong nhà hàng tiếng nói cười hân hoan mừng thắng lợi. Cũng chẳng dám trách ai chỉ thấy mình lạc lõng.

            Hà Nội từ nghìn xưa đến nay có cây xanh có ao hồ có vỉa hè, thiếu ba thứ đó không ra Hà Nội. Vỉa hè bị chiếm dụng chật ních, bị xua đuỗi rỗng không. Cây xanh đã già, đã đổ vì bão, vì bị cưa trộm chặt trộm, đã phủ một lớp bụi trắng xoá. Đa phần các ao hồ bị ô nhiễm, bị bức tử, bị san lấp vì một nghìn lý do của ham hố của quan liêu.

            Hà Nội vẫn còn đó rực rỡ ánh đèn, xe cộ đủ loại sang trọng chen chúc trên những con phố được làm ra cho người đi bộ và xe đạp. Còn đó những ngôi nhà cao tầng với kiến trúc hiện đại và sang trọng, những công viên bóng nhoáng, những nhà hàng giàu có. Còn đó bao nhiêu trai thanh nữ tú ngựa xe như nước áo quần như nêm, các gương mặt đều sáng tươi hạnh phúc. Nhưng sao tôi vẫn thấy dửng dưng.

            Nhưng sao tôi vẫn thích ngồi ngắm Hà Nội của tôi qua ô cửa sổ. Tôi không biết vì sao, thật tình là như vậy.

 Có lẽ tâm hồn cổ lỗ của tôi chỉ biết thương nhớ Hà Nội nghìn năm xưa, nơi hồn Việt chất đầy thơm thảo. Nơi có những người Hà Nội  như Lý Thường Kiệt, như Hoàng Diệu. Nơi có những đàn cò trắng chiều chiều vẫn bay về đậu trên những tàng cây sấu, và giờ đây thỉnh thoảng vẫn bay về đậu trằng bờ hồ Linh Đàm. Ôi đàn chim Việt, chúng đã có trên mặt trống đồng nghìn năm xưa, ta vẫn gọi đấy là đàn chim Lạc.

(Bài viết cho Đất Việt)

           

           

             

314 thoughts on “Thương nhớ nghìn năm

  1. Kim Dung

    To@tata: He…he…Điều tra thân phận KD kỹ quá ta. Hay trước @tata cũng ở chung nhà ở Lò Sũ, có khi hàng ngày chơi trò đuổi bắt với nhau cũng nên? Hay có khi còn giữ ảnh của KD đó?

  2. lão ăn mày

    @Bác TMH:AM có thằng bạn,có lần bực quá AM nói nó là thằng sợ vợ.Nó che miệng kề tai AM mà bảo nhỏ rằng:”Suỵt!Nói nhỏ thôi,vợ tau thì cả xóm đều sợ nó chứ có riêng gì mình tau”.
    Nó còn cho AM bài kinh nhật tụng này nữa:
    Kính vợ đắc thọ,
    Sợ vợ sống lâu,
    Nể vợ bớt ưu sầu,
    Để vợ lên đầu, là trường sinh bất tử…
    Đánh vợ nhừ tử, là đại nghịch bất đạo.
    Vợ hỏi mà nói xạo, là trời đất bất dung.
    Chê vợ lung tung, là ngậm máu phun người.
    Gặp vợ mà không cười, là có mắt không tròng.
    Để vợ phiền lòng, là tru di tam tộc
    Vợ sai mà hằn hộc, là trời đánh thánh đâm,
    Vợ gọi mà ngậm câm, là lòng lang dạ sói.
    Để vợ nhịn đói, là tội nhân thiên cổ.
    Để vợ chịu khổ là bất tài vô dụng.
    Trốn vợ đi ” ăn vụng”, là ngũ mã phanh thây…
    Vợ hát mà khen hay, là anh hùng thức thời
    Khen vợ hết lời, là thuận theo ý trời..
    ý trời cái mà ý trời…
    Ngày tụng 3 bửa,mỗi bửa năm mươi lần bảo đảm
    Trời yên đất lặng,
    Mưa gió thuận hoà,
    Ăn nên làm ra,
    Tát bể đông mệt nghỉ.Hihi.

  3. Kim Dung

    To@van: Nhưng KD cũng tuổi mèo, nhỡ lây bệnh…hen từ anh MH thì sao? Mà @van phải nghe hai anh chị- MH và KD …cò cử hai bên, kể cũng thú vị lắm chứ nhể, @van nhể?

  4. Trần Mạnh Hảo

    Trần Mạnh Hảo thưa cùng bác Bachduongqt3065

    Khi Bọ Lập bảo mỗ có chòm râu sợ vợ là Bọ khen ngợi mỗ đấy,bác Bachduong ạ. Bởi một người đàn ông không biết sợ vợ là một người đàn ông không tử tế. Rằng, vợ tôi tôi sợ, chứ tôi có sợ vợ của ông đậu mà ông sợ. Nên ai mà có đức sợ vợ là người có văn hóa, có giáo dục, có lương tri. Thử hỏi có ông nào đánh vợ, chửi vợ mà có hạnh phúc không nào? Mỗ (TMH) xin đứng giữa giời mà hô ba lần khẩu hiệu : sợ vợ muôn năm ! Ta không chỉ biết sợ vợ ta, mà còn phải biết sợ vợ ông hàng xóm. Hồi mỗ còn chơi với lão N.T., nhân nghe tin mỗ “vợ vắng nhà”, mới phôn tới rủ : ” Này, nghe nói vợ mày vừa đi Pháp hai ngày rồi, ra đây bia bọt với chúng ông ngay”. Mỗ run run trả lời : ” Vợ tao đi Pháp nhưng vợ thằng hàng xóm đối diện chưa đi Pháp, thấy nó vẫn mở cửa ngồi chình ình dòm sang nhà tao, bố bảo tao dám đi đâu…”. Cho nên, khi ra đường, mỗ gặp bất kỳ bà nào đã có chồng, tức là các bà vợ người ta, mỗ đều tái mét mặt vì sợ ạ…Khi mở máy tính của mỗ ra, thấy một khẩu hiệu chào hàng in đậm rằng : ” KẺ MẠNH LÀ KẺ BIẾT SỢ “…Bác Bachduong có đồng ý không ?

    1. Vớ Vẩn

      Khá khen cho cái….dũng của bác TMH dám tự nhận là mình sợ vợ 🙂
      Tui thì không sợ vợ 😉 tui chỉ nghe những ai nói đúng thôi, nhưng hình như vợ tui lúc nào cũng…đúng cả 😉 🙂

    2. bachduongqt3065

      Vợ tao đi Pháp nhưng vợ thằng hàng xóm đối diện chưa đi Pháp, thấy nó vẫn mở cửa ngồi chình ình dòm sang nhà tao, bố bảo tao dám đi đâu…”.

      ********************
      Cảm ơn anh TMH đã có Nhời với câu hỏi cụa Bác BD ạ ! (~_~) Nhưng BD vẫn thắc mắc là răng anh lại sợ cả cô vợ hàng xóm như lời anh nói ở trên đó ? Răng anh thay áo như thay người yêu vậy thả nào Fan Quê Choa cứ nửa tin nửa ngờ mỗi khi tên anh xuất hiện ở QC , anh cứ chung thuỷ một màu xanh yêu thương như BD cụa QT có được không ạ ? Đừng thay Lào đổi Mọi rứa hỏng cả màu áo và cả cái tính hay sợ vợ hàng xóm của mình nựa đó, anh có khi mô chộ cái con dấu mà trên mạng BD hay gặp không hè ? Con dấu tròn ở giữa in chữ KHÔNG SỢ VỢ to đùng đó, giá mà BD chộ mỗi bài thơ anh đăng mà có con dấu đó chiện vô thì oách kinh anh Hảo hè (~_~) Chúc anh mọi điều tốt lành

  5. butre

    Xây lầu mà chẳng đào công[cống]
    ĐƯỜNG mưa một trận…thánhông đi thuyền
    Đây Quang Thánh,nọ Kim Liên
    Mùa HÈ đường tắt muốn điên muốn khùng
    Rùa Hồ Gươm củng nổi sùng
    Rác rê vất tứ lung tung xuống hồ
    Sâm cầm chẳng dám bay vô
    Cáp quang,dây điện…tựa hồ lưới dăng
    Tìm đào sắc thắm…quá căng
    Nhật Tân,thịt chó,làm ăn mau giàu
    Làng Vòng cốm vẩn xanh màu
    Còn trong dỉ vảng..tranh nhau thuở nào
    Nhờ BỌ trình với LẢNH ĐAO(ĐẠO)
    Dựng tượng TỔNG ĐỐC anh hào đánh TÂY
    Nhờ xưa mới có ngày nay
    Cái xấu thì bỏ,cái hay nâng tầm
    HÀ NỘI linh địa,trọng tâm
    NGÀN NĂM VĂN HIẾN xứng tầm QUỐC TÊ(TẾ)
    BÚT RÈ KÍNH MONG

    1. vanthanhnhan"

      butre@.
      “Tìm đào sắc thắm…quá căng
      Nhật Tân,thịt chó,làm ăn mau giàu”

      Vậy tôi mới có thơ rằng:

      “Đào vẫn khoe sắc đó thôi
      Chẳng căng đến nỗi kêu giời bạn ơi!”
      ……….
      “Nhật Tân thịt chó hết thời
      Xi nghiệp Liên hiệp xa rồi bạn ơi”

      Nhật Tân, cách đây hơn 15 năm còn có một cái tên mà dân gian đặt cho rất đáng yêu:
      ” Xí nghiệp Liên hiệp sản xuất Thịt chó Nhật tân.”
      Nay thì chỉ còn 2 nhà hàng: Trần Mục và một hàng nữa.

      “Nhờ BỌ trình với LẢNH ĐAO(ĐẠO)
      Dựng tượng TỔNG ĐỐC anh hào đánh TÂY.”

      Cái còm trước tôi đã Kính báo cho các bạn xa gần:
      Hà nội đã có tượng hai vị Tổng đốc, tượng hiện đang được đặt ở tầng trên cùng thành Cửa Bắc.

      Bọ không biết nên Bọ viết vậy thôi, sự thật thì hai bức tượng đã có mấy năm rồi.
      Vô Tri – Vô Trách.
      Chúc cuối tuần butre@ khỏe.

  6. Kim Dung

    To@Mèo Hen: Đây, Mèo Hen ơi. cái lọ dầu…phải gió đây! Đỡ đau rùi chứ? @van đâu rùi, những lúc Mèo Hen hoạn nạn thế này, thì lại…biến đi chơi thôi!

    @vaqnthanhnhan: Cái cậu cảnh sát đẹp trai đó, đích thị là em chồng KD rùi. Nhất thân nhì quen. Cậu đó mới tha cho vanthanhnhan chứ! Lợi ko? Lợi ko?

    @Zhivago: Chuyện mình kể là chuyện thật đó, zhivago à. Vui lắm. Và phải công bằng. Cũng ko nên định kiến với các anh cảnh sát. Vì trong thực tế, KD thấy thường người sai phạm như mình lại hay bướng, cãi và thái độ ko đúng, có khi láo lếu nữa.

    Kể thêm chuyện này: Có lần, KD cũng bị một anh CS bắt phạt vì rẽ phải khi có đèn đỏ (do chỗ rẽ đã thay đổi, mà mình lại ko để í). Mình buột miệng chữa ngượng (chứ hàng trăm con mắt dồn vào một bà điệu đàng thì cũng xâu hổ lắm): Hôm nay xấu ngày qúa. Ko ngờ anh CS nọ hỏi lại: Sao chị biết ngày xấu?. Thì “tam nương- 13 âm lịch, ko xấu ngày thì là gì. Có khi còn bị phạt tiếp nữa!
    Hóa ra ông này mê tử vi, tướng số vô cùng. Thế là ông ấy thao thao nói về ngày xấu, ngày đẹp… Vui đến nỗi ảnh quên cả phạt. Đến lúc nhắc, ảnh bảo: thôi, hôm nay bỏ qua nha. Hôm khác phạt.
    Và thỉnh thoảng gặp lại ảnh trên đường, còn gật đầu chào nhau, cười tít mắt.

    Nhưng mình cũng phạm tội, toàn phá hoại “chức trách’ nhiệm vụ các ảnh. Nói vậy, để thấy ko phải CS nào cũng hư, cũng tệ đâu. Dân mình về giao thông, hết nói!

    1. van

      @Kimdung:
      Hehe, hom nao xem cho Van ngay tot de di tham MH nhe! A ma “bong hoa nay la cua chung”, Van khong dam di tham 1 minh, ru KD di cung nhe!

      CAC ANH CHI VA CAC BAN CHUC CUOI TUAN VUI VE!

      1. van

        Sang som, mat mui cau danh may lem nhem nen go sai , cho Van chuc lai nhe :

        CHUC CAC ANH CHI VA CAC BAN CUOI TUAN VUI VE!

      2. Mèo Hen

        Cưới Tuấn nào? Tuấn VNN hả? Nó mời MH đâu. Thôi van đi một mình với các anh chị và các bạn cũng vui vẻ mà! (MH dỗi đây!)

  7. Kim Dung

    To@vanthanhnhan:
    Đọc hết cái biên lai phạt của vanthanhnhan, chưa có rượu của Mèo Hen mang về (vì MH chắc đang lên cơn. Khổ thế. Thương quá), mà KD đã cười rũ…Chả biết ai có “ruyên thầm'”như vanthanhnhan ko nhỉ?

    Chợt nhớ chuyện 1 lần vượt đèn đỏ, bị anh cảnh sát phạt. Ảnh nghiêm sắc mặt:
    -E hèm, tại sao thấy đèn đỏ mà lại cứ vượt?. Bí quá, KD rất ngượng, nhưng cố chỉ bừa vào đám người đã vượt lên trước:
    – Tại mải đuổi theo ông xã!
    – Ổng ở đâu?
    – Dạ, ổng đi trước, vì cố theo ổng nên ko để í đến đèn đỏ. Anh cảnh sát nhìn theo cái đám đông đi xe máy, rồi tỉnh bơ:
    – Thì việc gì phải cố theo ổng. Đi theo ông khác đi…
    Thế rồi, cả anh cảnh sát lẫn KD cứ cười rũ. Đỏ cả mặt. Bất ngờ, rơi ra trong túi KD cái chứng minh thư. Anh CS vội cúi xuống: Ô, nhà ở Lò Sũ à. Số…. thế có biết nhà tôi không? Tôi ở gần phố LS đó…
    Chỉ vì nhà ở Lò Sũ, mà KD chuyến đó ko bị phạt.
    Nhưng hôm sau, đi xe máy qua đó, thấy anh CS hàng xóm, cứ phải che mặt, phóng thật nhanh.
    Đó, cảnh sát người ta thấy KD nhà ở Lò Sũ, nên tha bổng, ko có biên lai. Còn @vanthanhnhan cứ lăm le rút biên lai “phạt rượu” là cớ làm sao?
    Mèo Hen ơi, cứ lên cơn hen đi nhá…

    1. Mèo Hen

      Chưa, chưa kịp lên cơn hen. MH vừa ghé thăm BachDuong Cô nương, sau khi bóc Tem bên Ẻn Táo Quân hứng khởi chạy một vòng quanh phố, về đến Chiếu kêu đau đẻ lun. KD sang thăm tí nha, nhớ mang lọ dầu gió!

    2. vanthanhnhan"

      Kim Dzung@.
      Một lần tôi cũng vượt đèn đỏ, bị anh công an giao thông giữ lại. Tôi nhanh nhảu:
      – Ôi Hùng, dạo này khỏe không?
      Chả là trông anh này quen quen, giống cầu thủ đá bóng đội bóng đá của ngành, to cao, đẹp trai.
      – Sao anh lại biết em. Cậu ta hỏi tôi.
      – Lạ gì em, trước đá bóng đúng không? Không nhận ra anh à? Tôi nói.
      -Thế anh là….. là……..
      – Anh là bạn chị Kim Dzung đây, chị dâu em đấy.
      – Thảo nào em trông anh cũng quen quen. Thôi anh rút kinh nghiệm lần sau đi cẩn thận anh nhé. Anh đi được rồi, thỉnh thoảng đến chơi với anh chị em nhé.

      May quá mình quen Kim Dzung, không thì hôm đó bị giữ xe 15 ngày là cái chắc.

      Sau này hỏi mấy chú em làm giao thông, chúng nó nói đúng anh đó là anh Hùng, trước là cầu thủ đá bóng có chị dâu là Kim Dzung thật.
      Cảm ơn Kim Dzung nhé.

    3. Zhivago

      Các bác cứ phàn nàn người HN bây giờ nọ kia, ừ thì đúng thật, nhưng CSGT trong này mà được lịch sự rứa, cháu có chết đi cũng yên giấc thiên thu. Mấy anh CSGT ni lịch sự với các bác trước khi biết các bác là người quen. Ui giời ơi, CSGT trong này… hic hic

  8. TUANLE

    Đã có nhiều người viết tuỳ bút về Hà Nội, đa số nói về những cái đẹp, cái văn hoá, cái thanh lịch, cái cổ xưa của Hà Nội, có gì đấy nuối tiếc những cái đã qua không bao giờ trở lại. Bài tuỳ bút này của Nguyễn Quang Lập cũng có đủ những gì như vậy song lại cộng thêm cái lo, cái bức xúc về một Hà Nội ao hồ bị ô nhiễm, bị bức tử, bị san lấp vì một nghìn lý do của ham hố của quan liêu. Hà Nội đang mất đi rất nhanh những cái mà chỉ có nó thì Hà Nội mới đẹp, đáng yêu, thanh lịch, văn hoá mà ta từng cảm nhận qua những bài tuỳ bút rất hay về Hà Nội. Mất đi những cái đó thì Hà Nội cho dù có rực rỡ ánh đèn, xe cộ đủ loại sang trọng, những ngôi nhà cao tầng với kiến trúc hiện đại và sang trọng, những công viên bóng nhoáng, những nhà hàng giàu có, bao nhiêu trai thanh nữ tú ngựa xe như nước áo quần như nêm thì không chỉ anh Nguyễn Quang Lập, mà cả chúng tôi, những người yêu chiếu rượu Quê choa vẫn thấy dửng dưng. Cảm ơn Bọ nhiều!

  9. Mèo Hen

    Ai về Nam
    Ta theo với!
    Nhìn cánh vạc bay nhớ Linh Đàm.
    Thuở rải chiếu manh ly đầy rượu
    Nghiêng nằm nẫu ruột nhớ Quê Choa…

    (Vô cùng tạ lỗi trước anh linh Cụ HVN)

  10. Gocomay

    Đúng là một tuyệt bút về Hà Nội của qúi bọ! Người Hà Nội gốc mấy ai còn thương nhớ Hà Nội tới mức ấy nữa (?)! Hà nội (qua cửa sổ nhà văn NQL) vẫn còn cánh diều no gió, gốc si già, quán cóc (cuả người thương binh già…), anh xe ôm (thay cho anh xe tay thời trước), anh thợ xây thợ mộc…

    Và lại còn cả “những đàn cò trắng chiều chiều vẫn bay về đậu trên những tàng cây sấu, và giờ đây thỉnh thoảng vẫn bay về đậu trắng bờ hồ Linh Đàm…” thế cũng còn may lắm rồi! Chỉ sợ nay mai hồ Linh Đàm cuả bọ bị ô nhiễm, cá không sống nổi thì cò cũng chẳng còn nơi mà về…

    Đọc tuỳ bút cuả bọ, moa nhớ lại lũ bạn thời xơ tán (hồi thập niên 60 thế kỷ trước về quê moa ở ngoại thành) còn kể, ở phố Lò Đúc, mùa đông cò tránh rét từ đâu bay về cơ man nào là cò! Chúng làm tổ trên những tán cây cao dọc hai hè phố. Có cây tới mấy tổ liền kề… , người đi qua phố Lò Đúc thường bị cò “bĩnh” vào người là chuyện bình thường… vì thế cư dân Hà Nội vẫn gọi nơi đây là “xứ cò iả”. Nhưng cái xứ cò iả ấy bây giờ chắc chỉ còn là kỷ niệm (ảo)… chứ cò thật còn đâu?

    Cũng như tổ cò (Tổ Quốc) thật chỉ còn trên thế giới ảo chứ “thế giới thật, nơi phố phường tráng lệ, thấy cuồn cuộn những dòng người lao vào cuộc mưu sinh, cuộc kiếm chác, cuộc tranh giành đen đỏ” đã khiến những hồn thơ (cuả người Hà Nội) bị săn đuổi có khác gì đàn cò bị xua đuổi thời “chụp giật”. Hay đàn nai bị săn đuổi thời bom đạn nữa…. Vì thế bọ đáng yêu cuả chúng ta thấy “lòng bỗng dưng se lại, chẳng dám trách ai chỉ một mình buồn thiu…”

    Thiết tưởng, đó cũng là nỗi buồn cuả nhiều người khác nữa chứ! Vì có người buồn mà nói ra (như bọ Lập). Có người buồn phải nuốt buồn vào ruột, không ai biết, phải cười (giống cái cười cuả Nguyễn Việt Chiến trên blog cuả bác Trọng Tạo là ví dụ). Nhưng bên trong cái cười đấy là một nỗi đau không bao giờ nói được thành lời…

    1. NGUYỄN QUANG LẬP Post author

      Vì có người buồn mà nói ra (như bọ Lập). Có người buồn phải nuốt buồn vào ruột, không ai biết, phải cười (giống cái cười cuả Nguyễn Việt Chiến trên blog cuả bác Trọng Tạo là ví dụ). Nhưng bên trong cái cười đấy là một nỗi đau không bao giờ nói được thành lời…- quá đúng, quá hay, cảm ơn bác

  11. Đoàn nam Sinh

    ANQL à !
    Anh cứ bảo là thích nhìn Hà Nội của anh cơ, qua ô cửa sổ. Số là điển cố văn chương xưa hay dùng “câu quá khích” nói thời gian qua nhanh như bóng ngưa qua ô cửa. Có phải là ý đó mới nói lên cái sự ngàn năm thương nhớ của anh chứ gì nữa mà cứ giả vờ nỏ biết chi mô hè. Thời đi học nội trú của em đây có chú em tới kỳ thi mới chúi mũi học không kịp, ngửa mặt kêu lên ôi thời gian qua nhanh như chó liếm thớt. Chú ấy mà ở Hà nội thì chỉ muốn nhìn qua thớt thịt ở phố Cấm chỉ mất thôi, với cả miền thương nhớ, ha ha !
    Bạn Hồ Thơm tưởng mình quá chén khi vào chiếu rượu Bọ Lập ư ? Chưa say đâu chai. Chiều nay tất niên chỗ cty đứa học trò, thế là bắt đầu mùa rượu nếp đây. Chúc Bọ và bạn tất niên liên tục nhé !

