Vinh vinh, nhục nhục…

Hôm ni nhận được cú máy cô học trò của bọ Trần Ngọc Vương, nói bác ơi thầy Vương lại trật giáo sư rồi. Chuyện ni tui biết rồi, đọc cái bài  của ông Hồ Bất Khuất trên Vietnamnet là tui đoán ra được ngay. Hồ  Bất Khuất kể: “Thật ra, chuyện bị đánh trượt cũng không có gì đáng nói. Điều đáng nói ở đây là ứng viên này rất xứng đáng, thậm chí có uy tín khoa học hơn một số thành viên Hội đồng.

 Vì vậy, trước khi bỏ phiếu kín, tất cả thành viên Hội đồng đều bày tỏ sự ủng hộ, nhưng khi kiểm phiếu, kết quả không như vậy. Cụ thể, năm 2009: 4/11 thành viên Hội đồng phản đối, năm 2010: 3/11 thành viên Hội đồng phản đối. Điều buồn cười nằm ở chỗ khi kết quả như vậy được xướng lên, các thành viên Hội đồng đều nhún vai, ngạc nhiên và kêu lên: “Ơ, tại sao lại thế nhỉ?!”.  Rứa đó. Tui định gọi điện chia buồn với bọ Vương nhưng như Hồ Bất Khuất nói: Có người nửa thực, nửa đùa nói: “Nếu Einstein làm hồ sơ xin phong GS ở Việt Nam có lẽ cũng bị đánh trượt”.  Một khi việc xét phong GS, PGS như một cơ hội để bày tỏ thái độ “yêu – ghét” hoặc “dằn mặt bắc cầu”. Một khi phải ứng xử với những cái vỗ vai, tin nhắn, họăc đánh tiếng qua miệng người khác của các  vị thành viên Hội đồng : “Này,… nộp hồ sơ xét GS mà không thấy nói năng gì cả là sao nhỉ?” thì thà trượt còn hơn. Tiến sĩ giáo sư bây giờ chán lắm, chui vào chốn đấy nếu không hư vinh thì cũng thực nhục, báu gì, quên đi bác Vương ạ. Gửi bác bài thơ này đọc chơi.

VĂN TẾ THẬP LOẠI GIÁO SƯ

Tiểu dẫn: Mỗi năm một lượt “đến hẹn lại lên”, Hội đồng chức danh học hàm nhà nước lại cho triển khai đợt xét phong học hàm Giáo sư và Phó giáo sư. Thế là, các ông nghè bà nghè cả nước lại một phen nháo nhào “đăng trường ứng thí”. Cũng là một thứ “Lều chõng” tái thế mang khuôn dạng có vẻ mỹ miều. Chẳng biết các Hội đồng của các ngành khác thế nào không rõ, chứ Hội đồng bên cái ngành văn vẻ năm nào cũng eo sèo lắm chuyện chẳng mấy sạch sẽ gì.

Hội đồng chuyên ngành đã vừa kết thúc. Như mọi cuộc thi, có kẻ khóc người cười. Ấy là nói phía những “ứng thí viên”. Chứ còn những “giám khảo viên” cũng không dám chắc là không có chuyện…Kẻ hậu sinh này  rập đầu cúi xin Đại thi hào Nguyễn Du được tập “ Văn chiêu hồn”  của Người mà “khốc” rằng:

 

Tiết quý Thu gió mưa vuồn vuột

Dân quê miềng lạnh buốt xương da

Lập đàn đèn nến hương hoa

Lạy ông tiến sĩ, lạy bà giáo sư.

*

Bể học vấn hư hư thực thực

Lối quan trường bắc bực gai chông

Vênh vênh một lũ Hội đồng

Phiếu bầu thì có, đầu không có gì.

*

Không có gì mà gì cũng có

Sự học hàm ngấp ngó đua tranh

Đua tranh thì có giá thành

Mua danh ba vạn, bán danh ba hào.

*

Nào những kẻ mũ cao áo rộng

Chốn Tam đình ngong ngóng vào ra

Thanh binh chính thị nghiệp nhà

Ô hô mồm giải mép loa cũng tài.

*

Nào những kẻ miệt mài đèn sách

Đạo văn người chắp nhặt nên câu

Sách người làm mọt làm sâu

Ô hô nhai lại kiếp trâu kiếp bò.

*

Nào những kẻ tò vò nuôi nhện

Bụng nhện tròn nó quện luôn ông

Ô hô mông quạnh đồng không

Có hương có khói nhưng không bàn thờ.

*

Nào những kẻ lập lờ đục nước

Hội Tâm linh mưu chước sắp bày

Dị nhân đuổi gió hô mây

Quái nhân múa mép, múa tay, múa tiền.

*

Nào những kẻ điên điên dại dại

Nay quốc ca mai lại quốc hoa

Ô hô vỏ lựu mào gà

Nước nôi man mác biết là còn không.

*

Nào những kẻ lưu vong thất thổ

Cõi Tây phương mặt rỗ kỳ khu

Học đòi lí lẽ ba xu

Chõ về đàn gảy tai tru mà rầu.

*

Nào những kẻ Đông Âu tu luyện

Trợ cấp còm tằn tiện từng khâu

Gái xinh chẳng dám nhìn lâu

Áo phông son Thái khấu đầu bán buôn.

*

Nào những kẻ cúi luồn thân phận

Tay bút gươm lòng lận bút lông

Ô hô trời đất thấu không

Đô Long hạ bệ, đốc Đông thượng tòa.

*

Nào những kẻ ghen gà tiếng gáy

Hám vinh danh tháu xoáy công trình

Chưa thôi tranh luận rập rình

Đã lôi nhau đến pháp đình… tội chưa.

*

Cũng có kẻ thân lừa ưa nặng

Cũng có cha lẵng nhẵng oán ân

Cuốc Liên điện thoại Ma Lân

Đánh rơi thằng nọ, xí phần đứa kia…

*

Phận bèo bọt thia lia mặt nước

Giang sơn này độc dược tràn lan

Bán buôn sông biển non ngàn

Hồn hề hồn hỡi hồn tan hay còn

Cuối thu nhặt được
(Khuyết danh)