  12. Lãng tử

    Hà Nội có trong mỗi người Việt Nam, dù đã đến hoặc chưa. Có một Hà Nội ồn ào, ngột ngạt, tắc đường, bụi bặm, xô bồ, tục tĩu… Cũng có một Hà Nội bon chen, cạm bẫy, lẫn lộn sang trọng nghèo hèn, lại có một Hà Nội nền nã, thanh lịch, hào hoa…
    Cảm ơn bọ có một tùy bút nhìn từ trên cao, qua khung cửa sổ hẹp để có một Hà Nội linh thiêng hồn sông núi, lãng đãng hùng khí một “thủa mang gươm…”. Đọc xong, tâm hồn tự nhiên như được thanh lọc.

    1. NGUYỄN QUANG LẬP Post author

      Có một Hà Nội ồn ào, ngột ngạt, tắc đường, bụi bặm, xô bồ, tục tĩu… Cũng có một Hà Nội bon chen, cạm bẫy, lẫn lộn sang trọng nghèo hèn, lại có một Hà Nội nền nã, thanh lịch, hào hoa…-LT nói đúng lắm, cảm ơn LT đã chia sẻ

  13. vanthanhnhan"

    Các bác đọc bài thơ của Bác Hảo từ dưới lên trên.

    “Hà nội một chín chín tám…
    …………….”

    Sau đó đọc ngược trở lên, hay lắm.

    1. vanthanhnhan"

      Đọc đến đoạn:
      ” Sao Hồ Gươm biết tôi chia xa” thì thôi. STOP.
      Đọc theo nhịp 4 câu, tứ tuyệt.

      1. Mèo Hen

        Một phát hiện thú vị!

        Bác Hảo nói bác ấy mang HG đi rồi (tâm hồn HG), nhưng trong bài có câu
        “Tôi muốn mang hồ đi trú đông”

        Thế thì nhạc sĩ Phú Quang lại đúng!

      2. bachduongqt3065

        Đọc theo nhịp 4 câu, tứ tuyệt.
        *******************
        Bác VTN nhã thích đọc thơ theo điệu nhảy tăng gô hiện đại. Cẩn thận nha Bác kẻo Bác nhẫm vào chân Bác gái thì hỏng điệu nhạc điệu thơ đi thì phí Bác ạ ! (~_~)Chúc Bác chuẩn bị đón xuân vui vẻ – hạnh phúc và thành đạt nha Bác

  14. Trần Mạnh Hảo

    Mỗ đúng là Trần Mạnh Hảo rồi thưa bạn Dong, bạn Van…Cám ơn bác bachduongqt3065 có nhời động viên mỗ. Mỗ quê Nam Định nhưng yêu Hà Nội lắm. Mỗ có viết một số bài thơ về Hà Nội, trong đó có bài : “TÔI MANG HỒ GƯƠM ĐI” mà anh Phú Quang phổ nhạc, sửa tên bài thơ thành : ” TÔI muốn MANG HỒ GƯƠM ĐI”.Anh nhạc sĩ thêm chữ “muốn” vào tựa đề bài thơ làm bài thơ kém đi một tí. Mỗ bảo Phú Quang : mỗi người Việt đi về phương Nam đều mang tâm hồn Hồ Gươm đi, chứ thân xác Hồ Gươm thì vẫn còn đó, ai khiêng vác đi được? Nghĩa là kẻ lưu đầy như mỗ đã mang Hồ Gươm đi rồi, không còn “muốn mang đi” nữa. Nhưng giời can ông nhạc sĩ, ông ấy làm theo ý của ông. Cũng phải cám ơn Phú Quang đã mang bài thơ của mỗ đi xa hơn. Các bác muốn nghe bài hát này, xin vào http://www.google.com đánh :” Tôi mang Hồ Gươm đi”. Mỗ xin chép bài thơ ra tặng các bác đang nhâm nhi mừng tết ông Táo . Trước khi các bác đọc bài thơ về Hồ Gươm, TMH xin tặng các bác bài thơ ” MÙA THU HÀ NỘI”, bài thơ chỉ có một câu :

    MÙA THU HÀ NỘI

    Thơ Trần Mạnh Hảo

    Những vỉa hè đỡ lấy cả mùa thu

    Hà Nội cuối thu 1975

    TÔI MANG HỒ GƯƠM ĐI

    Thơ Trần Mạnh Hảo

    Sao Hồ Gươm biết tôi chia xa

    Mà run cho mọi bóng cây nhòa

    Mà im im hết nghìn tăm cá

    Mà thở chiều lên khắp cỏ hoa ?

    Gó níu hoàng hôn xuống đáy tranh

    Lá rụng, trời xao động cổ thành

    Đổi dòng, sông gửi hồn ngưng đọng

    Mượn hồ trả kiếm lại trời xanh

    Tôi muốn mang hồ đi trú đông

    Mà không khiêng vác được sông Hồng

    Mà không gói nổi heo may rét

    Đành để hồ cho gió bấc trông !

    Sao Hồ Gươm biết tôi ra đây ?

    Mà thương ôm bóng kẻ lưu đầy

    Mà lau đôi mắt tôi bằng sóng

    Mà cả trời kia xuống hết cây …

    Hà Nội 1998

    1. van

      Xin bác TMH xá lỗi, kẻ hèn này thấy núi cao mà không biết. Tại có lần thấy mấy kẻ dám mạo danh bác vào QC quấy quả, tụi em hô hoán lên họ mới chạy mất dép… Lần này nâng cao tinh thần cảnh giác quá lại trúng bác TMH thật!

      Chung quy chỉ tại tính đa nghi, nhưng cũng vì mục đích giữ cho QC khỏi bị phá thôi ạ.

      Xin lỗi bác một lần nữa.

    2. Dong

      Thế ạ, thế thì thay mặt Van@ luôn xin lỗi bác TMH !
      Khổ, cái thời buổi nhiễu nhương, thương hiệu càng lơn càng nổi bật thì lại càng hay bị giả, mà nó giả thương hiệu để bán hàng tôn tốt thì còn đỡ, nó toàn pha cồn với thuốc nhuộm rồi bảo là Chivas 32 năm thôi, cái bọn đểu ấy.

    3. KênhKia

      Đã nghe ca sĩ Quang Lý ôm ghi ta hát bài này tại nhà Lê Thanh Phong (báo Lao Động). Nhà thơ, nhạc sĩ, ca sĩ đều quá tuyệt!
      Còn gì ở HN nữa cứ mang đi nốt bác Hảo lớ ơi.

    4. Cún

      Bác TMH lại post bài thơ này -:( làm sao Bọ Lập rời Hà nội đi cho đặng!

      Em đã được đọc 1 bài báo của bác H trên tờ Văn Nghệ, số Tết của một năm nào đó, mà em còn nhớ đến giờ. Bác viết về cảm xúc của một người Hà Nội đang đi đón giao thừa trong Sài Gòn mà nhớ da diết mưa xuân của đêm giao thừa Hà nội. Đọc bài đó xong là em thấy nhớ nhà rấm rứt…

    5. bachduongqt3065

      Cám ơn bác bachduongqt3065 có nhời động viên mỗ. Mỗ quê Nam Định nhưng yêu Hà Nội lắm.

      ********************
      Ui trời ! Cảm ơn anh TMH đã có Nhời với Bác BD (~_~) anh quê ” Vải tơ Nam định lụa hàng Hà Đông ” cũng là đất văn thơ ngất trời rồi . BD vẫn thắc mắc chút mà hỏi mãi nỏ ai trả lời hộ, chừ gặp anh TMH thứ thiệt đây anh hãy trả lời thật chính xác nhé ! Anh Lập bảo anh có hàng ria sợ vợ … chừ chộ cấy hình anh mới nhất ria đã thưa bớt anh có còn sợ sư tử nhà mình nữa không ạ ? Đó là BD hỏi theo câu nói của anh Lập chứ BD nghĩ khác đó là mình nể vợ mình chứ vịêc chi phải sợ đúng không anh ? Hiiiiiiiiiiiiii
      Chúc anh vui

    6. ts

      “Mỗ bảo Phú Quang : mỗi người Việt đi về phương Nam đều mang tâm hồn Hồ Gươm đi, chứ thân xác Hồ Gươm thì vẫn còn đó, ai khiêng vác đi được?”
      Cứ mỗi người vào Nam, lại mang một 1 chút hồn Hồ Gươm theo mình…Vậy các bác cứ Nam tiến… để lại HG cho chúng em chỉ là cái xác không hồn…thế có dã man quá không???
      Bác PQ sửa lại như vậy cũng là… an ủi người ở lại thôi mà!

  15. toptotoe

    Thương về HN nghìn năm xưa chính là thương mãi cái hồn thuần túy Việt – có lẽ đó là ý Bọ muốn chuyển tải chăng?

  16. Sao Hồng

    Gửi Bọ và bà con chùm thơ 3 bài về HỒ GƯƠM & THÁP BÚT của một sinh viên Đại học Vinh năm xưa !

    HỎI HỒ GƯƠM

    Rùa vàng còn đó, báu gươm đâu ?
    có phải mặt hồ bốn mùa xanh ánh thép
    là sắc gươm đã hóa thành sắc nước
    nên đất này ngàn năm mãi linh thiêng ?

    ***

    CẦU THÊ HÚC

    Anh dắt em qua cầu Thê Húc
    Nắng sớm đậu trên vành mi em
    Nước Hồ Gươm trong mắt em xanh biếc
    Em ngỡ ngàng chi cho sắc nước lung liêng

    ***

    THÁP BÚT

    Tháp Bút trăm năm chĩa trời xanh
    Hồ Lục thủy vẫn không hề phai mực
    Trời Thủ Đô xanh màu trang sử đỏ
    Cho bao nhiêu thế kỷ viết tên mình !

    01-1981

    DƯƠNG VĂN HOÀN

  17. vanthanhnhan"

    Kim Dzung@.
    Bạn chưa uống hết rượu của Bọ rót ra cho bà con trên chiếu rồi. Do vậy nên KD không biết Bọ ở Lò Sũ là phải.
    Tha cho KD, nhưng phải chịu Phạt.
    Phạt KD 3 chén rượu nhà máy Rượu Hà nội chính cống Lò Đúc ” Bang Cò ỉa”.

    Mèo Hen@, nhà gần Lò Đúc chạy ra mua Rượu nhanh lên.
    Chú ý: Đề phòng Cò ỉa trúng đầu.

    Phạt.

  18. Hoàng Kiên

    “ Thời Đất Nước gian lao” chúng ta đã đi qua rồi chăng ? Phải chăng bóng đen hắc ám chỉ là hiện tượng cá biệt không đáng kể ? Nào là đất cố đô lại có vua và được tôn vinh là tấm gương sáng cho toàn dân học tập. Nào là các nữ sinh của xứ sở cao nguyên đá Hà Giang mắc vòng lao lí còn “danh sách đen” toàn chức sắc thì vẫn ung dung thưởng xuân lãm hoa vừa hé nụ. Ngay giữa lòng Hà Nội văn hiến nghìn năm, giữa thanh thiên bạch nhật cả đoàn người tay đeo biển đỏ ngang nhiên đập phá bức tường bảo vệ ngôi nhà di tích của hai cố thi sĩ vào bậc nhất trên thi đàn Việt Nam hiện đại… Con người là vậy, vận mệnh Đất Nước thì sao ? Biển Đông vẫn nổi sóng và ngày thêm dữ dội. Khúc ruột Hoàng Sa đã chia đất khác và Trường Sa vẫn ngàn cân treo sợi tóc… Trên Tây Nguyên nóc nhà Tổ Quốc thì lố nhố những kẻ lạ mặt vẫn chưa một ngày nguôi cái mộng bá chủ vốn được truyền lại từ ngàn xưa …
    Trích : http://vn.myblog.yahoo.com/hoang.kien69/article?new=1&mid=399

  19. vananh

    Chép tặng các bác bài thơ, tuổi thơ thương nhớ của mỗi chúng ta.

    TUỔI THƠ TÔI
    (Trần Thế Truyền)

    Tuổi thơ tôi
    Tiếng chuông nhà thờ
    Tiếng chuông chùa nhuộm tím hoàng hôn

    Tuổi thơ tôi
    Tiếng ếch kêu đêm
    Đom đóm xanh, bài tập đọc

    Tuổi thơ tôi
    Những ngày khó nhọc
    Lúa đầy đồng, gạo trong mơ
    Dáng mẹ tôi, cánh cò
    Lẩn vào đêm, khắc khoải.

    Tuổi thơ tôi
    Những tháng ngày mê mải
    Cha tôi đi sớm về khuya
    Đồng sâu đâu thay được bờ tre
    Bàn tay chai sần lớp lớp.

    Tuổi thơ tôi
    Cái thời mang tên Ớt.
    Có cả em, cô gái mặc áo sĩ lâm
    Em là giấc mơ, tôi hằng mong
    Nơi bờ tre, gốc mía
    Nơi quả bòng và khoai ngứa tía
    Thơm ngát đêm hè.

    Tuổi thơ tôi
    Con đường em đi về
    Tôi dõi theo, nụ cười không có tuổi.

    Nơi ba tháng hè rong ruổi
    Tôi vẫn mong tựu trường
    Gặp em.

    Tuổi thơ tôi
    Khi mới gặp đã thân quen
    Em là ngọn gió để tôi thành thi sĩ
    Để cậu bé chăn trâu, suốt ngày rầu rĩ
    Dám gác bút nghiên, cầm súng lên đường.

    Để tôi trở thành người của chiến trường
    Coi cái chết, nhẹ như bong bóng
    Để chúng tôi không phải Thánh Gióng
    Mà cưỡi trên ngựa sắt, giữ quê hương.

    Tuổi thơ tôi
    Cây bàng sân trường
    Tôi trở về sau ngày chiến thắng
    Em đã sang sông
    Còn tôi thì trống vắng
    Đứng đợi đò, thổn thức, nao nao.

    Tuổi thơ tôi
    Tuổi thơ ở đâu?
    Tôi giữ mãi tiếng sáo diều, đêm hạ
    Xin tặng em, tặng tất cả
    Tuổi thơ tôi.

    1. bachduongqt3065

      Có thơ thì phải có lời (nhạc và lời )
      BD xin chép tặng Mộng Vân đôi dòng

      Hi Hi Hi

      http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=NSbkh-mU_h

      TRỞ VỀ DÒNG SÔNG TUỔI THƠ

      Tác giả: Hoàng Hiệp
      Ca sĩ : Vân Khánh QT yêu thương (~_~)

      Quê tôi ai cũng có một dòng sông bên nhà
      Con sông quê gắn bó với tuổi thơ đời tôi
      Bao năm xa quê ấy trong mơ tôi vẫn thấy
      Hôm nay tôi trở về lòng chợt vui thấy sông không già
      Sông vẫn in màu mây
      Vẫn khi vơi đầy vẫn mang phù sa làm đẹp thêm làng quê yêu dấu Sông vẫn như thuở ấy
      Vẫn con đò ngang đón đưa người sang và từng đêm hát ru đôi bờ
      Trong tim ai cũng có một dòng sông riêng mình
      Tim tôi luôn gắn bó với dòng sông tuổi thơ Con sông tôi tắm mát
      Con sông tôi đã hát Con sông cho tôi đậm một tình yêu nước non quê nhà
      Sông cũng như người ấy Có khi vui buồn có khi hờn ghen chỉ tình yêu tuổi thơ mới thấy
      Ôi những con thuyền giấy những năm tuổi thơ đã đi về đâu? Để mình tôi nhớ nhung bây giờ

      1. Tango

        Chị BD ơi, chị nhận bạn sai rùi. Vân Khánh là người em iu nên em rành lắm. Khánh là dân Huế sinh năm 1978, vào SG hát năm 98 và đã có chồng con, bỏ lại em và hàng trăm gã si tình ngơ ngẩn.
        Bác Hoàng Hiệp là đồng hương với em là đúng, ở An Giang và bản nhạc đầu tay của bác là Câu hò bên bờ Hiền Lương, chính là cây cầu ở QT yêu thương của chị. hu hu nhớ em Khánh quá em ơi.

      2. bachduongqt3065

        hu hu nhớ em Khánh quá em ơi.
        ************
        Hiiiiiiiiiiiii vừa nhảy Tango vừa khóc như ri thì dàn nhạc không ráp nhạc được rồi Tango ạ ! Rứa dạo trước có hay trồng cây Si trước ngõ nhà nàng VK không mà để nàng rũ áo ra đi rứa? Vân Khánh chính Cộc là ở QT nhé ! Noái có sách, mách có Gu Gồ :

        Ca sĩ Vân Khánh: Kính chào bà con đồng hương. Rất vui được trò chuyện cùng Đặc san Nghĩa tình Quảng Trị. Quê gốc của Vân Khánh là xã Vĩnh Thành, huyện Vĩnh Linh.
        Bây giờ thì đi đâu, ở đâu, dù trên sàn diễn hay ngoài sàn diễn, Vân Khánh cũng luôn tự hào giới thiệu mình là người con của quê hương Quảng Trị. Dù quê cha đất tổ ở Quảng Trị nhưng Vân Khánh sinh ra tại huế, học hết cấp 1 thì chia tỉnh. Vân Khánh ra Đông Hà học cấp 2 và một năm cấp 3, sau đó Vân Khánh lại vô Huế vừa học tiếp cấp 3 vừa học trung cấp thanh nhạc tại trường Đại học Nghệ thuật Huế. Trên sân khấu, khi được MC phỏng vấn, Vân Khánh thường nói rằng mình gốc Quảng Trị nhưng sinh ra ở Huế Nhưng Vân Khánh thiết nghỉ dù Quảng Trị hay Huế thì đâu cũng là quê hương, đếu là miền Trung thương nhớ cả.

        Ô con ki nhé Tango (~_~)

      3. cú đỉn

        Đúng rùi, Bố mẹ VK chỉ đẻ nhờ VK ở đất Huế thôi. Bọ mạ gốc QT, làm bên văn công chi đó.

  20. Trần Mạnh Hảo

    Bài tùy bút “Thương nhớ ngàn năm” này của Nguyễn Quang Lập hay vì cảm động. Lập viết tỉnh queo, giản dị, sâu sắc mà ngùi ngùi tâm trạng.Đọc xong thấy một Hà Nội rêu phong ngàn năm nhức nhối trong lòng. Cám ơn bạn…

    1. bachduongqt3065

      Chào anh TMH râu quặm ! Anh bạn cụng ly của anh Lập đây rồi . Đây chắc chắn là lời của anh TMH thật chứ không phải có người mạo danh anh bựa trước, những bài viết của anh rất hay và dễ đi vào lòng người còn ra đàng mô BD nỏ biết (~_~) . Cảm ơn anh đã đem đến cho BD cùng bạn đọc những bài thơ hay và những bài văn hay bổ ích, chúc anh năm mới có những bài viết hay hơn nữa và BD chúc anh cùng gia đình chuẩn bị đón một mùa xuân mới 2010 thật vui và đầm ấm

      1. Dong

        Không phải bác TMH nhà thơ và là tác giả mấy bài vừa rồi đâu BD ơi. Trùng tên thôi. ( Vô tình hay cố tình chưa biết )

      2. van

        Không phải giọng TMH. TMH không gọi Bọ là “bạn” kiểu tình thương mến thương thế thì phái

      3. bachduongqt3065

        Rứa à ! Chán hầy, thời buội ni còn có Người Nhái nựa à? Răng không xưng danh như Bạch Dương cụa Quảng Trị yêu thương có phải dễ thương không cơ chớ ? Nếu không phải anh TMH thì BD rút lại lời ngay không chần chờ (~_~)

      1. van

        @BD: Có nghĩa là đúng anh râu quặp rồi, không cần rút lại những lời có cánh của BD dành cho TMH nữa đâu nhé!

  21. vanbaovan

    Gửi vanthanhnhan
    Đúng bạn ạ. Ông cụ thân sinh bác Quốc là một trong số những chiến sĩ đầu tiên hi sinh của Trung đoàn bảo vệ Thủ đô – Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh 12/1946. Trong bia tưởng niệm ở Hàng Đào, mang số thứ tự: 01 – Liệt sĩ Dương Trung Hậu. Bà nội bác Quốc là Bà mẹ Việt Nam anh hùng (LS Dương Trung Hậu là người con duy nhất). Dạo mẹ bác Quốc đòi mãi căn nhà 47 Hàng Đường bị chiếm đoạt không được (từ năm 1974 đến năm 2007 hay 2008 gì đó), bà mẹ bác Quốc đã viết đơn gửi TP Hà Nội đề nghị đục bỏ tên chồng mình đại ý: coi như chồng tôi chết vì tai bay vạ gió bởi không có một thể chế nào lại đi cướp nhà của gia đình người đã chết vì thể chế ấy, xin trả lại tất cả chế độ đã nhận, cả Bằng Tỏ quốc ghi công…
    Giờ thì họ đã trả nhà nhưng hình như vẫn chưa làm giấy tờ chính thức. He!

    1. vanthanhnhan"

      vanbaovan@.
      Van cũng rành về nhà bác Quốc nhỉ. Mấy năm rồi chắc cũng giấy tờ cũng gọn gàng cả thôi. Người chiếm nhà bác Quốc đã được thành phố cho chuyển sang ngôi nhà khác ở phố Hàng Ngang, cũng mặt phố.

  22. Mèo Hen

    Nhớ về Hà nội, nhớ về những cánh cò gắn bó với người dân Thủ đô, không thể không nhắc đến Phố Lò Đúc, rợp bóng cò một thời trước 1965, nghĩa là trước khi chiến trang phá hoại lan ra tận mảnh đất nghìn năm thương nhớ này.
    Dọc Lò Đúc có hàng sao đen cao vút thẳng tắp, cò về làm tổ quanh năm. Cả con phố trắng một màu vôi và tanh lòm, đến nổi Lò Đúc có thời đã được gọi bằng cái tên “thân thương” là “bang Cò ỉa”! Sáng sáng cắp sách tới trường, qua đoạn phố này bạn phải rất cẩn thận vì thỉnh thoảng lại có chú cò non rơi trúng đầu, hoặc một con cá tanh tưởi rơi trúng người. Chiều chiều cả khu phố rộn vang tiếng cò, thời đó cũng chẳng một ai thấy thế là thanh bình, là thơ mộng, và môi trường trong lành. Nhiều người tỏ ra khó chịu vì đàn cò, có người lại còn dùng súng hơi tỉa bớt chúng để giảm bớt lượng “vôi lỏng” quét trắng cổng nhà mình! Thịt cò ít người ăn, vì cò ít thịt, lại khét, khó chế biến.
    Lũ học trò cấp 1 cấp 2 Lê Ngọc Hân (41 Lò Đúc) chúng tôi quá quen thuộc và gắn bó với lũ Cò, đến mức sau hơn bốn chục năm ngày gặp lại, không một ai là không nhắc đến “phố Cò”.
    Phan Xuân Hùng nổi tiếng nghịch ngợm thuở đó, giờ cũng xúc động đọc cho cả lớp nghe bài thơ anh vừa mới làm đêm qua. Bài thơ khá dài vời bao kỷ niệm tuổi thơ, riêng bốn câu đầu thì tôi nhớ mãi…

    Cánh cò với tuổi thơ tôi
    Như hình với bóng không rời được nhau
    Không đồng cạn, chẳng đồng sâu
    Trường tôi giữa phố trắng phau cánh cò.
    (Trích trong bài thơ “Mái trường, cánh cò và tuổi thơ” của PXH, cựu học sinh cấp 1,2 Lê Ngọc Hân)

    1. NGUYỄN QUANG LẬP Post author

      Bọ tiếc là không được chứng kiến cò lò đúc, kỉ niệm về cò chắc chắn có nhiều trong tuổi thơ mỗi người, MH viết về cò Lò đúc đi

    2. vananh

      Chép tặng anh MH bài thơ ni:

      TUỔI THƠ ĐỂ LẠI

      (Trần Văn Lợi)

      Tôi để lại tuổi thơ nơi bến nước

      Cánh cò bay thấp thoáng khúc ca dao

      Mẹ lặn lội trên cánh đồng cổ tích

      Tiếng ếch rơi ướt sũng trận mưa rào

      Tôi để lại tuổi thơ tôi trong thúng

      Buổi chợ tan ra đón mẹ vòi quà

      Quả khế chua đánh bạn cùng ổi ngọt

      Tôi nâng niu chút hương vị quê nhà

      Tôi để lại tuổi thơ nơi bến nước

      Bè chuối mang khát vọng đến chân trời

      Thuở vẫy vùng đầu trần bê bết đất

      Để mẹ tìm mỏi mắt giọng hụt hơi

      Tôi để lại tuổi thơ bên sách vở

      Tiếng dế kêu trong cặp cói bao ngày

      Buổi trốn học ra bờ đê đón gió

      Bỏ quên lời mẹ dặn giữa cỏ may

      Tôi để lại giữa bạt ngàn thương nhớ

      Tuổi thơ tôi mang sắc nắng mặt trời

      Ơi bi đá, ơi cánh chuồn bé dại

      Có về trong thổn thức tiếng mưa rơi…

    3. vanthanhnhan"

      Mèo Hen@.
      Ở Hà nội, nhớ Sài gòn tôi thường ra phố Lò Đúc, vì hàng cây Sao đen giống như đường phố trong đó.
      Ở Hà nội nhớ đường phố Hà nội xưa [ Hà nội phố cổ – Mái ngói thâm nâu…. ] tôi lại phải vào Hội an đó.

  23. nguyennga

    Em cứ nghe loáng thoáng bọ “hướng về Nam”… Nếu thật sự như vậy, sau này, khi bọ sống ở phương nam quanh năm ấm áp nắng gió chan hoà, ngoài những thương nhớ chất chứa trong bài tuỳ bút rất xúc động của bọ, bọ sẽ có thêm một niềm thương nhớ nữa: đó là “nỗi nhớ mùa đông”!
    Nỗi nhớ mùa đông -nhan đề một bài hát của NS Phú Quang mà em rất yêu thích. Em vào nam sinh sống chỉ như một sự tình cờ, và sống ở đây mới hiểu được,thấm thía được cái “se lòng” của những người con xứ bắc khi nghe tin gió mùa đông bắc tràn về, lúc đó lại nhớ da diết mùa đông và lại ước “làm sao về được mùa đông …?”

    1. NGUYỄN QUANG LẬP Post author

      ngoài những thương nhớ chất chứa trong bài tuỳ bút rất xúc động của bọ, bọ sẽ có thêm một niềm thương nhớ nữa: đó là “nỗi nhớ mùa đông- đúng vậy, mùa đông hà nội luôn làm bọ đau ốm nhưng khi xa hà nội thì không thể không có nỗi nhớ mùa đông

  24. Vớ Vẩn

    Bọ Lập ơi! khi con người ta ngồi nhìn bóng câu qua cửa sổ, hoài cổ là dấu hiệu của tuổi già đang sầm sập kéo đến…hi hi
    Cám ơn bài tùy bút của Bọ Lập, vì nó đã cho Vớ Vẩn tui biết được rằng những người yêu Hà Nội chân chính và đằm thắm thì hầu hết là bị…dị tật, đi tới với khí thế “tiến nhanh, tiến mạnh” nhưng đầu thì cứ ngoái lại phía sau. Bóng dáng xưa của Hà Nội đẹp lắm, hiền hoà, và thơ mộng lắm. Tuy nhiên, những cuộc hôn phối, nếu chàng cứ hoài tưởng bóng dáng xưa mà quên con người thật trước mắt thường có kết cục ở toà. 🙂

    Hoài niệm thì bao giờ cũng đẹp, cũng tốt hơn hiện thực. Để xác thật và công bằng với thời gian, với lịch sử, đúng ra tùy bút của bọ phải có những đoạn như vầy: Tôi thương Hà Nội với lòng yêu thương những con rùa ở Văn Miếu ngày nay phải sinh đẻ nhanh đến chóng mặt để hậu duệ nhà rùa có thể còng lưng đội bia tiến sỹ Hà Nội, bây giờ đông như quân Nguyên. Tôi thương Hà Nội với tình yêu Hồ Gươm không còn mang ý nghĩa của truyền thuyết Vua Lê “Trả lại kiếm” cho thần Kim Quy. Hồ Hoàn Kiếm nay có tên gọi là “Hồ Nhiều Gươm” đúng với ý nghĩa thực của nó: Những toà nhà cao vút và nhọn hoắt chung quanh hồ như những thanh gươm đâm nát trời chiều…và nhiều thứ khác nữa…

    Đó là nói cho vui chiếu rượu thôi! nếu người nào đã yêu Hà Nội chân chính thì trong một Hà Nội ngày nay với những xô bồ, hỗn độn cũng còn có rất nhiều thứ đáng yêu lắm chứ!

    1. gpsvn

      Không hiểu ai có cái sáng kiến đổi tên Hồ Hoàn Kiếm thành Hồ Gươm, để nó “thuần Việt” hơn chăng? Tên Hồ Hoàn Kiếm gắn liền với một sự tích mà Bọ cho là “trấn quốc” đã bị chuyển thành Hồ Gươm mất đi cái chữ hoàn, mờ nhạt đi cái chuyện hoàn trả một thứ vũ khí đã hoàn thành nhiệm vụ, không để “hại nhau”.

      1. Vớ Vẩn

        Chẳng có gì lạ cả bác GSSVN ạ! Kiếm báu kia chắc phải trên 3000 mỹ kim, nên làm gì có chuyện hoàn trả ở thời đại này chứ. 🙂

  25. HỒ THƠM

    Theo dòng thương nhớ ngàn năm của bọ Lập ,tôi người miền trung cũng ngùi ngùi nhớ về Hà Nội . Tôi yêu Hà Nội có vị vua lừng danh Ngô Quyền người làng Đường Lâm mới vừa nhập khẩu , lưỡi gươm thiêng của ngài đã bêu đầu tên phản quốc cõng rắn cắn gà nhà Kiều Công Tiển , nổi sóng Bạch Đằng , chém bay đầu tướng giặc Hán Hoằng Thao .
    Tôi yêu Hà Nội nơi có chùa Cầu Đông thờ Thái sư Trần Thủ Độ , người anh hùng bản lĩnh tài ba , trước lưỡi bò ,lưỡi rắn hung tàn của giặc Nguyên Mông phương bắc , người đã kiêu hùng tự tin tâu cùng đức vua trẻ tuổi ” Khi đầu tôi chưa rơi xin bệ hạ đừng lo ” . Lời của ông cũng là lời cảnh báo cho giặc phương bắc hiểu rằng ” Khi đầu ta chưa mất lũ các ngươi hãy coi chừng ! ” .
    Hà Nội ơi, Hà Nội ! Thương nhớ ngàn năm ! Ngày ấy … Bây giờ … !

  26. Vũ Ngọc Tiến

    Cám ơn To Bọ Lập!
    Mình là người HN gốc nên đọc bài tùy bút của Lập thật xúc động. Tiện đây mình đưa lại 2 bài thơ của Lê Mai (đồng tác giả với mình trong cuốn Rồng Đá) để làm mồi cho bà con chiếu rượu QC:

    HÀ NỘI QUÊ TÔI

    Tôi là người lao động. Thế thôi!
    Nhưng quê tôi – Hà Nội.
    Nơi tôi có mẹ già, mảnh đồng quê ngát hương đồng nội, thơm phố phường chật chội bon chen.
    Nơi tôi có người cha không quản phận nghèo hèn, gắng nuôi con không thua bè, kém bạn.
    Đất quê tôi không lũ cao, nắng hạn,
    Chỉ chân trời trên nóc bếp cheo neo.

    Tuổi thơ tôi những năm tháng leo trèo, dính bọ ngựa, bắt ve, trèo me, ném sấu
    Lời rủ rê của bọn ve yêu dấu
    Gọi hè về thúc nở những mùa chơi.
    Cơm nguội vàng háo hức giục bàng rơi
    Sông Hồng xoáy trong tôi dòng máu mát…
    Gió quê tôi đêm ngày vi vút hát:
    – Giếng Ngọc là của tôi!
    Giọt nước mắt tổ tông ngàn năm còn nóng hổi trên đời. Cho tôi hiểu vì sao người Hà Nội, huyền thoại rồi còn rời rợi yêu thương.
    – Văn Miếu là của tôi!
    Pho sách thơm cha ông tạc để đời. Cho tôi hiểu vì sao người Hà Nội lại đốt trầm trong lúc đọc thơ.
    – Chùa Diên Hựu là của tôi!
    Đoá sen thơm bừng nở ngát cõi người. Cho tôi hiểu vì sao người Hà Nội, cấp gạo thuyền giặc chết khỏi tha hương.
    – Tháp Bút, đài Nghiên là của tôi!
    Tả thanh thiên xao xuyến cả cõi trời. Cho tôi hiểu vì sao người Hà Nội đựng cốm vòng trong những búp sen tươi.
    – Hồ Tây là của tôi!
    Tấm gương trong mây hất tóc dỗi trời. Cho tôi hiểu tình yêu người Hà Nội vì đâu mà vời vợi, mênh mang.
    – Hồ Gươm là của tôi!
    Lẵng hoa tươi thiên nhiên kết dâng đời. Thơm như môi con gái. Mềm mại như tuổi dậy thì. Liễu ven hồ chớp chớp làn mi. Đẹp đến thế, sao mang tên Hoàn Kiếm? Lẵng hoa đời nền văn hiến trổ bông.
    – Đài liệt sỹ vô danh là của tôi!
    Sắc trắng xanh lánh lạnh ánh sao trời. Cho tôi hiểu vì sao trăng Hà Nội suốt bốn mùa rười rượi thanh thanh.
    – Nén nhang thắp trong mỗi gia đình là của tôi!
    Nén nhang tươi nhức máu nhỏ kiếp người. Cho tôi hiểu vì đâu sông Hồng đỏ. Những nụ đào hé tỏ ánh phù sa.
    – Và Em là của tôi!
    Sự sống thiêng liêng giữ bằng máu xương người. Cho tôi hiểu một lẽ đời giản dị: Báu vật trên đời được phép ví với Em.

    Tôi là người lao động, thế thôi!
    Nhưng quê tôi – Hà Nội!

    LÊ MAI

    HÀ NỘI NHỮNG NÉT BUỒN

    “Sông Hồng một dải lụa đào
    Vắt qua Hà Nội chảy vào giấc mơ…”

    Em ơi Hà Nội phố!
    Những ngôi nhà lố nhố.
    Cái thấp, cái cao nham nhở bầu trời.
    Mươi phố cổ như hàm răng cải mả
    Cái bịt vàng sáng loá
    Cái sâu sún rã rời
    Hà Nội phố, Em ơi!
    Còn phập phồng hương sữa
    Lo một ngày em độn silicol

    Hà Nội những dòng sông
    Những dòng sông không nguồn, không cửa
    Những dòng sông biến sắc, đổi mùi
    Những trận lũ người tràn về theo giờ cao điểm
    Xoáy tròn, tắc nghẽn, tràn bờ, mịt mờ bụi khói, chói ói tiếng còi
    Sau những trận mưa:
    Đua thuyền trên đường phố
    Bốn bề sóng vỗ mênh mang

    “Cửa sổ hai nhà cuối phố”
    Áo quần phần phật tung bay
    Giữa ban ngày, thản nhiên đái lõm tường Văn Miếu
    Những nữ sinh áo dài yểu điệu, nặc nô, văng tục, chửi thề
    Những đám người nhà quê, lê thê, nhếch nhác, mắt đượm buồn – mắt kẻ tha hương.
    Quanh Hồ Gươm…Thôi! Thôi!….Hà Nội những nét buồn.
    Lê Mai

  27. echxanh1968

    Bọ Lập chuyển nhà thật à? Cách đây mấy năm em từng thuê nhà ở Linh Đàm, bây giờ thỉnh thoảng có việc vẫn vào Linh Đàm. Những lúc đó lại nhớ “à, ở đây có bọ Lập”, lại còn nghĩ vẩn vơ, giả như may mắn tình cờ gặp được bọ Lập, mình sẽ đến vu vơ vài câu, rồi về khoe được nói chuyện với bọ Lập, “sướng rêm”.

    Bài này buồn, buồn “miên man”…Sống với Sài Gòn, bọ sẽ có giọng văn về Sài Gòn như thế nào nhỉ?

  28. Đòan nam sinh

    Anh NQL ơi !
    Anh viết một bài có nhiều chuyện quá.
    Một là điện Diên Hồng, có lúc em đã đề xuất là nên thôi xây dựng tòa nhà QH ở Hà Nội mà nên xây dựng ở Diên Hồng. Anh nói vậy thằng em này ớ người ra, Diên Hồng ở đâu thế ?
    Thứ nhì là bài thơ cụ Lý đọc thì sử sách không dám kết là của ai, chi biết là cụ đọc lên trong đền Trương Hống- Trương Hát.
    Thứ ba, đây mới là chuyện to. Ngày mất thành Hà nội, dân Thăng long từ đó gọi là thành Hòang Diệu. Mặc cảm Hòang Diệu – nói lên tình trạng dân HÀ THÀNH và cả SĨ PHU bẮC HÀ xấu hổ vì đã không dám tử thủ, tuẩn tiết. Ông Hòang Diệu lại là người Trung, ở Quảng Nam.
    Gs Hòang Tụy là cháu đích của cụ cũng vừa nêu gương- tuẩn tiết với nền giáo dục láo lếu.

    Thứ tư là anh nhìn Cò mà nhớ Lạc, câu kết sao mà ngặt vậy ?

    1. HỒ THƠM

      He he… bác Đoàn Nam Sinh ( Hay Nữ Sinh không biết nữa ) mới uống có mấy chén mà đã … Cuối năm dự tất niên nhiều không bác ?

  29. Lê Mai

    Đã có một tùy bút Hà Nội trong tôi, lại có thêm một thiên tùy bút Thương nhớ nghìn năm; đã có một Thương nhớ vỉa hè (Hà Nội), bây giờ lại có thêm Thương nhớ ngàn năm nữa. Thương nhớ vỉa hè, Hà Nội trong tôi và Thương nhớ nghìn năm là ba bức tranh thủy mặc về HN, là tiếng lòng của một người con đất Việt về HN, trái tim của cả nước – trái tim yêu thương và nhung nhớ…
    Quả thật, Thương nhớ ngàn năm nhìn cả vào chiều sâu lịch sử, từ Lý Thái Tổ, Trần Thánh Tông, Lý Thường Kiệt, Hoàng Diệu… rồi chùa Diên Hựu, hồ Dâm Đàm, chùa Trấn Quốc, hồ Lục Thuỷ…Những cái tên, những địa danh ấy người VN nào mà không biết, người HN nào lại càng không thể không biết. Cất lên tiếng gọi tên đất, tên người ấy là cất lên nỗi lòng trong mỗi chúng ta. Cho nên, tôi nghĩ, con mắt của tác giả nhìn rất xa là vậy.
    Tôi thích hình ảnh tác giả tả những đàn cò trắng bay về đậu trên mặt hồ; đàn cò của ngày hôm nay hay đàn cò từ trong ký ức – từ ngàn năm xưa thì hình ảnh đó vẫn đầy thương nhớ. Hà Nội là Hà Nội, rất riêng, nhưng cũng là quê hương chung như mọi miền quê của đất nước, bởi vì, cánh cò bay lả ấy ở đâu chúng ta cũng thấy trên quê hương VN.
    Tùy bút về HN nên rất giàu tình cảm, tác giả để cho tình cảm dẫn dắt từ hình ảnh này qua hình ảnh khác, từ hình ảnh xưa đến hình ảnh ngày nay, quyện vào nhau, đan xen nhau và đầy thương nhớ.
    Nhưng tôi cảm thấy, HN xưa trong tâm hồn tác giả có vẻ sâu lắng hơn, yêu thương hơn, da diết hơn HN ngày nay? Cho dù HN nghìn năm xưa chỉ có trong trí tưởng tưởng, trong văn chương. Vậy thì, ta càng hiểu, làm cho HN ngày một đẹp hơn, nhân văn hơn, gần với thiên nhiên hơn…là mong ước của Thương nhớ ngàn năm – một thiên tùy bút “đầy thơm thảo”.

    1. NGUYỄN QUANG LẬP Post author

      Cho dù HN nghìn năm xưa chỉ có trong trí tưởng tưởng, trong văn chương. Vậy thì, ta càng hiểu, làm cho HN ngày một đẹp hơn, nhân văn hơn, gần với thiên nhiên hơn…là mong ước của Thương nhớ ngàn năm – Bác LM đã hiểu tận đáy tuỳ bút này, cảm ơn bác rất nhiều

  30. mucdong

    Nghe tin Bọ chuẩn bị dời đô con cũng thấy hụt hẫng và buồn, dù răng HN cũng gần Quêchoa hơn là SG, không biết tự bao giờ Bọ đã trở thành người thân, Quêchoa blog đã trở thành một cõi đi về; một cõi đi về vẫn còn đó, người thân sẽ xa hơn một chút, buồn chứ sao không?!! vô SG tốt cho sức khoẻ của Bọ nhưng tìm được một không gian phù hợp cho Bọ và gia đình thì thật là khó, Bọ hè. Dù ở đâu thì cũng trên đất nước mình, lấy đó làm an ủi, mong cho sức khoẻ Bọ thật tốt, mong cho Bọ thực hiện hiện được kế hoạch giảm dần thuốc lá tiến tới bỏ thuốc lá chứ 1 ngày 04 gói x 20 điếu = 80 điếu thì lá phổi nào chịu nổi đây?…Cầu chúc cho Bọ An Cư Lạc Nghiệp.

      1. cogaitinhnguyenvadieumua_apsara

        @ Bọ cụa em ! Ui trời ! Bọ giảm xuống còn 60 điếu, lấy 60 điếu chia cho 18 tiếng ( 1/3 thời gian của ngày còn cho Bọ ngủ 6 tiếng thôi ) = 60 điếu : 18 giờ = 3.33 điếu/1giờ . Như thế là Bọ nhà Choa không khi nào rời điếu thuốc khỏi tay cả. Em không dám hỏi vì sợ Bọ bảo đó là món khoái khẩu của Bọ đừng bắt Bọ bỏ , nếu Bọ bỏ là Bỏ không viết bài được thì em và Bà con không có gì để đọc thì buồn như chấu cắn , Chú Tiểu đã có Nhời thì Bọ cố gắng bỏ Bọ nhé ! Giảm đến khi mô mà xuống còn con số Mo như Mo xe máy là Ô con ki

        Hi Hi Hi

      2. Trà Hâm Lại

        Bác Minh nói là không nên học bác hút thuốc lá ! Bọ khộng nghe lời, hút nhiều qúa – vậy Bọ không bao giờ thành cháu ngoan bác Minh rồi.

  31. Kim Dung

    To van: Thương thì để trong cái bị, chứ đã phận đi theo Lão ăn mày, làm sao có nhà được? Hổng bít Lão mua nhà lúc nào, mà ko cho KD bít, để KD cứ lang thang hoài. Còn nàng van thì chễm chệ trong nhà Lão. Ôi, ôi, tệ bạc làm sao, Lão Ăn Mày ơi. Hu…hu…

    1. van

      Kim Dung bam vao ten cua Lao An May la co link ma! Van va HL co vao nha LAM, nhung khong co ten trong so hong nha cua LAM, yen tam nhe, hihi!

    2. lão ăn mày

      @KD:thì hồi nào giờ AM vẫn để bảng chỉ đường và mở cửa nhà đón khách đấy thôi,thứ lỗi cho AM không gởi thư mời.Hihi,KD cuời đi chứ AM sợ phụ nữ và trẻ em khóc lắm lắm.Hihi.
      @Van&Hà Linh:Cảm ơn hai bạn đã thăm nhà AM.

  32. lão ăn mày

    Một bài nhạc hay về HN của tác giả:Song Ngọc,đặc biệt ông chưa hề một lần bước chân đến kinh thành Thăng Long.
    Bài này được sáng tác khoảng thập niên 60 của thế kỷ trước,trước bài”HNMT”của bác TCS khoảng hai thập kỷ.Các bác nghe chút cho dã rượu.
    Hà Nội ngày tháng cũ tác giả:Song Ngọc.
    http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Ha-Noi-Ngay-Thang-Cu-Ngoc-Ha.IWZAD0D9.html

  33. vanthanhnhan"

    ” Rất nhiều lần đi trên đường Hoàng Diệu có những cây xà cừ cao vút, tán lá sum sê tôi cứ có cảm tưởng hương hồn vị tổng đốc Hà Ninh quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh vẫn còn trên những tàng cây kia, toả bóng mát xuống tâm hồn những người yêu Hà Nội.”
    Ô. Bọ quên không nhắc đến một người, quê Thừa Thiên cũng quyết tử với Hà nội trưóc đó mấy năm à. Cụ Nguyễn Tri Phương. Vì để Hà nội rơi vào tay giặc, cụ không tuẫn tiết tại chỗ nhưng cụ nhịn ăn, nhịn thuốc để chết cho trọn đạo làm tôi.
    Hai con đường Hoàng Diệu – Nguyễn Tri Phương chạy song song cách nhau độ 100m.

      1. vanthanhnhan"

        “chỉ riêng năm 46 bảo vệ Thủ đô đã có biết bao người”
        Cả bố anh Dương Trung Quốc cũng hi sinh năm 12/1946 trên đường phố Thủ đô nữa phải không Bọ?

    1. vanthanhnhan"

      Kính Báo.
      Các @ còm, các bạn @ quê Quảng nam- Thừa thiên Huế thân mến.

      ” Hà Nội đã có tượng Lý Thái Tổ, người anh hùng dựng nên đất Thăng Long, đã có hay chưa tượng Hoàng Diệu, người anh hùng đã chết vì Hà Nội?”

      Bọ băn khoăn về vấn đề dựng Tượng người anh hùng đã tuẫn tiết vì Hà nội cũng đúng thôi.

      Cách đây vài năm, trên di tích Thành Cửa Bắc [Bắc môn ] chính quyền Hà nội -Quảng nam- Thừa thiên Huế cùng dòng họ, đã dựng tượng hai Cụ Nguyễn Tri Phương và Hoàng Diệu bằng đồng, to bằng người thật. Tư thế của tượng hai Cụ được đúc ngồi trên ghế đồng, đội mũ cánh chuồn, trang phục theo phẩm cấp quan lại thời Nguyễn. Tượng hai Cụ đặt cạnh nhau. Có bàn thờ và có hai bảng tóm tắt tiểu sử hai Cụ.
      Chắc Bắc Môn cao quá nên Bọ không leo lên được, chứ tôi leo lên đó mấy lần rồi. Tôi đưa khách ở quê ra và đưa cả những người Hà nội lên đó, nên tôi biết rõ mà.
      Kính Báo.

      Kính Báo tiếp:
      Hà nội đã có phố Hàm Nghi, gần sân vận động Quốc gia Mỹ đình. Phố đẹp và yên tĩnh.

  34. Kim Dung

    To @van, Ha Linh, Dan choa, Mèo ham: KD lại rất cảm tình với những ai có cảm tình với Lão Ăn Mày, người leo xà để ngủ rất giỏi đó.

    1. Mèo Hen

      Hôm trước nghe Lão AM nói lão ngủ trên xà nhà đã định chọc cho một phát, nhưng sợ lão giật mình rớt xuống thì chí nguy, nên thôi. Giờ KD nhắc lại, tiếc hùi hụi!

  35. ngườilàngcốm

    Tôi nghĩ, Nguyễn Quang Lập chỉ biết thương nhớ Hà Nội nghìn năm xưa, không phải vì “tâm hồn cổ lỗ” như ông nói mà vì mọi vẻ đẹp xưa đều là những bức tranh thủy mạc mang tính cách nhân loại không hẳn của một nước nào hay của một dân tộc nào. Cái cảm giác thương nhớ ấy không chỉ ở riêng tâm hồn nhà văn Nguyễn Quang Lập mà là cảm giác chung của mọi tâm hồn biết yêu vẻ đẹp đích thực từ thiên vạn cổ, đặc biệt là tâm hồn những nghệ sĩ đích thực.

    Không có nỗi buồn của người lữ thứ, không biết yêu hình ảnh con ngựa bên non, không thể có những câu tuyệt bút trong bài thơ “Đẹp xưa” của Huy Cận:

    “Dừng cương nghỉ ngựa non cao
    Dặm xa lữ thứ kẻ nào héo hon…
    Đi rồi, khuất nẻo sau non
    Nhỏ thưa tràng đạc tiếng còn tịch liêu…”

    Không biết yêu vẻ đẹp diễm kiều nhưng nền nã thanh lịch của các cô gái Hà Nội, thì không thể có bức danh họa ngang tầm thế giới của danh họa Tô Ngọc Vân “Thiếu nữ bên hoa huệ” – Một bức tranh có thể đem treo ở một phòng khách lớn, cái phòng tiếp cả người thân lẫn người sơ.

    Và không thể có những người lính trẻ thủ đô hào hoa như nhà thơ Quang Dũng, dù ở nơi “ Rải rác biên cương mồ viễn xứ” và biết chắc mười mươi “Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh /áo bào thay chiếu anh về đất” mà vẫn mơ mộng với câu thơ để đời:

    “Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”.

    Không có những kỉ niệm,những hoài cảm cùng nỗi buồn man mác,tiếc nuối bâng khuâng như một dự báo tất yếu về sự đổi thay và biến mất của các phố cổ Hà Nội thì không thể có những bức sơn dầu lừng danh của danh họa Bùi Xuân Phái được quần chúng mến mộ gọi chung là Phố Phái.

    Vì có tấm lòng trân trọng vẻ đẹp của đất nước nói chung và Hà Nội nói riêng và có một tâm hồn đồng điệu với Hà Nội cổ kính, ngàn năm văn hiến, tinh tế và thanh lịch đến nhã nhặn, thanh tao, nhà văn Thạch Lam mới viết nên thiên tùy bút nức danh “Hà Nội băm sáu phố phường” lưu giữ muôn đời trong những lời văn đẹp những hình ảnh đẹp của Hồ Gươm, phố cổ Hà Nội, những chợ hoa, chợ rau, cả những hàng nước ven đường đến những cô gái làng Vòng gánh cốm bán rong trên phố. Thạch Lam mất đến nay đã nửa thế kỷ. Sau ông đã có rất nhiều sách viết về Hà Nội nhưng không dễ gì tìm ra một cuốn đặt ngang hàng với “Hà Nội băm sáu phố phường “ . Không dễ gì kiếm thêm một cuốn sách để cho người ta đọc xong yêu mến Hà nội hơn như đọc xong những trang viết của Thạch Lam.

    Khi Hà Nội mất đi vẻ đẹp cổ kính, văn hiến, tinh tế đến nhã nhặn thanh tao, những tâm hồn yêu Hà Nội đích thực như nhà thơ Phan Vũ không thể không buồn, nghe lòng mình thì thầm những lời yêu thương “Em ơi! Hà Nội phố…” và nuối tiếc da diết những nét đẹp thân quen của Hà Nội còn lại trong lòng mình , Hà Nội với mùi hoàng lan,”Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ” hay “phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô”, với em “Tóc cắt ngang xõa xõa bờ vai”, “đôi mắt buồn”…, với cả trăm hình ảnh luôn làm xao động con tim những ngừơi yêu Hà Nội. Để giờ đây:

    “Người nghệ sĩ lang thang
    Hoài,
    Trên phố.
    Bống thấy mình không nhớ nổi con đường.”

    Nếu gọi tâm hồn yêu Hà Nội như thế là những tâm hồn cổ lỗ, thì có lẽ tâm hồn tôi cũng rất cổ lỗ. Bởi, tôi chỉ yêu cái phố Hàng Đào như câu ca dao cổ còn ghi:

    “Hàng Đào tơ lụa làm say lòng người”

    Cái phố Hàng Đào bắt đầu đi vào sử Việt Nam từ thế kỷ thứ 15 với những cư dân chuyên làm nghề nhuộm vải. Thời bấy giờ họ chỉ nhuộm tuyền những màu đỏ, màu hồng, màu hoa đào… tên gọi “Hàng Đào” cũng từ ấy mà nên. Mà tôi dửng dưng với cái phố Hàng Đào giờ đây là khu thương mại bán buôn và bán lẻ quần áo thời trang (chủ yếu từ Trung Quốc) cùng nhiều mặt hàng khác: vàng bạc, đá quý, đồng hồ…, có tiệm lớn nhất Hà Nội với ồn ào lòe loẹt những biển hiệu phô bầy quảng cáo .

    *
    Vì hiểu sâu sắc tiếng ngân đích thực từ trái tim của nhà văn Nguyễn Quang Lập: “Tôi chỉ biết thương nhớ Hà Nội nghìn năm xưa, nơi hồn Việt chất đầy thơm thảo.”, nên thư viện cất giấu những áng văn thơ, hội họa đẹp về Hà Nội trong tâm tưởng của riêng tôi, hôm nay xin cất giấu thêm bài tùy bút “Thương nhớ nghìn năm”!

    1. danchoa

      Cảm ơn bác NLC. Bác viết rất hay và đã nhắc lại những chàng trai Hà Nội hào hoa ra đi cứu nước trong bài thơ Tây tiến của Quang Dũng, một chàng trai, một nhà thơ Hà Nội.

  36. Kim Dung

    To @ts: A ha..Rất có thể KD ngồi cạnh ts, và kẻ phấn chia vạch chỗ ngồi cũng nên. Vì hồi bé, KD cũng học Trường ND mà. Nhưng mà bí mật, ko nói số nhà…He…he..vì dù nói, rất có thể ts ko biết, do hồi nhỏ, KD sống khép kín lắm. Cha mẹ vì thấy là gái, sợ …hư, nên ko cho giao tiếp. Cả tuổi thơ chỉ sống với búp bê, sách vở, và thế giới cổ tích thôi. Đến giờ, đường phố HN, còn không thạo, dù là người HN hẳn hoi. Nói ra hơi xí hổ…

    To@ Danchoa: DC làm mọi người, trong đó có KD phục lăn, vì cái com nào cũng đầy cảm xúc và kiến thức rộng. Cảm ơn DC và ts, những “tửu viên” thân thiết của chiếu rượu, bao giờ cũng có những suy nghĩ rất riêng, chân thành và rất ấn tượng.

    1. danchoa

      Hơi tò mò ( hỏi nhỏ thôi nhé)

      Thế KD bịết…hư được mấy năm rồi?
      Định mượn 4 câu thơ của Cụ Ức Trai vờ ướm hỏi Thị Lộ, nhưng xấu hổ quá.
      Khe khe!

      1. em xinh

        danchoa@,
        bac lam on cho ex biet 4 cau cua cu NT va 4 cau cua Thi Lo nhe, ex nho lom bom duoc 2, 3 cau ma chang biet hoi ai, cam on bac

      2. danchoa

        Đã bảo người ta đang hỏi nhỏ thế mà Ex cũng nghe được nhỉ.
        Hình như cụ Nguyễn cũng lãng tử lắm, cụ nhìn thấy con gái Thường Tín đi bán chiếu gon ở gần Hồ Tây, thấy nàng trẻ trung lại hay liếc xéo. Thế là Cụ buông câu thê này:
        Nàng ở nơi nao bán chiếu gon
        Hỏi chăng chiếu ấy hết hay còn
        Xuân xanh chừng độ bao nhiêu tuổi?
        Đã có chồng chưa? Được mấy con?

        Thế là…
        Giai thoại này phải để bác vanthanhnhan kể tiếp mới hay.
        Ke ke!

      3. vanthanhnhan"

        em xinh@.
        Ba câu đầu tôi không nhớ, nhưng tôi chỉ nhớ câu cuối hình như là:
        “…………………
        Chồng thì chưa có, có ba con”.

      4. vanthanhnhan"

        em xinh@
        Bài thơ của Nguyễn Trãi đùa bà Nguyễn Thị Lộ, tôi nghe quen quen nhưng không thể ra nhớ nổi Ba câu đầu. Thế mới tức chứ.

        Vì thế cho nên tôi chỉ chép được câu cuối:
        “…………………………..
        Chồng còn chưa có, có ba con”

        ẶC. ẶC. ẶC

      5. em xinh

        danchoa & vtn@, Gom 2 bac cu dua va doan mo,

        Chồng còn chưa có, có ba con”

        Ex da tung co chong va chi co 1 con thui
        Hai bac cho ex biet not may cau kia di nha de ex cam on 2 bac luon the.

      6. nguyennga

        cho em lanh chanh chen vô tí, mấy câu nớ là:
        Thiếp ở Tây Hồ bán chiếu gon,
        Cớ chi ông hỏi hết hay còn?
        Xuân xanh vừa độ trăng tròn lẻ
        Chồng còn chưa có, có chi con!

      7. em xinh

        NguyenNga@ EX cam on ban
        Hai bac toc muoi tieu kia chan qua, co may cau tho ma ban bac tu toi toi gio chang nghi ra lai con dinh dua hoa, gheo nguyet nua chu, hi hi..

  37. Trọng

    Cháu chào chú. Chúc chú Lập buổi tối vui vẻ. Còn hơn 1 hôm nữa là ngày ông Táo rồi, đợt qua cháu lắm việc quá, vừa làm vừa phải tham khảo, thu thập thêm, thành ra cũng ko vào đọc blog của chú. Tối nay đọc Tuỳ bút Thương nhớ nghìn năm cháu thấy rất thích. Nhẹ nhàng đầy cảm xúc, nhưng có lẽ chú đang trăn trở nhiều điều về xã hội, cuộc sống Hà Nội hiện tại, nên giọng văn cháu thấy buồn man mác.

    Cháu chúc chú một buổi tối thư thái và có những niềm vui nho nhỏ, chú nhé.

  38. danchoa

    TÂM TÌNH BUỒN, VUI CỦA THẾ HỆ

    Đọc bài tản văn của anh nguyễn Quang Lập xong, một nỗi buồn u hoài vô cớ tràn ngập trong tâm hồn tôi. Tôi biết, anh anh đang tự tình về Hà Nội với con mắt nhìn suốt ngìn năm bề dày lịch sử.

    Hà Nội rạo rực sang xuân. Hà Nội đang nô nức đón 1000 năm Kinh kì của nước Việt. Nơi công sở cờ biển uy nghi, nơi vui chơi rộn rã tiếng cười, nơi dân sinh mải mê lo kiếm tiền và trong gia đình đang chuẩn bị cái Tết đến gần. Ở Hà Nội người người háo hức với tiêu chí đón chào 1000 năm Thăng Long- Hà Nội. Không biết còn những ai tạm dứt mình ra để có giâp phút chiêm nghiệm dòng chảy của lịch sử Thủ Đô như anh Nguyễn Quang Lập không nhỉ?

    Cách đây 200 năm người phụ nữ tài hoa, Bà huyện Thanh Quan, cũng đã hoài tưởng về Thăng Long. Nhưng Bà chỉ nuối tiếc một thời vàng son của kinh kỳ khi vua Gia Long quyết định chọn Huế làm kinh đô cho Vương triều nhà Nguyễn.

    Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo,
    Nền cũ lâu đài bóng tịch dương,

    Còn nhà văn Nguyễn Quang Lập hoài niệm về Hà Nội có bóng dáng của miền đất dân dã, cảnh làng mạc yên tĩnh, giống quê anh và giống quê tôi. Nơi có những rặng tre đón chờ, che chở cho lũ cò lam lũ sau một ngày kiếm ăn trên ruộng lúa nước. Chính trong những thôn quê Bắc Bộ đó đã lưu giữ và bảo tồn tinh thần Bách Việt cho ngày nay.

    Anh yêu người con anh hùng của Hà Nội Lý Thường Kiệt, vì Lý Thường Kiệt đã đọc bản tuyên ngôn đầu tiên cho muôn đời sau, khẳng định chủ quyền và ý chí cho Dân tộc
    Nam quốc sơn hà Nam đế cư
    Tiệt nhiên đinh phận tại Thiên thư
    Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
    Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

    Vâng, ngày xưa vua Lê Thái Tổ dấy binh làm nghĩa lớn với đất nước bị xâm lăng.Khi đất nước thái bình , nhân dân đã tạo nên một huyền thoại Hồ Hoàn Kiếm nhân ái, yêu hoà bình. Lúc đất nước can qua thì phải dụng đến binh lửa, đất nước đã thanh bình rồi phải để yên dân. Cần chi bạo lực cường quyền nữa, thay cho dao kiếm trị vì chi dân bằng tài trí, đức hạnh.

    Tổng đốc Hoàng Diệu là quần thần nhà Nguyễn. Ngài tuân lệnh vua ra trấn giữ Hà Nội. Nhưng vận mệnh của Hà Nội còn lớn hơn cả ý chí quyền lực nơi đế đô. Ngài không dâng thành Hà Nội cho giặc ngoại xâm theo lệnh triều đình. Cái chết của Ngài hóa thành bất tử. Tên Hoàng Diệu sống mãi với người Hà Nội và non sống đất nước. Những ai sau giờ làm việc tất bật, đi về trên con đường mang tên người Anh hùng có lúc nào ngẫm lại chuyện cũ Hà Nội không nhỉ?

    Bỗng dưng tôi thương bác Huệ Chi gồng mình đứng ra vác Thánh giá, tải đạo tinh thần Độc lập cho đất nước . Không biết các vị“ làm việc“ với bác có nghĩ gì không nhỉ, khi đọc bài tản văn này, hay chỉ biết phục tùng mệnh lệnh như vị thủ trưởng nghiêm nghị kia thôi. Cũng chẳng biết nữa.

    Tôi cũng khoắc khoải và bất lực nhìn dòng thế sự trôi nhanh, nhưng cũng không đến nỗi bi lụy quá. Biết làm sao được. Mở cử ra, ngoài kia ồn ào náo nhiệt. Cuộc sống Hà Nội vắng anh hay vắng tôi cũng chẳng sao cả, nó vẫn hành trình theo bước đi của nó.
    Nhưng tôi vẫn chờ đợi một điều gì đó và chắc anh cũng vậy thôi. Trong lòng chúng ta vẫn còn ấp ủ một chiếc hộp Pandora thần kỳ, cái hộp chưa đựng mỗi Niềm hi vọng mà thôi.

    1. van

      @Danchoa: Còm nào của anh cũng làm em choáng! Phục quá!
      Nhưng em e rằng thời buổi này mà lòng đố kị, ganh ghét, dịch bệnh, chiến tranh lại nhiều hơn niềm hi vọng.

      Huhuhu, lại đổ lỗi cho thói tò mò của phụ nữ đây mà!

      1. danchoa

        VAN ơi! Biết BL muốn gửi gắm nhiều mà mình cũng không dám.., thôi đành mượn mấy lời quê chia sẻ.
        VAN lo là đúng, nhiều cái lo lắm. Nhưng” dù sao trái đất vẫn quay”, vậy chúng ta đành hi vọng thôi.
        Hi Hi!

      2. van

        Hihi, lời quê gì mà trích dẫn cả thần thoại Hi Lạp vậy danchoa?
        Đành ca bài “trái đất này là của chúng mình” vậy nhé!

    2. mucdong

      Thật cảm động mỗi khi đọc những còm chí tình của bác Dân Choa, Mục đồng em rất lấy làm kính phục, ở vị trí như bác vẫn còn dành chút thời gian đáng lẽ dành cho riêng mình để nghỉ ngơi rứa mà Bác vẫn không bỏ sót èn mô của Bọ, còn có những còm thật xuất sắc, đời nay tri kỷ được mấy người…Cuối năm, gửi đến bác lưòi chúc chân thành nhất, chúc bác luôn khoẻ và nhiệt tình với Quêchoa…em kính bác 1 lý rượu Tuy lộc – đặc sản Quê choa! Nào cạn nha bác…

      1. danchoa

        Mình cũng như MĐ thôi, ngoài công việc thì tìm cách thư giãn. Vào QCblog là một cách thư giãn lành mạnh, biết nhiều thông tin, có khi là còn hơn xem báo khác. Ngoài ra còn được chia sẻ suy nghĩ độc lập của mình và học hỏi được nhiều kiến thức từ chủ QC và bạn còm.

        Rượu Tuy Lộc à, đúng là đặc sản của Lệ Thủy/QB rồi. Mình chợt nhớ đến giai thoại của làng này:” Có một gia đình ở xã khác muốn học nghề nấu rượu, nên cho con trai của mình sang lấy vợ ở làng Tuy Lộc, mới về làm dâu, cha mẹ chồng đã sắm cho cô gái một lò rượu, nấu mãi mà rượu chẳng ngon bằng rượu mà cô đã nấu ở bên Tuy Lộc, cô về khóc với mẹ mình, rồi cô được một lời khuyên là Con hãy lấy nước sông Kiến Giang mà nấu thì rượu sẽ ngon, quả thật là như vậy, cô đã thành công nhờ lấy nước sông Kiến Giang(Bình giang) ở làng mình để nẩu rượu cho nhà chồng”…
        Cùng nâng cốc chúc sức khoẻ nhau! Chúc BL, chúc bà con QC cùng MĐ vào dịp cuối năm Ta đầu năm Tây, nào. Kạch!

      2. nguyennga

        hôm ni vô đọc bài tuỳ bút của bọ đầy cảm xúc, comment của anh danchoa cũng cảm xúc không kém, em chỉ biết đọc và xuýt xoa thôi, nỏ dám còm thêm chi.
        thấy bạn mucdong và anh dân choa nói về rượu Tuy Lộc,em là con cấy Tuy Lộc đây, chào các đồng hương nhé! Rượu Tuy Lộc vì răng mà ngon em cũng nỏ biết, vì thực ra sông Kiến Giang trải dài cả huyện Lệ Thuỷ, các xã vùng giữa đều đựoc uống nước dùng nước sông Kiến Giang đó chơ, nhưng mấy xã, thôn khác nấu rượu ra răng ko ngon như rượu Tuy Lộc? Lạ hí! Hồi trước mạ em cũng có nấu rượu, em thì ko biết nấu, nhưng mà biết nếm để phân biệt rượu ngon rượu dở đó. may mà bên nhà chồng em ko bảo em nấu rượu, em chỉ việc mang rượu Tuy Lộc sang,êm ro hi hi

      3. Mèo Hen

        Lại nói về Rượu Làng Tuy (Tuy Lộc), ai cũng nghĩ có bí quyết gì ghê gớm, thực ra rất đơn giản.
        Các bác cứ hình dung khi nấu rượu có nồi ở dưới và cái “lao” ở trên. Lao là một cái thùng gỗ đựng nước làm lạnh tạo ngưng tụ rượu ở mặt dưới của đáy lao. Từ đáy lao có một ống ti-ô dẫn rượu ra can hoặc chai.
        Bí quyết: Chỉ nấu về đêm, cử con gái hoặc con dâu ngồi trực, một tay nhẹ nhàng nâng giữ ống ti-ô, bàn tay kia cứ vuốt nhè nhẹ, nhè nhẹ và rượu cứ thế chảy vào can đều đều, thơm lừng! Đang trực mà lỡ ngủ gật hoặc chồng gọi vào buồng thì mẻ đó coi như bỏ!
        Bỏ không có nghĩa đổ đi, chỉ không được xuất bán vì không đảm bảo chất lượng. Hai vợ chồng sẽ phải uống hết mẻ rượu đó!
        Đấy, bí quyết chỉ có vậy, mà gái trai làng khác đố có thực hiện được! Hehehe

      4. Vớ Vẩn

        @Meo Hen:Nồi dưới..lao trên, chỉ nấu về đêm, …một tay nhẹ nhàng nâng giữ ống ti-ô, bàn tay kia cứ vuốt nhè nhẹ, nhè nhẹ và rượu cứ thế chảy vào can đều đều, thơm lừng!

        Ua chầu chầu! nghe tả đã thấy thèm. Rượu này chưa uống đã phải. Chỉ tiếc rằng nếu “cử con gái và con dâu” thì ngón nghề này thất truyền mất thôi! 😉

    3. bachduongqt3065

      Anh Dân Choa mà lị ! Bài của anh Lập được hoa điểm 10 thì cái còm của anh DC em chấm 9, 5 nhé ! Cảm xúc xuân Canh Dần sắp đến BD chép tặng anh 1 bài thơ đầy tâm trạng của tác giả cũng như của ai đó…. mời anh Lập, anh DC cùng Bà con chiếu rượu thưởng thức

      GỬI NGƯỜI XA XỨ

      Tác giả: Đào Mai

      Sao chẳng thấy người về ăn tết ?
      Cuộc sống quê ta đã khác rồi
      Ngõ xóm năm xưa người có biết
      Xuân về hương sắc khắp nơi nơi…

      Trống giục đầu thôn làng mở hội
      Bến đò chen chúc khách sang ngang
      Đêm chèo nô nức nghe loa gọi
      Tích chuyện “chàng đi, thiếp đợi” chàng

      Cây đa, quán nước còn ghi nhớ
      Người đi khắc khỏai kẻ chờ mong
      Hỡi ai ? có nghĩ về quê cũ
      Tết này xa xứ có vui không ?

  39. thuannghia

    Bài viết nhiều cảm xúc đẹp như một bài Thơ. Hì hì tý nữa rảnh làm một bài thơ theo cảm xúc này của Bọ gửi sau.
    Chừ tặng Bọ và anh em chiếu rượu một đọan trong bài biên soạn nhân ngày Ung Thư Thế giới 01.02.10 đọc chơi Bọ nhé!:
    Ung thư đáng sợ là vậy, nhưng không phải ai cũng biết rằng hơn 30% số ca ung thư có thể được ngăn chặn bằng những thay đổi đơn giản và can thiệp y học đúng lúc. “Ung thư cũng có thể được ngăn ngừa”, đó chính là chủ đề của chiến dịch do Hiệp hội phòng chống ung thư thế giới (UICC) phát động nhân ngày ung thư thế giới vào 4.2 năm nay. Cuộc vận động này dựa trên báo cáo khoa học mới, tập trung vào 9 loại lây nhiễm có thể dẫn đến ung thư. UICC đưa ra dữ liệu thống kê cho thấy có khoảng 12 triệu người bị phát hiện mắc bệnh ung thư vào năm 2008. Trong số đó, có đến 20% trường hợp do vi-rút hoặc vi khuẩn gây ra. Tiếc thay, những ca bệnh như thế này đều có thể ngăn chặn được bằng cách tiêm vắc-xin và thay đổi lối sống. Những tiến bộ trong y học gần đây đã cho ra đời loại vắc-xin ngừa ung thư cổ tử cung, nguyên nhân gây tử vong do ung thư đứng hàng thứ 3 ở phụ nữ; vắc-xin phòng chống vi-rút gây bệnh viêm gan siêu vi B có thể dẫn đến ung thư gan, nguyên nhân gây tử vong do ung thư đứng hàng thứ 3 ở nam giới. Do đó, chiến dịch trên nhằm nâng cao nhận thức của mọi người vì các dữ liệu cho thấy nguy cơ phát bệnh ung thư có thể được giảm đến 40% thông qua các biện pháp ngăn ngừa như tiêm vắc-xin, hoạt động thể chất thường xuyên, chế độ ăn uống lành mạnh, hạn chế bia rượu, không hút thuốc lá, giảm sự tiếp xúc trực tiếp với ánh nắng…

    Trong các biện pháp tích cực có thể phòng chống được ung thư hiệu quả . Tổ chức UICC đưa ra 3 biện pháp hàng đầu có tính khả thi nhất, và là trọng điểm cho chủ đề ngày Ung Thư Thế Giới năm nay là
    •1- Không hút thuốc lá
    •2- Ăn uống lành mạnh, giảm bớt bia rượu
    •3- Chế độ luyện tập thể chất,dưỡng sinh tăng sức đề kháng của cơ thể

    •1- Không hút thuốc lá
    • Biện pháp hang đầu chính là Bỏ Thuốc Lá. Theo WHO dự tính thế giới vào năm 2050, sẽ có trung bình 50 người chết vì Ung Thư trong số 100 ca tử vong của nhân loại. Trong số đó có 25 ca tử vong có nguyên nhân từ thuốc lá.
    Các số liệu của Tổ chức Y tế Thế giới cho thấy: trong năm 2005, có 7 triệu 600 ngàn người thiệt mạng vì bệnh ung thư. Họ dự báo rằng số người chết vì ung thư và những ca bệnh ung thư sẽ tăng mạnh trong những năm sắp tới, nếu các nước đang phát triển không nhanh chóng có hành động để ngăn chận tệ nạn hút thuốc lá và điều trị cho bệnh nhân. Từ trụ sở chính của Tổ chức Y tế Thế giới ở Geneve, thông tín viên Lisa Schlein gởi về bài tường thuật sau đây nhân Ngày Ung Thư Thế Giới mùng 4 tháng hai.
    Những đoạn phim quảng cáo thuốc là vốn rất thịnh hành ở Mỹ trong những năm trước, giờ đây đã không còn được cho phép thực hiện. Những lệnh cấm tương tự cũng đang được áp dụng ở nhiều nơi trên thế giới, đặc biệt là ở những quốc gia công nghiệp giàu có.
    Ông Peter Boyle, Giám đốc Cơ quan Nghiên cứu Ung thư Quốc tế, nói rằng cần ra sức ứng phó với nạn hút thuốc lá.
    Ông Boyle nói: “Hút thuốc lá quả thực là một vấn đề lớn mà chúng tôi đang phải đối phó trong lãnh vực y tế công cộng vào thời điểm này.”
    Ông Boyle cho biết thêm rằng ung thư là một vấn đề có tầm cỡ thế giới, và các nước đang phát triển cùng với các quốc gia công nghiệp tân hưng là nơi mà các ca bệnh ung thư gia tăng với tỉ lệ cao nhất. Đây cũng là những nơi được dự kiến sẽ xảy ra hơn 70% các ca tử vong vì ung thư.
    Theo ông Boyle, những người hút thuốc lá – cũng như những người hút tẩu và xì gà, có nhiều rủi ro mắc các chứng ung thư phổi, dạ dày, thận, tử cung, và máu.
    Ông Boyle nói: “Nếu xu thế hút thuốc hiện nay không thay đổi, chúng ta có thể dự kiến 150 triệu ca tử vong liên quan tới thuốc lá trong 25 năm đầu của thế kỷ này. Từ năm 2025 đến năm 2050, tác động của nạn hút thuốc bắt đầu trong nửa sau của thế kỷ 20 ở các nước có thu nhập thấp và thu nhập trung bình sẽ bắt đầu hiện rõ, và chúng tôi dự kiến sẽ có đến 300 triệu ca tử vong trong thời kỳ này. Nếu xu thế này vẫn tiếp tục, số người chết vì thuốc lá trong nửa sau của thế kỷ 21 sẽ lên tới 500 triệu người.”
    Các chuyên gia cho hay: từ 20 đến 30 năm sau khi hút thuốc bệnh ung thư mới phát. Vì số người ở các nước đang phát triển bắt đầu nghiền thuốc lá khoảng vài thập niên sau khi hiện tượng này xuất hiện ở các quốc gia phát triển, cho nên số tử vong vì ung thư ở các nước này chưa tỏ lộ hoàn toàn.
    Ông Boyle cho biết rằng có một yếu tố đáng phấn khởi là vẫn còn đủ thời giờ để ngăn chận những ca tử vong đó.
    Ông Boyle nói: “Việc ngưng hút thuốc làm giảm thiểu mối rủi ro mà quí vị đã có qua việc hút thuốc. Và càng bỏ thuốc lâu chừng nào thì sự giảm thiểu rủi ro càng nhiều chừng đó và càng tiến gần tới mức độ của một người cả đời không hề hút thuốc.”
    Tổ chức Y tế Thế giới cho biết 1/3 các ca bệnh ung thư là có thể ngăn ngừa được và 1/3 tất cả các chứng bệnh ung thư là có thể chữa trị, nếu được phát giác sớm. Họ nói thêm rằng xạ trị là cách chữa trị có hiệu quả và có chi phí vừa phải đối với 50% các bệnh nhân ung thư.
    Cơ quan Nguyên tử năng Quốc tế – một cơ quan của Liên hiệp quốc chuyên theo dõi các hoạt động hạt nhân, đang tham gia một kế hoạch có tên ‘Chương trình Nguyên tử phụng sự Hòa bình’ để hỗ trợ cho các nước trên thế giới trong lãnh vực điều trị bằng bức xạ. Tuy nhiên, theo ông Massoud Samiel, Giám đốc Chương trình Xạ trị Ung thư của Cơ quan Nguyên tử năng Quốc tế, thế giới hiện nay còn thiếu hơn 5 ngàn máy xạ trị, và hầu hết những người ở các quốc gia đang phát triển cần tới cách điều trị này không có cơ hội tiếp cận với các máy đó.
    Ông nói thêm như sau: “Tình trạng thiếu đầu tư cho việc chẩn đoán và phát giác sớm cũng mang lại một hậu quả là các bệnh nhân đến chữa trị quá trễ. Vì vậy, ngay cả trong trường hợp có máy xạ trị người ta cũng khó lòng được cứu sống. Vì không có các chương trình kiểm tra, không có các chương trình phát giác sớm, cho nên khi người bệnh tới được các trung tâm xạ trị thì thường là quá trễ.”
    Ông Samiel nói rằng khi bệnh ung thư bước vào thời kỳ cuối thì nhân viên y tế chỉ còn một cách duy nhất đểø giúp cho bệnh nhân là làm giảm bớt sự đau đớn của họ mà thôi.
    Cơ quan Nguyên tử năng Quốc tế dang thực hiện các dự án thí điểm tại Albanie, Nicargua, Sri Lanka, Tanzania, Việt Nam và Yemen. Mục tiêu của cơ quan này trong vòng 3 tới 5 năm sắp tới là giúp cho các quốc gia vừa kể xây dựng các chương trình cấp quốc gia để phòng ngừa và chữa trị ung thư.
    Liên minh Quốc tế Chống Ung thư là một trong các tổ chức tham gia chương trình này. Năm nay, họ cũng sẽ phát động một chiến dịch toàn cầu để tạo ra cho trẻ em những môi trường sống không có khói thuốc lá. Giám đốc Liên minh Quốc tế Chống Ung thư, bà Isabel Mortara cho biết: việc phô nhiễm với khói thuốc lá, bất kỳ là ở mức độ nào, cũng là một điều rất nguy hại.
    Bà Mortara nói: “Có khoảng 700 triệu trẻ em trên thế giới thường xuyên phải hít khói thuốc. Các em này bị phô nhiễm với những sự nguy hại nghiêm trọng về sức khỏe, bao gồm tình trạng sinh thiếu cân, suyễn, sưng cuống phổi, viêm phổi… Một cuộc nghiên cứu mới đây cũng cho thấy xác xuất trở thành người nghiện thuốc lá ở các em lớn lên trong những gia đình có người hút thuốc lá cao gấp đôi những em bé mà cha mẹ không hút thuốc.”
    Theo bà Mortara, có nhiều người, kể cả những người làm nghề bác sĩ và y tá, không nhận thức đầy đủ về sự nguy hại của nạn hít phải khói thuốc lá từ người khác, thường được gọi là ‘hút thuốc bị động’. Bà nói rằng các nhân viên y tế và những người hoạch định chính sách cần phải được giáo dục về mối đe dọa này, ngõ hầu họ có thể thực hiện những hành động cần thiết để giảm bớt số người chết vì ung thư trên thế giới.

      1. danchoa

        Tôi yêu một cô gái tóc vàng
        Mình cô gắn đầy khăn tang
        Môi tôi áp chặt môi nàng.

        Biết đâu có một ngày Bọ xa rời tình yêu của mình.

      2. Zhivago

        danchoa@:

        Tôi yêu một cô gái tóc vàng
        Mình cô gắn đầy khăn tang
        Môi tôi áp chặt môi nàng.
        ==
        Bổ sung: thân thể cô mảnh dẻ như người mẫu
        da dẻ cô trắng muốt như tuyết

    1. van

      Ý! đang mơ màng nghe chim hót trên cao “thương nhớ”, lại thấy bài bác TN cảnh báo về “ung thư”, em rớt cái bịch từ cành cao xuống, dụi mắt!

  40. van

    Khi triều đình vứt giáo qui hàng thì ông cũng vứt ngay hai chữ trung vua để đội lên đầu hai chữ xã tắc, đội đến chết không rời.
    _____

    Em có một góp ý nho nhỏ, người ta nói là “trung quân” (trung quân ái quốc) chứ không nói “trung vua” thì phải!

    1. danchoa

      Không biết Bọ viết bài cho báo Xuân hay không mà sử dụng nhiều đoạn đắt giá thế không biết.
      Mà VAN tinh quá tinh. Khen đo!

  41. butre

    HÀ NỘI xưa,đẹp trong mơ
    Bây chừ HÀ NỘI từng giờ thay da
    Rộn ràng,bát nháo TÂY,TA
    Vú mông ngồn ngộn, lông da đủ màu
    HÀ NỘI chừ thấy mà đau
    HỒ TÂY ô nhiểm,HÀNG THAU đâu rồi

  42. hoacaivensong

    Vao doc bai moi cua Bo , nhe nhang ma da diet qua thoi ! Thao nao ma luc toi o xa nho ve Ha Noi thay con cao , khac khoai mai khong nguoi …!
    Xin cam on Bo da mang den cho nhung Nguoi Yeu Ha Noi cam giac duoc am long len rat nhieu !
    Kinh chuc Bo suc khoe moi ngay mot them tien bo !

    1. danchoa

      Cứ tưởng Bọ viết tiếng”em” cho thuần Việt, thế mà Bọ lại chuyển sang tiếng Anh.
      He He!

  43. bachduongqt3065

    Chào anh QL ! Tưởng anh nói rỡn rứa thôi rứa mà anh định Sè Gòn thẳng tiến đó hở anh ? Ui ở HN anh bảo ẩm thấp giữa mùa hè vẫn thừa nước để bơi thì vô Sè Gòn anh nhớ nhắn với anh Hồng Chương chọn cho anh miếng đất ợ chộ mô đó mà hay có triều cường lên anh hỉ ? Như rứa anh mới đỡ nhớ HN anh hỉ ? (~_~) .
    BD chộ các ca sĩ thường vô Sè Gòn mần ăn phát đạt chừ lại thêm nhà văn NQL nựa như ri là đạo diễn Lê Hoàng có bạn để dốc bầu tâm sự rồi , BD chộ có bài thơ hay nói về nỗi lòng người xa HN, tặng anh sắp chia xa HN và cả những người con đã xa HN nhưng HN vẫn mãi mãi ở trong tim mỗi người con đất Việt chúng ta

    THƠ CHO NGƯỜI XA HÀ NỘI

    Tác giả : Tìm chưa ra

    “Anh đã xa Hà Nội lâu chưa ?…
    Để em kể anh nghe về Hà Nội
    Dù bây giờ em vẫn đang bối rối
    Chẳng biết làm sao để kể hết anh nghe

    Anh có nhớ Hà Nội những đêm hè
    Tiếng ve râm ran trên đường Trần Phú
    Bóng chị lao công giờ vẫn như ngày cũ
    Hàng Đào, Hàng Ngang phố vẫn tấp nập đông

    Hà Nội của mình thỉnh thoảng vẫn mưa dông
    Mưa chợt đến rồi lại hồn nhiên tạnh
    Nửa muốn đón đầu, nửa như trốn tránh
    Người ta bảo trời mưa giống con gái Hà Thành

    Hà Nội của mình không đẹp đến long lanh
    Nhưng đẹp nhất là mùa giáp Tết
    Trời đất bừng lên xoá tan mỏi mệt
    Như quên đi giá rét của mùa đông !

    Sắc xuân làm môi con gái thêm hồng
    Như sắc đào Nhật Tân, như hoa làng Quảng Bá
    Tết đang về làm đẹp thêm tất cả
    Đất hoà với trời cùng rộn rã trước xuân

    Anh không về mẹ nhớ anh muôn phần
    Hà Nội nhớ…và nhiều người cũng nhớ
    Nhưng nơi xa mong anh đừng trăn trở
    Anh hãy chờ…anh nhé!…Tết mùa sau !. “

      1. bachduongqt3065

        Hi ! Anh Lập lại chê BD rồi, BD chỉ là con Còng gió se những bài thơ hay của các nhà thơ trên mọi miền đất nước mà BD yêu thích đến với Anh và Bà con chiếu rượu cùng thưởng thức cho vui thôi mà

        Chú Còng nào trong cát cũng vừa se
        Những xứ sở dọc con đường kiên nhẫn
        Những ngọn bút lá buồm cảm động
        Viết câu thơ kiêu hãnh xuống bầu trời

        Hi Hi Hi

  44. CỐT THÉP

    Khi tôi ngoài hai mươi tuổi, rời phương Bắc vào phương Nam làm việc. Mỗi khi nghe đài báo gió mùa đông bắc, nỗi nhớ quê làm cho mắt tôi cay cay. Chừng vài năm sau và cho tới tận bây giờ thì cảm giác cay cay nơi mắt chuyển sang cảm giác heo may trong lòng. Giờ đây, khi Xuân đang về, miền Nam nắng khô, cỏ úa, thì lòng tôi heo may lại về.
    Cảm ơn Bọ, bài viết của Bọ làm cho tôi nhớ về quê nhiều hơn.

    Tôi thích hình tượng chim LẠC, hơn hình tượng con RỒNG. Vì con chim nó thực tế hơn, gần gũi hơn, còn con rồng nó không có thật, xa xôi quá. Ôi đàn chim VIỆT.

    1. Zhivago

      Xin chia sẻ cùng bác, thật khó mà quên được cái lạnh.

      Thời tiết trong này quanh năm nắng nên không lãng mạn lắm và không làm con người trầm ngâm nhưng được cái…. thích đi bơi lúc nào là đi, tắm uồm uồm ngoài trời giữa tháng 1, rất sung sướng, trong khi dân tình ngoài ấy đang có “một chiều đông rét mướt”

    2. bachduongqt3065

      Khi tôi ngoài hai mươi tuổi, rời phương Bắc vào phương Nam làm việc.
      ****************
      Tặng Bác Cốt Thép và những người con xa HN khác bài hát rất đúng với thời điểm Bác xa HN , xin hỏi nhỏ Bác rứa Bác có mối tình đầu nào bỏ quên lại ở HN không Bác ? (~_~)

      http://mp3.baamboo.com/d/1/2837419/Noi-long-nguoi-di
      Nỗi Lòng Người Đi

      Sáng tác: Anh Bằng
      Ca sĩ: Khôi Nguyên

      Tôi xa Hà Nội năm lên mười tám khi vừa biết yêu
      Bao nhiêu mộng đẹp yêu đương
      thành khói tan theo mây chiều
      Hà Nội ơi! Nào biết ra sao bây giờ
      Ai đứng trông ai
      ven hồ khua nước trong như ngày xưa
      Tôi xa Hà Nội năm em mười sáu xuân tròn đắm say
      Đôi tay ngọc ngà dương gian, tình ái em đong thật đầy
      Bạn lòng ơi! Ngày ấy tôi mang cây đàn
      quen sống ca vui bên nàng
      Nay khóc tơ duyên lìa tan
      Giờ đây biết ngày nào gặp nhau
      Biết tìm về nơi đâu ân ái trao nàng mấy câu
      Thăng Long ơi! Năm tháng vẫn trôi giữa giòng đời
      ngậm đắng nuốt cay nhiều rồi
      Hồ Gươm xưa vẫn chưa phai mờ
      Hôm nay Sài Gòn bao nhiêu tà áo khoe màu phố vui
      Nhưng riêng một người tâm tư sầu vắng đi
      trong bùi ngùi

      Sài Gòn ơi! Mộng với tay cao hơn trời
      Tôi hái hoa tiên cho đời để ước mơ nên đẹp đôi ./.

  45. Trần Ngọc Tuấn

    Bài viết mộc mạc sao mà sâu lắng thế.
    Đọc mà nước mắt rưng rưng, Bọ à! Nó như là lời dẫn của một bộ phim về Hà Nội trong một tương lai gần.
    Trần Ngọc Tuấn

      1. Zhivago

        kính mời bọ chuyển thể thành kịch bản tác phẩm:

        CHUYỆN TÌNH HÀ NỘI
        (HANOI LOVE STORY)

        dựa trên Anna Karenina của Tolstoy

        Casting:

        Em xinh (Anna): một cô gái Hà Nội xinh đẹp đến mê hoặc, vợ của TS, có lối sống nổi loạn, chống lại lề thói phong kiến

        TS (Karenin): một trí thức lớn, vào trong phong nhã ra ngoài hào hoa, có sách xuất bản bằng 40 thứ tiếng, chồng của em xinh

        Cú Đỉn (Vronsky): một doanh nhân Việt kiều thành đạt tại châu Âu với chuỗi cửa hàng cao cấp tại tất cả các nước NATO. Đẹp trai, sung sức, rất giàu

        EX một lần ra ga Hà Nội tình cờ gặp Cú Đỉn vừa làm xong một tour du lịch xuyên Việt bằng tàu hỏa. Chuyện tình của họ bắt đầu như rứa. EX tìm mọi cách li dị TS. Bọ viết kịch bản thế nào mà kết cục EX đâm đầu vào tàu Thống Nhất là được.

      2. Vớ Vẩn

        Kịch bản vui thật Dr. Zhi ơi! Nếu có phim này thì tui bao vé cho cả chiếu rượu QC đi xem. 😉
        Kết cục vui nhể! nhưng chưa đến the end: Em xinh đâm đầu vào tàu Thống Nhất….Em xinh giật mình tỉnh giấc mơ, thì ra EX đang đâm đầu vào bụng anh Chí (Zhi) tại lò gạch, Chí (Zhi) say quắc cần câu và đang kéo gỗ ầm ầm như tiếng máy tàu thống nhất. Kết cục như thế mới vừa lãng mạn, vừa có hậu giống như hầu hết các phim VN hiện nay chứ 🙂

      3. Zhivago

        và EX bồi hồi nhớ lại giấc mơ và thì thào “đúng là nằm mơ” sau đó chui vào vòng tay của Zhivago và nói “trở lại hiện thực thôi”, nước dãi Zhivago chảy đầm đìa, em xinh ngáp không che miệng rồi ngáy o o còn to hơn cả Zhivago và bộ phim kết thúc.

      4. em xinh

        Zhi &VV,

        Em xinh đâm đầu vào tàu Thống Nhất vi bi Zhi phu tinh

        Kéo gỗ ầm ầm như tiếng máy tàu thống nhất. Dung qua, dung qua bac VV oi, anh i an carot nhu Tho nen chi ngu gioi thoi con chuyen kia thi hu hu…chua toi cho da het tien..hu..hu…

  46. Zhivago

    Hà Nội đẹp và đáng yêu, người yêu Hà Nội cũng có thừa, nhưng em vẫn có một trăn trở: bao giờ mới có một nhà văn đưa Hà Nội thành một “lãnh địa văn chương của thế giới”, như Orhan Pamuk đã làm với Istanbul, Joyce với Dublin, Dostoyevsky với St Petersburg, hay Proust với Paris…. Hà Nội mình cũng xứng đáng lắm chứ? Chỉ có điều……..

    1. Zhivago

      Nghe đâu sau khi Orhan Pamuk được Nobel, khách du lịch Tây đến Istanbul tăng đột ngột, nhất là từ Thụy Điển, nghĩ về Hà Nội mà thấy mình nợ một cái gì đó…… dù mình không phải là nhà văn hay lãnh đạo cấp cao

    2. NGUYỄN QUANG LẬP Post author

      nhưng em vẫn có một trăn trở: bao giờ mới có một nhà văn đưa Hà Nội thành một “lãnh địa văn chương của thế giới”- hic, cái điều tuyệt vời này thật quá khó

    3. Cá gỗ

      Ờ, ý của Zhi cũng hay đó! Chỉ sợ đến lúc bế mạc trại sáng tác về đề tài Hà Nội, các đại văn hào thế giới dự trại lại nộp toàn chuyện cười như kiểu của Azit Nexin!

  47. Zhivago

    Nhân nói về HN, em lại nhớ về nhận xét của bác Hồng Chương@ là trước bài “Hà Nội mùa thu” của Trịnh Công Sơn không có bài hát nào sử dụng những chi tiết thân quen nhất của HN.

    Bác nói rất đúng dù cháu không rõ bài này có phải là “cột mốc” không. Nhưng đúng là Hà Nội trong các ca khúc xưa hơi…. thô, chắc tại trong nhạc vẫn còn chất… thép. Chỉ thấy những “Hà Nội cháy khói lửa ngập trời…Hà Nội vùng đứng lên”, “Trời Điện Biên Hà Nội chiến thắng”, “đường Hà Nội rực rỡ chiến công, đường thênh thang Ba Đình lịch sử, đường cách mạng Hoàn Kiếm Đồng Xuân”, “Đây Thăng Long, hùng thiêng dấu xưa còn in nơi đây”, …. lãng mạn lắm thì mới được “Hồ Gươm xanh như mái tóc em xanh” “Hàng cây xanh bao mùa lá đỏ, gió sông Hồng rì rào sóng vỗ . Mùa thu đi qua từng phố nhỏ , ôi hồ gươm như một bài thơ” (nhưng vẫn chung chung quá)… tuy không đến nỗi khô khan và cũng hay nhưng không… Hà Nội lắm. Những ca khúc Hà Nội được sáng tác về sau này (cháu đoán thế), không còn “thép” nữa mà khá “tiểu tư sản” nên hay hơn và gần gũi hơn, cụ thể hơn: cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ; cô đơn sấu rụng ngoài ngõ vắng; tiếng ve ngày trẻ dại, giọt sương sớm trên cành đào phai, mùi hương ngát Nghi Tàm thuở ấy; cái rét đầu đông khăn em bay, phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô; tiếng leng keng tàu sớm khuya hướng ra Đống Đa Cầu Giấy, phố Quang Trung đường Nguyễn Du những đêm hoa sữa thơm nồng…..

    1. danchoa

      Mình thì lại thích bài ” Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa” của Phú Quang, nhưng phải là giọng đầy và ấm của Cẩm Vân.
      Mình hay rủ bạn cũ HN ra một quán vắng nào đó ở Hồ Tây, mang theo Latop, xin phép Chủ quán cho mở đủ nghe cùng bạn. Những lúc đấy hồn mình chơi vơi lắm, nhất là dịp đầu Đông.
      khe! Khe!

      1. Zhivago

        Bài nớ nhạc của Trương Quí Hải, lời của một anh… Nam Bộ rặt, chưa bao giờ ra HN. Anh rất tò mò về HN và sau khi nghe TQH kể chuyện HN, anh viết một bài thơ về HN, TQH đọc xong phổ nhạc và đó là bài HN mùa vắng những….

        Thật kỳ lạ là lời bài hát rất HN mà lại do một… anh Hai Nam Bộ viết, và giọng ca gắn liền với bài hát này cũng là giọng ca của miền Nam, ca sỹ Cẩm Vân. Tuy nhiên, về cá nhân cháu thì cháu lại thích Hồng Nhung hơn.

      2. Hồng Chương

        Hình như Zhivago quen Bùi Thanh Tuấn?
        Tôi có thấy BTT dẫn chương trình hôm ra mắt cuốn thơ-nhạc của Phan Bích Thiện-Giao Tiên ở café Miss Saigòn hồi đầu tháng 10/2009. BTT phụ trách mục Thơ bên HTV à?

      3. Zhivago

        Ui bác Hồng Chương ơi, bác làm cháu nổ lỗ mũi đang phải dính băng keo y tế này.

        Cháu không hề quen biết ai giới văn nghệ sỹ bác ạ. Sự thật nó là rứa (hơi đắng cay).

    2. Tango

      Bác DC rành cái chi chứ nhạc thì không dồi,bài ni của Trương quý Hải.
      Phú quang viết về Hà Nội rất nhiều, nhưng khg có bài này, và dư chữ này trên tựa bài hát, keke ke

      1. danchoa

        Hi Hi!
        Cảm ơn Tango, vậy mà mình lâu nay cứ tưởng là của Phú Quang chứ, thế mà hôm mình khen, chả thấy PQ nói gì chỉ mỉm cười thôi.

    3. nguyennga

      Zhivago biết nhiều bài hát về HN hè. Mình thấy bài hát về HN rất nhiều bài hay và mình cũng rất thích. Mình yêu HN chính qua những bài hát đó, thấy HN thật nên thơ, lãng mạn…Bài mình thích nhất là Em ơi HN phố của Phú Quang, lần đầu tiên mình nghe Ngọc Tân hát qua đài Tiếng nói VN, đệm ghi ta, và giờ chỉ muốn nghe lại tiếng hát, “tiếng ghi ta bập bùng tự sự” ấy! Bài Nhớ về HN của Hoàng Hiệp nữa, mình cũng chỉ thích mỗi tiếng hát Hồng Nhung thể hiện bài này…

  48. Kim Dung

    To Bọ: Hóa ra KD từng ở cùng phố với Bọ à? Nhà cha mẹ KD từng ở phố Hàng Dầu, rồi chuyển về Lý thái Tổ, canh nhà ông Vũ Ngọc Phan, sau chuyển về ở Lò Sũ suốt từ 1954. Cách đây 10 năm, sau khi mẹ KD mất, gia đình mới bán nhà, và mỗi chị em ở riêng. ÔI, ôi ôi. trái đất nhỏ hẹp. Người nổi tiếng ở cùng phố mà hổng biết!

    1. ts

      ts cũng có gần 10 năm hồi nhỏ ở LS(học trường ND). Bác KD trước ở số bao nhiêu? có khi ts lại điều tra ra bác đấy!

      1. Zhivago

        Ui giời ơi bác ts mấy hôm nay lặn mất tăm, em xinh nó đi loan tin đồn là bác là gay này, bác xử nó đi:

        “@Zhi a, anh iu noi the Xuan Huy khong tuong tuong noi dau, ong xa cho em tu gioi thieu voi xh nhe
        moi xh click vo day: http://www.youtube.com/watch?v=4gby0zfCYiA
        xh a, zhi la nguoi khong tot, bat ex lau xe cho anh i suot ngay, kho lam, huhu
        ah zhi a, anh ts la gay thiet do, gio em mi biet”

      2. ts

        Đây là trò khích tướng đấy Zhivago à!Nếu thực sự là “em xinh” mà dễ tính thế, chắc không có thời gian để… còm đâu…đắt hàng lắm!!!Nghe giọng mà Zhivago không đoán ra à? Dân giả gái ở SG nhiều lắm mà!

  49. Kim Dung

    Cảm ơn em gái Hà Linh của chị đã chia sẻ.
    Đọc hết các com, lòng đã rưng rưng. Cảm động vì được thấy mọi người dành cho HN biết bao ân tình, bao cảm xúc, dù HN nay ko còn là HN xưa. Có rất nhiều bài hát hay về HN, nhưng khi nghe bài “Hà Nội linh thiêng và hào hoa” của Kiến trúc sư Hoàng Phúc Thắng- cũng là một người HN (đã mất vì bạo bệnh) trong một đêm cuối đông năm nào, KD đã cay sống mũi…Bởi thấy dường như người nghệ sĩ đã dồn hết tất cả niềm kiêu hãnh, niềm nhớ thương, niềm yêu khôn cùng cho HN của mình- một HN đẹp đẽ…linh thiêng và hào hoa.

    1. Hà Linh

      Cho dù thế nào thì cốt cách Hà Nội vẫn còn cho dù không thể trọn vẹn một Hà Nội như xưa chị à!Như chị đã nói đó, nhìn đây đó vẫn có những góc phố, những con người mang biểu tượng rất riêng của Hà Nội.
      Mong chị luôn khỏe-luôn vui!

  50. lão ăn mày

    Hic!Bọ viết làm AM nhớ Hà Nội quá,làm sao AM ra lại HN bây giờ.Đọc bài viết của Bọ lại làm AM nhớ đến vị tướng,thi sĩ Huỳnh Văn Nghệ:
    Ai về xứ Bắc ta đi với
    Thăm lại non sông giống Lạc Hồng
    Từ thuở mang gươm đi mở cõi
    Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long..

    1. van

      Tui rất có cảm tình với những ai trích dẫn câu này đúng là “trời Nam” chứ hổng phải “ngàn năm”, hihihi!

      1. Hà Linh

        tui lại rất có cảm tình với cả những ai phát hiện ra trích dẫn Trời Nam là đúng hi hi hi

      2. Mèo Hen

        Tui thì lại muốn ôm hôn những ai “rất có cảm tình với cả những ai phát hiện ra trích dẫn Trời Nam là đúng”! Hihihi

      3. lão ăn mày

        @Bọ Lập:Bọ đại xá cho,ý của AM là Bọ đang ở “Trời Nam” mà “Thương nhớ đất Thăng Long”chăng?chứ mà “mở cõi” thì có ai đó hỏi mở cõi gì?mở cõi ở đâu?tại sao mà mở cõi?thì eo ôi AM sợ lắm lắm,thương AM với…
        @Van & Hà Linh:AM mày thì lại rất có cảm tình với những ai có cảm tình với những ai có cảm tình.Hihi

  51. Khỉ gầy

    Bọ ạ. Cái báo mạng Dân trí í, nhiều lần e dẫn link của nó vào comment gửi cho Bọ vì nó lá cải và rẻ tiền quá. Lần nào cũng thế, sau mỗi lần gửi link là nó thay đổi ngay lập tức. Lần gần đây nhất là hình minh họa về quan hệ VN với EU thì nó dùng cái hình có cờ TQ và cờ EU. Sau khi em gửi Bọ thì nó dỡ ngay cái hình đấy đi. Chứng tỏ Bọ được người ta rất quan tâm.
    Bài này thì nó lại dùng cái hình của phim “Black Hawk Down” của Mỹ để làm hình minh họa cho bài viết. Nhưng cái chú thích của bức ảnh sai vẫn hoàn sai.
    http://dantri.com.vn/c36/s36-377449/may-bay-quan-su-my-roi-o-duc-3-nguoi-thiet-mang.htm
    Có quá nhiều lần em tự nhủ cái trang này có xứng đáng với cái tên mà nó mang hay không.
    Kính Bọ.

      1. hoangle

        Thiếu một anh đánh máy biết gây lỗi đúng lúc đúng chỗ bác ạ.
        Cháu xin gia nhập chiếu rượu của bác.

    1. Mèo Hen

      DÂN TRÍ là báo của Hội Khuyến Học VN, nhưng vẫn nawgj về những tin giật gân theo dạng lá cải. MH tui cũng góp ý nhiều lần cho Tòa soạn và BBT (đã mấy năm nay) về sai chính tả và đặc biệt là NGỌNG, ngọng níu ngọng nô. Có thể coi đây là tờ báo điện tử tiêu biểu nhất trong lĩnh vực viết ngọng và sai chính tả!

  52. Zhivago

    Khà khà, bọ sắp vào miền Nam, như thế nà em sắp được sống gần bọ…. các bác ngoài ấy vẫy khăn mùi xoa lau nước mắt nhé…………hihi

  53. vanthanhnhan"

    Thế là Bọ sắp bỏ Hà nội ra đi thật rồi. Cái mảnh đất đã nuôi dưỡng tâm hồn Bọ suốt Ba mươi năm qua không níu chân Bọ được nữa rồi.
    Cái ước mơ “Tiến về Hà nội” để được các bậc cha chú, đàn anh trong giới Văn nghệ nâng đỡ, dìu dắt của Bọ giờ đã thành hiện thực.
    Với cái Tài của Bọ hiện tại, với cái tuổi của Bọ bây giờ, lên cũng chẳng lên được nữa mà có xuống cũng chẳng xuống được nữa rồi, trừ khi Bọ biết gác bút đúng lúc, đúng thời điểm.
    Chỉ ngày mai thôi Hà nội sẽ là Dĩ vãng, sẽ là Kỷ niệm.
    Tôi chắc chắn rằng Bọ sẽ chẳng bao giờ quay trở lại cái mảnh đất này để sống nữa đâu. Tuổi đã cao rồi thì người ta thường ngại thay đổi kể cả công việc và nhất là chỗ ở.
    Tôi đoán rằng Bọ cũng trăn trở, day dứt lắm khi quyết định Hành Phương Nam.
    Như tôi đã nói trong cái Còm trước. Phương Nam hợp vói thể trạng của Bọ hơn Hà nội.
    Cụ Phạm Quỳnh trong cuốn: “Một tháng ở Nam kỳ”, có khuyên dân Bắc nên vào Nam để khai khẩn, vì ở đó thiên nhiên ưu đãi, khí hậu ôn hòa, con người rộng rãi, hào hiệp.
    Chia tay với một mảnh đất đã nuôi dưỡng mình với Tâm sự như Bọ thì hiếm lắm, phần lớn đều : Vội vã tiến về – Vội vã bỏ đi.
    Bác Hoàng Hiệp rời Hà nội ra đi mới thấy rất nhớ:
    “Những con đê thành lối xe ….Tiếng leng keng tầu sớm khuya hướng ra Đống đa, Cầu giấy….”
    Để rồi bác ấy thốt lên: Dù có đi bốn phương trời lòng vẫn nhớ về Hà nội.
    Tôi thấy có hai ngưòi sâu đậm với Hà nội như thế. Đó là tâm sự của hai người chung cảnh ngộ: Tá túc ở Hà nội làm Văn nghệ, thành Danh rồi ra đi về một hướng như nhau. Chỉ khác là một người đã ra đi còn một người sắp ra đi.
    Cảm ơn Bọ đã dành cho Hà nội những tình cảm tốt đẹp như thế, mặc dù Hà nội đã không còn được đẹp như xưa.
    Bọ còn Nợ HÀ NỘI nhiều lắm.
    Bọ còn nợ cái phố Lò sũ, nợ cái ngôi nhà 20 Lý Thái Tổ, còn nợ nhiều nơi lắm.
    Bọ vào trong đó nhớ viết tiếp về Hà nội nhé.

    Riêng Bọ thì tôi thấy :
    ” Khi ta đi đất bỗng hóa Tâm hồn”

    Chẳng nhẽ : ” Khi ta đi đất mới hóa tâm hồn” hay sao, lúc ở thì Vô cảm à?
    Bọ hơn người còn ở chỗ:
    ” Khi ta ở đất cũng hóa Tâm hồn” rồi.

    Chúc bọ Khỏe.

    1. NGUYỄN QUANG LẬP Post author

      với cái tuổi của Bọ bây giờ, lên cũng chẳng lên được nữa mà có xuống cũng chẳng xuống được nữa rồi, trừ khi Bọ biết gác bút đúng lúc, đúng thời điểm.- hi hi răng VTN nói đúng rứa hè, cảm ơn VTN

    2. Zhivago

      Cháu nói thật với bác, ở thì ở nhưng phải đến khi đi mới thấy nhớ, thấy yêu một cách đầy đủ…. cháu vào trong này rồi, tự dưng nhìn mấy cái ao rau muống, mấy cái con đường đất hay tự dưng đi vào cái phố nào mà hao hao giống Hà Nội là lòng tự dưng thấy se se lại, đau đau. Đi qua mấy cái doanh trại bộ đội, nhìn cái kiểu nhà y hệt như mấy cái nhà xây thời bao cấp, lại ngậm ngùi. Hôm nọ cháu chỉ nhìn thấy bức tường quét vôi vàng đã cũ, cái cầu thang bằng sắt gỉ ở một bệnh viện thôi, thêm mấy chậu hoa mười giờ bên cạnh mà đã thấy nhớ da diết

      1. Zhivago

        Thời đất nước thống nhất, thông tin, trao đổi đã có internet, di chuyển thì có máy bay ù cái là ra HN mà cháu còn nhớ thế, không biết những người bắc 54 hồi ấy họ nhớ nhà đến mức nào. hic hic khổ thân họ quá

      2. Cá gỗ

        Nghe Zhi khóc lại nhớ câu thơ của Nguyễn Duy:
        “Có gì lạ quá đi thôi.
        Khi gần thì mất, xa xôi lại còn”

      3. Zhivago

        Bác Cá gỗ@ nói rất đúng

        Có một cái gì rất lạ, khi gần thì mất, xa xôi lại còn đúng như Nguyễn Duy đã nói.

        Orhan Pamuk được vinh danh là “đã làm Istanbul thành một lãnh địa văn chương không thể bỏ qua, ngang hàng với St Petersburg của Dostoyevsky, Dublin của Joyce hay Paris của Proust” nhưng thực tế mãi đến những năm 1980 (sau khi ông đã nổi tiếng) phong cách “Istanbul” của Pamuk mới định hình khi ông thăm New York và chợt thấy mình yêu Istanbul đến nhường nào.

        Biết đâu trong vòng 50 năm nữa Hà Nội cũng được tôn vinh như “một lãnh địa văn chương không thể bỏ qua” như Istanbul, nhưng chắc chắc nhà văn ấy cũng phải (ít nhất) một thời xa Hà Nội, để hiểu và yêu Hà Nội trọn vẹn.

      4. BL

        “không biết những người bắc 54 hồi ấy họ nhớ nhà đến mức nào. hic hic khổ thân họ quá”
        Thôi Doctor Zhivago đừng nói nữa ,kẻo bà cụ BL lại ca cái bài ” Nhất vui là chợ Đồng Xuân” chứ có ai nói “nhất vui chợ Bến Thành đâu…” hay ” rau muống trong này nhạt hoét, rau ngoài kia xanh mơn mởn, ngọt lịm..” rồi nước mắt vắn , dài.

      5. van

        Anh BL oi, anh hay tin la nhung cai com chan thanh cua anh co nhieu nguoi hieu va chia se, nhung nhieu khi khong can phai noi ra, va co khi co noi cung bang thua!

        Than men!

      6. BL

        Van thân mến,
        “không cần phải nói ra, nói cũng bằng thừa”-phụ nữ hay dùng câu này
        Thế Valentine “không cần tặng hoa hồng” nhé-vì tặng cũng “bằng thừa”…hic ..hic chúc bạn năm mới tốt lành.

      7. van

        @BL: Biết ngay mà, tại Van viết một từ! Viết xong rồi tính sửa lại vì sợ hiểu lầm, nhưng đêm qua máy không có font tiếng Việt, sợ lại hiểu lầm chồng chất…

        Anh BL, ý Van là người đọc còm như Van rất hiểu nhưng nhiều khi ko biết nói gì trước nỗi đau, trước tâm sự của người khác, chỉ biết cảm thông thôi, vì nói gì cũng là thừa…

        Van rất quý những gia đình Bắc 54, họ ra đi cả nửa thế kỷ rồi mà vẫn giữ nguyên giọng Bắc, đời cha mẹ rồi đến đời con, cả gia đình vẫn giữ được nề nếp ông bà xưa để lại, đặc biệt là khả năng thích ứng với cuộc sống bởi sự cần cù, chăm chỉ.

        Anh BL nói mẹ anh nhớ quê hương, sao anh không cố gắng cho cụ về quê chơi một chuyến, thăm lại họ hàng, chắc cụ sẽ vui lắm đấy.

      8. BL

        “họ ra đi cả nửa thế kỷ rồi mà vẫn giữ nguyên giọng Bắc”-van nói đúng đấy, bố mẹ , anh chị BL không thích BL nói giọng Nam, BL sinh đẻ trong Nam, vẫn giữ giọng “rau muống”- Cám ơn lời an ủi chân thành của bạn. Mẹ BL già yếu lắm rồi,đi đứng khó́ khăn,với lại họ ngoại thì vào Nam năm 1954,rồi toàn là tướng tá “nợ máu với nhân dân “nên chết hết cả, họ nội thì …”sao đầy ngực”,BL không dám với- BL cũng ao ước được đi Bắc một lần,mà còn mê mải “công danh,sự nghiệp” nơi xứ người…thôi nhờ van ra hàng quà ăn hộ 10 bát phở tái, 10 tô bún riêu, mười vại cà pháo,10 bìa đậu hũ rán chấm mắm tôm ,với húp một bát rõ to “canh cua đồng” …thế là BL cám ơn nhiều lắm,vì mẹ BL nuôi BL khôn lớn bằng những món này-nhưng nhớ đừng ăn khoai mì…hồi ở kinh tế mới ăn quanh năm,nên sợ cho đến ngày xuống mồ.

    3. Cá gỗ

      vanthanhnhan ơi! May mà các bác lãnh đạo không ưa Cụ Phạm Quỳnh đó. Họ mà ưa Cụ, nghe Cụ rồi kéo toàn bộ cơ quan, ban ngành, đoàn thể vào Nam để “khai khẩn, vì ở đó thiên nhiên ưu đãi, khí hậu ôn hòa, con người rộng rãi, hào hiệp” … thì lúc đó bà con trong trỏng lại phải ùn ùn ra Bắc cả cho mà coi.

  54. DongkiSot

    Vậy là Bọ Lập sắp “Hành phương nam” rồi thật sao? Em mừng vì ở gần Bọ hơn, nhưng buồn vì sẽ không có những bài về Hà Nội hay như thế này nữa. Chúc Bọ và bà con khỏe. Cùng nâng ly “tiễn một ngày đông theo lối sương”.

  55. Hà Linh

    Ôi đàn chim Việt, chúng đã có trên mặt trống đồng nghìn năm xưa, ta vẫn gọi đấy là đàn chim Lạc.
    —————————

    Cái kết ni có vẻ rất gợi mở Bọ nhỉ?

      1. BL

        -“chim Lạc” hay “chiên Lạc” hả bác Lập vì “chủ chiên chăn dắt đàn chiên lầm -đường lạc lối”
        Học̣ blog bác Lập còn biết lịch sử ông cha dựng nước và giữ nước,biết Hà nội cổ kính thanh tao mà giữ gìn môi trường, di sản văn hóa, đọc comment mấy bác mà biết ” sự thực -giả dối” là thế nào, chứ còn không hơn học mấy vần thơ của quỉ “Sa Tăng”…”giết giết giết bàn tay không ngừng nghỉ” hay học mấy cái “kim” cái “chỉ” “râu rậm, đầu hói” gì mà để “huynh đệ tương tàn”, cô giáo thành người hàng rong chơi “ú tim” với công an đường phố, công nhân đến lễ Tết thì cứ như chị Dậu “ngược xuôi biếu quà”đóng “sưu thuế” cho lý trưởng,chánh tổng …
        Bọn Mỹ nó chẳng dạy trẻ con thờ phượng phong thánh ai bác Lập ạ- bọn tí nhau lớp 1 thì đi học chỉ để gặp nhau “hát ca vọc cát” chứ chẳng cần “nhận biết ai”,chúng để dành sức lực khi vào Đại học chứ không như “tuổi trẻ thế hệ…”,vào tới ĐH thì bị “khùng” vì làm nhiều tích phân “xác định” mà đến giờ vẫn “bất định”, học nhiều bài thơ “anh dũng ” và “căm thù” quá nên gặp ai cũng tưởng là “thế lực thù địch”?…vậy mà sau này “bọn vọc cát” đó đoạt giải Nobel,còn cái bọn “anh dũng , căm thù” thì …”tan nát tâm hồn” để tối ngày vô chiếu nhà bác Lập …”giải tỏa ẩn ức”.

  56. BL

    Bác Lập ơi! BL mà là Bộ trưởng Bộ Giáo dục,BL sẽ “bê” cái blog của bác vào học đường,vì blog bác có giá trị hiện thực lịch sử,văn hóa,xã hội.
    Cho BL gởi lời cảm ơn bác Lập và bác ta ta về những tấm ảnh Hà nội xưa, mẹ BL thích lắm, cứ ngắm tới ngắm lui,nhất là chợ Đồng Xuân…mẹ BL vào miền Nam từ năm 1954,mà hồn cứ để ngoài ấy. -Hồi BL học ở Sài Gòn,có một anh bên trường Tổng hợp,chưa hề ra Hà nội,chỉ nghe bạn tả mà làm bài thơ :”Hà nội mùa vắng những cơn mưa” sau được phổ nhạc,nổi tiếng lắm.
    Bác Lập dân Bách khoa mà viết văn hay thế.

    1. NGUYỄN QUANG LẬP Post author

      BL mà là Bộ trưởng Bộ Giáo dục,BL sẽ “bê” cái blog của bác vào học đường,vì blog bác có giá trị hiện thực lịch sử,văn hóa,xã hội.- hi hi bọ nghe nói mà sướng củ tỉ, cảm ơn BL

  57. Kim Dung

    Chào Bọ và các Bác.
    Dù biết việc Bọ “di trú” phương Nam là phù hợp với sức khỏe, hoàn cảnh của Bọ mà mọi người (trong đó cũng có KD. he…he…) đã nao nao… Đủ biết cái tình của mọi người với Bọ là thế nào. Thế nên, đọc bài Thương nhớ nghìn năm hôm nay của Bọ lại vào dịp cuối năm, bỗng thấy một nỗi buồn phảng phất mà thấm thía. Cái vẻ đẹp đất Kinh Kỳ, dù phôi pha vì trải qua biết bao biến cố, thăng trầm thời cuộc, trải qua biết bao “mưa gió” nhân gian, vẫn đọng lại nét hào hoa, nét trang nhã, nơi này nơi khác, nếu chú tâm… Và vì thế, nhiều khi KD vẫn xúc động lắm khi “nhìn” thấy một chút lãng đãng trong buổi sớm mờ sương Tây Hồ, hàng sấu, hàng me trầm tư, và không gian nhỏ của những quán cafe Lâm, cafe Nhân, cafe Giảng…nổi tiếng một thời. Và đặc biệt yêu thích khi bất chợt bắt gặp một gánh hàng hoa theo kiểu HN xưa…
    Cảm ơn nghìn năm thương nhớ HN của Bọ. Cảm ơn Hà Nội đã đem đến cho KD hiểu thế nào là sự trang nhã, và tinh tế, hiểu thế nào là sự sang trọng của cốt cách, tinh thần.

    1. NGUYỄN QUANG LẬP Post author

      Cái vẻ đẹp đất Kinh Kỳ, dù phôi pha vì trải qua biết bao biến cố, thăng trầm thời cuộc, trải qua biết bao “mưa gió” nhân gian, vẫn đọng lại nét hào hoa, nét trang nhã, nơi này nơi khác, nếu chú tâm…- KD nói đúng lắm, cảm ơn KD

  58. xuan huy

    “Thế giới ảo Biển Đông đang nổi sóng, dân chài ta khốn khổ vì tàu lạ, đảo Hoàng Sa đang bị cầm tù, hình như chẳng liên quan gì đến thế giới thật, trên sạp báo, trong nhà hàng tiếng nói cười hân hoan mừng thắng lợi. Cũng chẳng dám trách ai chỉ thấy mình lạc lõng” – Thật ra Bọ chỉ nói thế thôi, chắc là để thức tỉnh những người còn đang u u mê mê, họa đến gần mà cứ tỉnh như không, chứ Bọ biết rõ là bất cứ ai là người Việt còn chút lương tri và lòng tự hào dân tộc đều bất nhẫn với những gì đang diễn ra trước mắt, “chỉ căm tức rằng không được lột da uống máu quân thù”. Nhưng đa số họ chỉ là phó thường dân, thấp cổ bé miệng kêu không đến trời.

  59. Trảo Nha

    Hà nội ư?
    Hà nội ở thì ngắn mà nhớ thì dài.
    Ở tận phương nam này nhớ gì về Hà nội nhỉ?
    Nhớ 1 đêm rằm mùa thu Hà nội, cùng em ngồi ngắm trăng vàng rộm và mây trắng lãng đãng trôi trên mặt Hồ Gươm cho đến tận sáng hôm sau mà thấy thời gian trôi nhanh quá.
    Nhớ 1 đêm ở công viên Thống Nhất, cái túi gối trên đầu em thì bị chôm mất, may mà xe đạp anh lấy chân đè lên nên vẫn còn.
    Thế mà cũng đã 25 năm rồi nhỉ?

    1. bachduongqt3065

      Hi ! Phải ngâm cứu lại câu ni

      ” Nhớ 1 đêm ở công viên Thống Nhất, cái túi gối trên đầu em thì bị chôm mất, may mà xe đạp anh lấy chân đè lên nên vẫn còn ”

      Lâu ni cứ nghĩ TN là con trai, té ra là con gái, rứa đi công viên mần chi ngoài công viên rựa, ai lại khoe với Bọ Lập và Bà con hết cả bí mật rứa không biết (~_~)

      1. Zhivago

        “Nhớ 1 đêm rằm mùa thu Hà nội, cùng em ngồi ngắm trăng vàng rộm và mây trắng lãng đãng trôi trên mặt Hồ Gươm cho đến tận sáng hôm sau mà thấy thời gian trôi nhanh quá.”

        Suy ra Trảo Nha@ là… nam mà cô Bạch Dương(vì nam thì mới “cùng em” được). Nếu Trảo Nha@ mà là nữ thì phải là “les-vòng tay không đàn ông”!

        Ui các bác ni ngủ ngoài trời mà không sợ ạ, có lần cháu ngủ ngoài trời trong rừng, đúng rằm tháng 7… cứ thấy bóng người qua là chẳng biết người hay ma, chắc tại ko có “người thương” bên cạnh.

      2. bachduongqt3065

        Hi ! Câu của Zhivango đúng là của Nam nhi, câu cô BD viết đúng là của Nữ nhi => Tóm lại Trảo Nha nửa Nam nửa Nữ, đề nghị Zhivango kiểm tra kiểm trẻ gấp để bá cáo cô BD và Bà con chiếu rượu biết tránh hiểu nhầm đối tượng

        Hi Hi Hi

    2. mai vũ

      Mần chi mà đừ cả người ra đến mức trộm lấy mất bọc đồ mà không biết rứa hè…mà cũng tài thật đó, mần răng mà vừa mần chi lại vừa ngoắc được chân để giữ xe hè?

      1. vananh

        @BD: Có 2 nhân vật mà, một anh, một em. Em thì gối đầu lên túi, anh ngoắc chân giữ xe đạp.

        Không bit nằm cạnh nhau ngày đó có bị hỏi giấy đăng ký kết hôn không nhỉ? Xe đạp thì có giấy đăng ký, có biển số, lấy trộm cũng khó bán, nên bọn trộm bỏ lại.

      2. danchoa

        Hồi mình ở Bách Khoa cũng hay vượt rào vào chạy trong đó. Hồi đó không khang trang như bây giờ, nhiều đoạn tối om cho nên cũng nhiều nghịch cảnh lắm. Mấy đứa bọn mình vẫn đùa là gốc cây và ghế đá công viên là được cắt cử canh gác cẩn mật nhất.

        Một hôm đang chạy thì nghe tiếng la hét. Bọn này tưởng trấn lột vội lao tới. Nhưng không phải, vì có tiếng phụ nữ gắt gỏng:
        Ông Mô Kích ơi, ông làm nhanh nhanh lên. Để tôi còn ra bắt thằng Vespa chứ, không nó lượn mất.
        Cả mấy đứa sững sờ, xấu hổ. Chuồn.

      3. bachduongqt3065

        Hi ! Con cái nhà ai mà hư tình đến rứa không biết ? BD ngày xưa đến cầm tay nhau còn nỏ dám, đi xem phim rạp ngoài trời mà đi cách xa nhau cả ki lô mét vẫn sợ bạn bè phát hiện, Trảo Nha ni hư thiệt hiiiiiiiiiiii
        Chắc anh Dân Choa cụng một thời oanh liệt như rứa lắm đây (~_~)

      4. ts

        “đi xem phim rạp ngoài trời mà đi cách xa nhau cả ki lô mét vẫn sợ bạn bè phát hiện”
        BD hồi đó cảnh giác quá! Chắc mỗi người xem ở mỗi rạp khác nhau nhỉ? Hoạt động kiểu này thì y học bó tay rồi!
        “Hồi đó mới chỉ …hun thui, mà đã đê mê mất đồ khi nào không biết,hihi” Trời có cho ai tất cả bao giờ đâu bác TN?
        Có chuyện này cũng may bác TN mất túi sớm nên mất hứng không tiếp tục…Có 2 anh chị đứng ôm nhau dưới gốc cây trong CV(lại là công viên). Say đắm, mải mê, cháy bỏng…Đúng lúc đến hồi gay cấn, ngây ngất chuẩn bj thăng hoa bỗng nghe một tiếng quát lớn
        “Đứng im” Hai anh chị giật mình cúi xuống kéo quần thì thấy mắc lại vì dưới háng là một chiếc dùi cui cảnh sát…Anh cảnh sát dõng dạc quát tiếp”Giữ nguyên hiện trường”

    3. ts

      Hồi trước có chuyện kể thế này:
      Anh bộ đội qua HN vào công viên ngủ. A cẩn thận lấy khóa dây khóa chân vào xe đạp,chìa khóa để cẩn thận tận đáy ba lô, còn đầu thì gối lên chiếc ba lô yên tâm ngon giấc. Kết quả là kẻ trộm bê chiếc ba lô chayj còn anh chàng chỉ biết… đứng nhìn!

  60. Mensevich

    Thiên triều mà nghe BL ca ngợi Lý Thường Kiệt như rứa , coi chừng mấy quan thái thú thêm bận rộn đó nghe !

  61. c điếc

    Trông mai lại nhớ tới đào
    Sắc vàng sắc đỏ lúc nào cũng thương.
    Chân tình khuyên A QL qua tết hãy vô nam ,dù gì đi nữa cái tết HN bao giờ cũng ấm cúng hơn trong nam . Tớ cũng xa HN lâu rồi ít có dịp được ăn tết ở HN .Cảng nhớ tết HN .

  62. Dong

    Ngày xưa chỉ đi Hà Nội mới được hiểu như thế nào là thành phố, là Bách hóa…
    Hôm qua em phải đội nắng chạy xuyên Tp để đến chi nhánh rượu Vodka Anh đào tận Phú Thọ cũng chỉ vì cô tiếp điện thoại có giọng nói rặt Hà nội, quen lắm. May mà cô đã có con gái 7 tuổi rồi.
    Lại nghe tin chính thức phía Nhật Bản cúp luôn vụ Lễ hội Hoa Anh Đào như mọi năm vì….sợ dân Hà Nội “Thanh lịch” quá.
    Lại nghe tin chính thức phía Trung Quốc sẽ làm phim Lý Công Uẩn, nghĩ vẩn vơ hay là Bọ sợ nghe vang tiếng nhạc Thái thường xập xõa khi đoàn phim xênh xang áo mão về lại quê nhà.
    Tiếng Anh vất vả với Me too, nay phải học thêm ” hển hảo” thì vất vả cho thân già quá, thôi đành cắp cây gươm của Ngô Tuấn Ngàn Năm Tình Sử mà làm một cuộc thiên di cho xứng với cốt cách thích bay cao.
    Phương Nam đất rộng trời cao, ấm áp hai mùa mưa nắng, sông nước phương Nam dễ thương, bên lở nhớ bên bồi…
    Rượu nồng không thiếu, mồi bén dễ tìm…ta nghêu ngao ” Zỉa phương Nam ngắm sông ngậm ngùi, thương những đời ( gái đẹp mà ) như lục bình trôi…” Đã lắm Bọ ơi !

    1. Lạc Dân

      Đọc anh chàng Dong hạnh phúc đang PR phương Nam nghe phát thèm. Hè hè quả có vậy, nhưng mình mới vừa xem xong tv phỏng vấn mấy cụ cao tuổi theo con vào sống ở Sè gòn tội lắm, các cụ người nào cũng nhớ thương Hà nội da diết, nhất là thời điểm này, những ngày cận Tết cổ truyền.
      Có một bà cụ tám mươi tư tuổi thèm canh rau muống với cà dầm tương mà con cháu hổng cho ăn, sợ bà bệnh vì ngộ độc thực phẩm, cứ thịt cá siêu thị đưa hoài, bà bảo ngấy muốn chết và đoc mấy câu thơ nghe cũng hay hay:
      Anh đi anh nhớ quê nhà
      Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương
      Anh đi anh nhớ Quê hương
      Nhớ canh rau muống nhớ tương dầm cà

      Nỗi nhớ đơn sơ mà trọn tình quê trong ấy, tội.

      1. Dong

        Đang khấp khởi chuyến ni Bọ vô, đọc 3 entry liền nghe…day dứt thế này biết có dứt áo mà đi nổi ? Thế là phải …PR rứa đó bác Đậu phọng.

  63. Lưu Lạc

    Đọc bài này xong cứ bâng khuâng làm sao ấy…
    Rất hiểu tâm trạng bọ..

    Tặng Bọ bài thơ này cũng của một người Hà Nội…
    Không biết bọ đã đọc chưa ? Bọ cứ việc xoá nếu bọ thấy có vấn đề ..

    Hoàng Sa, Hoàng Sa!
    Xin kể thêm tôi
    Thành mười chín triệu một người
    Trái tim tôi đập về trong nớ
    Dòng máu xa nguồn bỗng giận sôi

    Hoàng Sa, Hoàng Sa
    Cái tên nghe buồn như thưở ban sơ
    Từ tuổi ấu thơ, hay tự bao giờ
    Ðối với tôi đã là da thịt
    Dầu chỉ là một mảng san hô

    Lại đau chăng vết buốt tự ngàn xưa
    Trang sử cũ còn hằn dấu ngựa
    Từ thảo nguyên xa, từ biên ải lửa
    Khói tràn về đen thẫm những giấc mơ
    Đếm biết bao nhiêu người vợ đợi chờ
    Em ơi ! Trên từng trang sử nhỏ

    Xin kể thêm tôi thành mười chin triệu một người
    Thành viên gạch hồng tươi
    Làm bức tường thành ngăn triền sóng dữ
    Làm chiếc vò đựng mùa xuân ngọt lự
    Giữ không rơi một giọt mật nào
    Mỗi giọt ra đi, chính giọt máu đào
    Từ cuộc đời cha ông nhỏ xuống

    Em trai ơi !
    Trên đảo mù sương
    hôm đó có em tay cầm súng
    Từ những hạm tàu rẽ sóng đại dương
    Anh thấy pháo em dương nòng sừng sựng
    Cuộc chiến đấu kết thúc dù bi thảm
    Bài ca anh hùng vẫn vọng trời cao

    Xin cho thơ tôi góp phát súng chào
    Vĩnh biệt tuần dương chìm dần giữa sóng
    Ðáy biển âm thầm, ngàn năm lạnh cóng
    Vẫn mặn nồng lòng tổ quốc ta

    Xin cho thơ tôi làm thảm sóng ngân nga
    Ru giấc ngủ những chàng trai dũng cảm
    Tiếng cười ngày nào còn ran trong nắng
    Đôi mắt ngày nào đọng mắt người thương

    Tôi biết mùa xuân chưa đến bao giờ
    Ngực đảo còn đau ngàn bàn chân lạ
    Hoàng Sa, xa vời ơi Hoàng Sa!
    Tên người ngân buồn như bản thánh ca….
    HH.

  64. BigSam

    TRời .. sao mà buồn thế bọ.

    Hà nội với tôi là một chiều thu se lạnh,Tôi với em khóac chung một chiếc áo ấm,hai đứa cứ ngồi như vậy nhìn mặt hồ tây cho tới khuya, hình như cả hai không nói với nhau điều chi quan trọng, Tôi thương em, muốn em mãi mãi vần là em…

    Tháng 10 / 76 tôi được lệnh đi sài gòn. Tôi gặp em , Hà nội một tối đầu đông, không hiểu sao mới 8,9 giờ tối mà lối vào khu tập thề cơ quan em vắng ngắt. Tôi mang tất cà đường,sữa tiêu chuẩn đi công tác cho em (mấy thứ đó hình như ngày ấy quý lắm), sợ em không nhận tôi nói dối “anh vừa về nhà lên, gia đình gửi cho em”. Chao ôi ! 34 năm rối mà tôi không bao giờ quên giọng cuới khanh khách va gương mặt của em khi em nhìn tôi. “Anh lại lừa em rối chứ gì , đây là tiêu chuẩn tháng đi công tác của anh “… …

    Tôi đi sài gòn rồi ở hẳn trong đó, các con tôi bây giờ không phải là con của em. 34 năm rối, thi thoảng tôi có về hà nối,nhưng đó là những dip ngang qua….

    Hà nội trong tôi là “sống đệ dạ”..đây là lần đầu tiên nói ra mà.

    1. vananh

      Bigsam: “Hà nội trong tôi là “sống đệ dạ”..đây là lần đầu tiên nói ra mà”.

      —-
      Bà xã nhà bác có biết trang QC của Bọ không đó? Coi chừng lộ, bà xã lại ra HN gặp người xưa đòi lại đường sữa giùm bác đọ.

      1. mai vũ

        vananh ơi! Lỡ bà xã Bigsam ra HN gặp người xưa của Bigsam để trả Bigsam lại cho bà ấy rồi còn hứa khuyến mại thêm đường sữa nữa thì sao?
        Hừ…đã mất công lo xa hộ bác ấy thì cũng nên lo cho hết nhẽ vananh nhé.

      2. vananh

        Ừ nhỉ, VA tính một mà không tính hai! Người xưa đã nói: Bắc thang lên hỏi ông trời… , làm sao mà đòi được phải không ạ!

        Bác Big ơi, em đùa vui tí thôi chứ không có ý gì đâu nhé! Trong bất cứ ai, kỷ niệm về tình đầu bao giờ cũng đẹp bởi vì nó là kỷ niệm! Hihihi, giả vờ nói “nắt néo” một tí!

    2. danchoa

      Kỉ niệm của bác BS@ đẹp thật, trong trẻo như trời Thu trong xanh của HN vậy.
      Rất cảm động.

      Mong bác có ngày hội ngộ lại với bác” em” Hà Nội kia.

      1. BigSam

        Lâu lắm rùi,bựa ni trở lại coi có trái tim mô đập cùng nhịp với tui.
        Chà..chà.. có những Vananh,Bachdươngqt3065,Maivu rùi Danchoa nữa nè. quá đã quá đã. Bựa ni là 14 mai mới rằm, dù chi cũng còn trong tháng giêng (tháng ăn chơi mà ), BS thành kính chúc các bạn & đại gia đình một năm mới “An khang thịnh vượng”, chưa có vợ có chồng thì thêm chông,thêm vợ, nếu có rùi thì có thêm bờ … âu … huyền .. BẦU, năm ni canh dần đẻ là hợp lí lắm.
        Năm mới nói chuyện cũ,“Tồng chí” BD khỏi lo BS tui chỉ còn 2 mắt để nhìn, miệng ngậm Sôcôla,chân đi cà nhắc vì hôm tết “quyẹt xe”, người như rứa, nỏ ai nhận ra mô. Nếu ông trời có mắt thì “Em” sẽ nhận ra từ cái hồn thóat ra qua ánh mắt.
        Vananh nè : “Bà xã nhà bác” là dân R chính hiệu, quần đen áo đen mũ tai bèo,18 như con “mối chúa”, “BS ăn phải” vì thế liệt luôn ở trong Nam.

  65. Ánh Dương

    “Nhưng sao tôi vẫn thích ngồi ngắm Hà Nội của tôi qua ô cửa sổ. Tôi không biết vì sao, thật tình là như vậy.”

    Quả thật bọ không biết vì sao hay là bọ để người đọc tự cảm nhận? bởi nhìn từ ô cửa be bé kia thì mình không phải thấy những mặt trái xô bồ của Hà Nội. Những bon chen của từng lớp được gọi là quý tộc!

    1. NGUYỄN QUANG LẬP Post author

      nhìn từ ô cửa be bé kia thì mình không phải thấy những mặt trái xô bồ của Hà Nội. Những bon chen của từng lớp được gọi là quý tộc!- hi hi rất chuẩn, cảm ơn AD

  66. Thụy Lương

    Ông viết về HN hay như người HN gốc ấy. Những cụ nhà văn HN lão thành viết về HN hình như bị nhàm theo lối mòn rồi. Nhà tôi ở trên cao không có hồ nên không có cảm giác lãng mạn như ông, mỗi khi nhìn xuống đường chỉ thấy dòng xe hối hả nhìn nhiều phát chóng mặt đâm ra sợ nhìn xuống đường. Nhìn ra các mái nhà hàng xóm xung quanh thì đập vào mắt mình toàn những dòng chữ “Sơn Hà”, “Toàn Mỹ”, “Tân Mỹ”…trên các bình inox chứa nước, không bao giờ thấy con chim nào bay qua cả.

    1. Cá gỗ

      Bác Thụy Lương ơi! Mấy cái cảm xúc sâu xa, tinh tế và lãng mạn về một vùng miền nào đó, không phụ thuộc vào việc có “gốc” hay chỉ là “ngọn” của vùng đó đâu bác ạ!
      Tôi có gã bạn sinh ra, lớn lên và đang về già tại thành phố này. Cả cuộc đời của gã hầu như chỉ loanh quanh trên từng con phố. Ấy thế mà chỉ một lần đi theo thằng bạn về quê nó chơi 2 ngày mà khi về gã cứ thắc thỏm nhớ và say mê nói hàng giờ về những chấm đỏ loang trên cánh hoa giong riềng; chùm duối ửng vàng lấp ló sau khóm lá xanh thẫm có gai ở mép; những con tôm diu trong suốt đang búng mình thế nào trong chùm rễ bèo vớt dưới ao lên rồi những dấu chân cua in trên bờ ruộng mới bừa, mùi khói rơm cay trườn từ trong mái bếp rạ sau cơn mưa chiều, tiếng tàu chuối trở mình khi gió thổi; giọt nước trong veo dắt trong kẽ lá bèo sen phủ mặt giếng làng…
      Thế đấy, thằng gốc quê thì chẳng bao giờ mở mồm nói được một câu về quê của nó trong khi cái gã phố phường kia lại thút thít hàng giờ về những chuyện rất quê. Cái nỗi tréo ngoe này mới đầu tưởng là kỳ cục, sau ngẫm ra lại thấy rất bình thường, nhất là với những kẻ trót có tâm hồn.

  67. Quê Bác

    Một người Nga, hộ khẩu gần Maxcova. Sang Việt Nam học tiếng Việt và nghiên cứu “phương Đông”.
    Chị này nói được cả giọng Nghệ còn hơn QB. Ra chợ mua gạo “phán” :” Gạo ni nỏ phải gạo quê!”
    Nói về Maxcova, chị ta tự hào lắm! ” Nếu thời tiết không ủng hộ Cutuzop thì Hitle đã cho quân duyệt binh ở Quảng trường Đỏ” (!?)
    Cũng có thể một học sinh Hà Nội làm bài thi lịch sử rằng “Quang Trung chém Liễu Thăng ở ngay cửa ngõ thủ đô”…
    Tùy bút ngắn của Bọ về Hà Nội, đậm đà như chén trà bà Thiêm trước viện Văn. Nồng như chén rượu Vân…
    Dẫu Bọ có nhìn Hà Nội từ ô cửa sổ, trong mắt Bọ thì Hà nội đã “hóa tâm hồn” rồi, không chỉ là “nơi ta ở nữa!”.
    Kính phục Bọ nhưng lại buồn cho những “xác” ngắm Hà Nội qua kính xe hơi chống đạn…hoặc qua “lăng kính” báo cáo. Biết đâu trong những xác ấy, hết việc về sống ở trang trại lại phán lên câu :” Hà Nội đáng yêu làm sao…!”

  68. tata

    To ex: Nói về phở ngon ở HN mình giới thiệu cho ex mấy hàng để có điều kiện thì ghé qua thưởng thức và cho ý kiến nhé:

    – Phở bò: Ngã tư Hàng Vải- Hàng Đồng( đây mới là phở Chiêu chân truyền vì là con trai ông Chiêu đang bán, chứ ở Bát Đàn là con gái và con rể bán), Phở Sướng ngõ Trung Yên gần chợ Hàng Bè phố Đinh Liệt, phở Cồ Cử trên Thuỵ Khuê gần hãng phim truyện VN, Phở Tuấn ở Lương Ngọc Quyến, phở Tu Lùn ở Hai Bà Trương chếch Tràng tiền Plaza nhìn sang, còn con Tư lùn bán ở Ấu Triệu, một hàn phở nữa ở trong phố Thọ Xương (Phủ Doãn rẽ vào). Còn mấy cái phở 24, Vuông thì nói thật là không ngon mà đắt lắm (lưu ý phở HN có 2 dòng phở nước trong và phở nước đục)

    -Phở gà: Phở Sơn ở 26 Hàn Thuyên, Phở Loan ở Văn Miếu, (hai hàng này muốn ăn bất cứ chỗ nào trên mình con gà cũng có nào là đùi, lườn, hõm lưng, chân mào…) Phở Chí ở ngã ba Đõ Hành- Yết Kiêu, hàng nữa ở ngõ hàng Hòm bán buổi sáng cũng ngon.

    Tạm thế đã nhé khi nào ex đi hết vòng mình lại giới thiệu món khác

    1. Zhivago

      EX nói phở nghĩa bóng bác tata ạ, làm cho em í vui thì chắc chỉ có phở Liên Xô hoặc Đức thôi.

      1. em xinh

        Zhi@, De nghi Zhi nghiem tuc, no com, chan che rui bay gio di noi xau iem day a anh iu, that dung la do ….dan ong

    2. em xinh

      TATA@, Chao bac, ex han hanh lai duoc lam quen voi dan iem cua Nguyen Tuan, Vu Bang, Thach Lam day rui
      Thu thuc voi bac, ngoai Bat Dan (tam duoc) va Loan (trung binh) nhung quan Pho ma bac gioi thieu chau chua duoc an bao gio (eo hep kt), trong Tet chac chau phai thu Pho Chieu, ra gieng chau se nghe loi bac di thu 1 vong xem sao
      Pho trong, pho duc la nhu the nao ho bac? chau tuong chi co pho trong thoi chu
      Pho 24 va Vuong thi kem lam, 2 me con nha chau ma khong an het 1 bat
      Biet an ngon va biet thuong thuc pho ngon nhu bac cung la mot hanh phuc
      Chau cam on bac

  69. Hà Linh

    chắc chắn Bọ đang bâng khuâng nhiều lắm, đúng là “khi ta ở đất là nơi ta ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn” bọ sẽ còn có nhiều lưu luyến bâng khuâng lắm. Xin thành thật chia sẻ với Bọ! Phương Nam nắng ấm cũng nhiều niềm vui, nét đẹp lắm, Bọ chẳng đã bảo Bọ yêu phương Nam là gì? Hà Nội dù sao vẫn sẽ được lưu lại bởi những kí ức đẹp đẽ của một thời gian không ngắn trong một đời người của Bọ..Nhưng Phương Nam rồi cũng sẽ dang rộng vòng tay hào sảng phóng khoáng để chào đón Bọ!
    Kính chúc Bọ những điều tốt lành nhất!

    1. NGUYỄN QUANG LẬP Post author

      hi hi cảm ơn HL đã chia sẻ. sáng hôm qua ngủ dậy, bỗng dưng cánh tay trái dơ lên dơ xuống rất dễ dàng. Chỉ được hai ba lần thôi rồi đâu lại hoàn đấy, nhưng như thế cũng đã quá mừng

      1. Hà Linh

        thế là tuyệt vời Bọ à, thế cũng là có chuyển biến rồi đó!
        Chúc mừng Bọ nhiều nhiều lắm!

      2. danchoa

        Như vậy đấy cũng là dấu hiệu tốt lành rồi. Nhưng cũng phải tập cưỡng chế thêm Bọ ạ. Khôi phục được chút nào hay chút ấy.
        Bảo trọng, Bọ!

  70. vananh

    Chợt nhớ những câu thơ bất hủ của Huỳnh Văn Nghệ:

    Ai về Bắc ta đi với
    Thăm lại non sông giống Lạc Rồng
    Từ độ mang gươm đi mở cõi
    Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long.
    ….

    Ai đi về Bắc xin thăm hỏi
    Hồn cũ anh hùng đất Cổ Loa
    Hoàn Kiếm hồ xưa linh quy hỡi
    Bao giờ mang trả kiếm dân ta?

  71. Cá gỗ

    Người làm nên Hà Nội giờ đã tan biến vào trong khí thiêng sông núi.
    Kẻ đang cố níu hồn cốt Hà Nội xưa giờ cũng đã mỏi gối run tay lắm rồi… Còn những kẻ đầu độc và truy sát Hà Nội xưa thì đang ngày một đông hơn, mạnh hơn và điên cuồng hơn! Rồi đây, với đà này, liệu những con chim Lạc có còn mặt trống đồng 4000 năm để trở về làm bến đậu nữa không?
    Hà Nội của nghìn năm dường như chỉ dám lai vãng về chốn xưa mỗi khi đêm xuống.

    1. NGUYỄN QUANG LẬP Post author

      Hà Nội của nghìn năm dường như chỉ dám lai vãng về chốn xưa mỗi khi đêm xuống.- nghe rất đau nhưng không phải không có lý, cảm ơn CG

  72. tata

    Bọ à, HN còn rất nhiều cái đáng yêu nữa trong muôn vàn cái đáng yêu, như làng hoa Ngọc Hà, Nghi Tàm Quảng Bá… như các làng nghề nổi tiếng từ ngàn năm ( gốm Bát Tràng, đúc đồng Ngũ Xá, mộc Đồng Kỵ, Vân Nội…) Như các mùi hương đêm đêm lan toả trên từng con đường HN dường như chỉ dành riêng cho cho các đôi lứa yêu nhau để rồi đi vào thi ca của các loài hoa cổ thụ là hoa sữa, hoa sấu, hoa đinh hương… như các nữ sinh Trưng Vương ngày nào thướt tha áo dài trắng được học đủ cả 5 đức công, dung, ngôn, hạnh, nhưng khi đất nứơc có chiến tranh (1946) thì không ngần ngại để lại đằng sau những tà áo dài để làm tự vệ, cứu thương, liên lạc… như các chiến binh thực thụ. Như phố Lò Đúc xưa cứ chiều chiều là nơi cò về trú ngụ đậu kín đặc cả các cây trên phố, có một thời người ta goi phố này là ” quân khu cò ỉa”. Lại nữa như các món ăn ngon HN ( các loại bún thang, ốc, riêu, cá, mọc, chả nem…) như cá món chè ( chè cốm, bà cốt, chè kho, chè sen, long nhãn…) Những kỷ niệm về HN ngày xưa cứ đầy ắp trong mình, nhưng cái nghiệp văn trong mình nó lại không được hay ho gì nên không viêt ra đươc. Nghe bọ nói bọ sắp di cư phương Nam bọ cố viết thêm một vài cái nữa về HN âu cũng là một lời tạm biệt HN một thời đã cưu mang, ôm ấp bọ, nâng bọ lên một tầm mới trong nghiệp văn chương bọ hè.

    1. NGUYỄN QUANG LẬP Post author

      Nghe bọ nói bọ sắp di cư phương Nam bọ cố viết thêm một vài cái nữa về HN âu cũng là một lời tạm biệt HN một thời đã cưu mang, ôm ấp bọ, nâng bọ lên một tầm mới trong nghiệp văn chương bọ hè.- bác Tata dạy phải lắm, bọ sẽ cố viết

    2. Zhivago

      “Như phố Lò Đúc xưa cứ chiều chiều là nơi cò về trú ngụ đậu kín đặc cả các cây trên phố, có một thời người ta goi phố này là ” quân khu cò ỉa”.”

      Bác tata yêu quí của cháu,
      Nếu như “cái nghiệp văn trong mình nó lại không được hay ho gì nên không viêt ra đươc.” thì bác cứ viết dạng tùy bút cũng được bác ạ, viết dạng kể chuyện chủ yếu là cung cấp thông tin không cần phải có tính văn học, để thế hệ trẻ chúng cháu còn biết về HN xưa đẹp đến thế nào. Những người già mà không kể lại thì những nhà văn trẻ có muốn viết về HN xưa cũng…. chịu!!!!!!!!!

      1. Cú đỉn

        Có ngay : cách đây khoảng hơn 20 năm, ngã tư Giảng võ, La thành còn hiu hắt nắm, xuôi xuống 1 tí là đài truyền hình. Nhà cửa thưa thớt, đèn đường chỗ có chỗ không, khi mờ khi tỏ như trong Liêu trai chí dị. 2 bên đường trồng toàn rau muống. Chiều hè nóng nực bà con mang phân bắc ( phân người” ra vãi khắp ruộng, thối inh cả dãy phố, người nào cũng bịt mũi và đạp xe cho nhanh (hồi nớ ít xe máy). Buổi tối đó ơn giời mà đổ xuống trận mưa thì hôm sau ruộng rau mô cũng tươi tốt , mơn mởn ai đi qua cũng phải dừng xe muốn lội xuống ruộng mà cắn mà ngoạm mấy nhánh rau nõn nà giống câu thơ : Hỡi ngọn rau muống ta muốn cắn vào ngươi ( mặc dù hôm trước một loạt phân gio,,vàng vàng..bao phủ cả thửa ruộng ).

      2. Zhivago

        Í ẹ, HN của anh Cú Địn sao… ghê quá, Trịnh Công Sơn chỉ viết “mùa hoa sữa về thơm từng cơn gió, mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ, cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua” mà sao không mang cái mùi nớ anh CD tả vào nhạc nhỉ. “Mùa phân bắc về, Cú Đỉn nhăn mặt, rau muống ven đường, xanh tốt miên man”

        Nói rứa chứ hồi xưa còn bé em ra HN đâu thấy cái cảnh ghê hồn như rứa.

  73. Truong Quan

    Hình ảnh thật “xô bồ, bon chen…” hằng ngày là phản ánh cái ảo “trầm lắng, kiên định…” chăng?
    Nhà cầm quyền phải lo cho mọi người dân được cái cảnh lo làm lo ăn (hình như văn chương gọi là sinh nhai) đó là cái lo ẢO để đem lại cảnh THẬT.
    Chỉ sợ rằng mãi lo cái thật cho riêng mình hay cho bè lũ của mình mà bỏ rơi cái ảo thanh bình cho dân, cho nước mà thôi.
    Chào bọ buổi sáng tốt lành.
    Bài viết này hình như bọ viết trước khi rời HN hay sao ấy, đọc cứ thấy da diết, vấn vương.

    1. NGUYỄN QUANG LẬP Post author

      Bài viết này hình như bọ viết trước khi rời HN hay sao ấy, đọc cứ thấy da diết, vấn vương.- bài ni bọ viết theo đơn đặt hàng, nhưng quả thật có tâm trạng trước khi chhia xa

  74. em xinh

    BoLap@

    ”Khi triều đình vứt giáo qui hàng thì ông cũng vứt ngay hai chữ trung vua để đội lên đầu hai chữ xã tắc”

    Cam on bo, buoi sang doc bai cua bo nhu duoc an mot bat pho ngon vay.

    HN hang pho nhieu ma hang pho ngon thi chang co, chan that
    Chuc bo va ba con 1 ngay moi nhieu niem vui

    1. hơ tơ hơ

      Ex thử đến chỗ này xem phở có ngon không nhé:
      Góc đường Kim liêm mới và đường Đặng Văn Ngữ nối dài ( cũng mới mở ), cạnh bia Hiếu, có 1 quán phở ( lại cũng mới khai trương ít ngày ) gà ta. Chị Phương chủ quán rất lực lưỡng. Chị có 1 quán Gà ta phố cổ cũng trên đường này, nhưng nhỏ hơn, ở bên kia đường xế nhà hàng cơm New ABC nhìn sang. Mọi người bảo phở ngon. Mình chẳng biết vì chỉ vào đây uống bia với thịt gà thôi, xong thì no , chưa ăn được phở bao giờ. Đêm qua uống bia ở đấy, giật bắn mình khi thấy bà chủ quán đang rửa tay vào tô gỏi gà làm cho bàn mình. Hoá ra chị ấy bóp đồ nhậu cho mình, xong lấy ca dấm dội vào để trộn, nhânn tiện tráng tay luôn cho sạch. Thằng nào cũng gật gù món nhậu này đậm đà đặc biệt, chẳng biết do giống gà ta hay tại cái bàn tay của bà chủ quán!!!??? khà khà khà…..

      1. hơ tơ hơ

        Không sợ đâu HL à. Bụng người VN mình thích nghi rất tốt, mà hiệu thuốc bây giờ đường nào cũng có. Nhớ hồi bé chỉ mong gà nuôi bị chết, bị rù. Thịt gà rù hồi đó sao mà ngon thế!!!!

      2. xuan huy

        Có lần mình cũng đi mua gỏi gà ở gần sân bay TSN. Bà chủ quán (cũng còn trẻ lắm) sau khi cho các loại gia vị vào, bà í chấm ngón tay vào gỏi rồi đưa lên miệng mút xem có vừa miệng chưa, vài lần như thế thì bà mới gật gù vừa ý. Mua về mình cứ uống bia chay, hihi, chẳng dám ăn mồi. Ai hỏi cứ bảo uống bia no không ăn được (!). Rõ khỉ, giá mà bà í cứ đưa cái mồm cho mình có khi mình chả từ, nhưng sao thấy nếm thức ăn như thế thì chả ăn được. Hic hic..

      3. em xinh

        HTH@, hi hi, chau se toi thu o do mot lan cho biet nhung an pho thui, con goi thi…khi nao say ruou chau moi dan thu, cam on bac

      4. em xinh

        hth@
        Thịt gà rù hồi đó sao mà ngon thế!!!!

        Dung that bac a, ex nghi thit Sam cam hay Lele bay gio cung khong ngon bang ga ru ngay xua

    2. Zhivago

      Em xinh khó tính quá, phở HN mà em còn chê thì em thích ăn phở mô hè? Hay ý em nà em thích ăn “phở Tây”?

      1. em xinh

        Zhi@, Thiet do ma, co phai pho nao o HN cung ngon dau, pho Tay thi ex cung thu roi, nhu Pho 24, Pho Vuong..chi duoc cai to to va sach se nhung khong phai la…pho
        Cha biet la may man hay khong may man chu cu NT ma con song chac oi chu quan pho bi cu chui..te tua
        ex nghe noi trong Sai genh cung co 1 quan pho Tay moi mo cua co Mai (vo ca chu gi i, ma ngay xua lam ptt VNCH), anh ui den an thu va cho nhan xet nha

      2. em xinh

        XH@, Cam on loi moi cua bac nhung bac lam kho ex rui, ve may bay nhung hon 2 trieu, ca thang luong day bac oi, cho em o ngoai nay them …theo thui

  75. bachduongqt3065

    Chào anh QL ! Đang định hỏi anh răng chứ treo cái giải Dì anh NVC không nhận lên mãi mần cho BD và bà con buồn theo đấy, may chưa hỏi; Chắc anh mải mê ngắm HN chuẩn bị đón tết đây mà. Chúc anh luôn sức khoẻ để đón anh Cọp Vằn vô nhà viết bài hăng say hơn năm anh Nghé Ọ nhé !

    Hi Hi Hi

      1. muc dong

        Tem chị Bạch phát mới hoành tráng nì. Đảm bảo nỏ phải tem tàu…híhíhí.

Đã đóng bình luận.