Bảy phút sự thật

Bác Phùng Quán có bài báo “Ba phút sự thật“, đó là một trong những bài báo hay nhất của bác Quán, tui học theo bác lấy cái đầu đề gọi là “Bảy phút sự thật” nhưng chỉ viết blog chơi vui thôi chứ viết báo chắc nỏ có báo mô đăng.

Đó là bảy phút đăng đàn của bác Nguyễn Minh Thuyết trước Quốc hội về vụ Vinashin. Thực ra bác Thuyết đã có nhiều phút sự thật mỗi khi bác cất tiếng trước Quốc hội rồi. Ấn tượng nhất đối với tui là 7 phút phát biểu của bác về Bauxite Tây Nguyên tại Quốc hội. Nó hay đến nỗi tui coi đó là mẫu mực của sự phản biện. Tui phải mở băng cạy cục chép lại nguyên xi rồi đưa lên blog cho bà con coi. Tui nhớ cách đây một năm, trong hơn 2000 chữ kí kiến nghị đình chỉ Bauxite Tây Nguyên chưa có chữ kí của bà Nguyễn Thị Bình và hàng chục tướng lĩnh như bây giờ. Tại Quốc hội quanh đi quẩn lại cũng chỉ ba bác: Dương Trung Quốc, Nguyễn Minh Thuyết, Nguyễn Lân Dũng còn lại đều im hơi lặng tiếng. Đến nỗi bác Nguyễn Lân Dũng phải kêu lên:” Tôi cảm thấy lẻ loi“. Nhưng bây giờ khác rồi, tiếng nói của bác Thuyết không còn lẻ loi nữa. Các đại biểu Lê Văn Cuông, Phạm Thị Loan, Huỳnh Ngọc Đáng, Lê Thị Nga… mỗi người một ý đã giúp cho lời có cánh của bác Thuyết được cất cánh. Tui ngồi xem ti vi mà sướng rêm, vỗ đùi đánh đét, nói a, mình sai rồi, các cụ nghị nhà ta đa phần không phải nghị gật. Vì miếng cơm manh áo mà đành làm nghị ngậm thôi chứ không phải nghị gật. Số phiếu áp đảo đình chỉ dự án tàu cao tốc đã chứng minh điều đó.

Khi nghe đến đoạn bác Thuyết nói: “Vì vậy, căn cứ Hiến pháp và Luật Tổ chức Quốc hội, tôi trân trọng đề nghị Uỷ ban Thường vụ Quốc hội tổ chức để Quốc hội biểu quyết thành lập Uỷ ban lâm thời điều tra trách nhiệm của các thành viên Chính phủ trong vụ việc này, trên cơ sở đó, vào thời gian cuối kỳ họp, bỏ phiếu tín nhiệm Thủ tướng và một số thành viên Chính phủ có liên quan. Để tạo điều kiện cho công tác điều tra của Uỷ ban lâm thời, tôi đề nghị Quốc hội tạm đình chỉ chức vụ của các vị cần được điều tra.” thì tui rùng mình nổi cả da gà. Từ thủa cha sinh mẹ đẻ đến giờ tui chưa nghe ai nói như rứa ở bất kì nơi mô, ngoại trừ trong các cuộc rượu, chứ đừng nói giữa Quốc hội có truyền hình trực tiếp. Tui cũng không dám viết blog như rứa, sợ lắm, sợ viết xong thì các đồng chí tin tặc hỏi thăm liền. Dù thế nào tui cũng chỉ là hạng văn nô, trước sau cũng cố chứng tỏ mình là văn nô không hơn không kém. Rứa mà nhiều văn nô khác, cũng là chỗ bạn bè, kêu tui ngu, điên, hâm khi làm blog.

Vì rứa tui vô cùng cảm phục bác Thuyết. Có người nói bảy phút đăng đàn của bác Thuyết như là một cuộc cách mạng nghị trường Việt, tui không dám nói như rứa. Tui nghĩ có thể đó chỉ là một que diêm thắp sáng nghị trường Việt mà thôi nhưng là que diêm cần thiết.  Nói như ngạn ngữ phương tây : “Thà thắp lên một que diêm còn hơn nguyền rủa bóng tối.

CHỦ NHIỆM UỶ BAN QUỐC PHÒNG- AN NINH LÊ QUANG BÌNH: ” TÔI ỦNG HỘ ĐỀ XUẤT THÀNH LẬP UỶ BAN LÂM THỜI ĐỂ ĐIỀU TRA SAI PHẠM Ở VINASHIN”

 Nếu muốn lập Ủy ban điều tra lâm thời thì phải thành lập sớm, có khi ngay trong kỳ họp này. Sẽ phải mời rất nhiều chuyên gia độc lập và sử dụng kết quả của các cơ quan khác như kết luận của Ủy ban Kiểm tra TƯ, Thanh tra Chính phủ, Thanh tra các bộ, ngành – Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng – An ninh Quốc hội Lê Quang Bình chia sẻ với báo giới bên hành lang QH chiều nay (1/11).

Sáng nay, ĐBQH Nguyễn Minh Thuyết và một số đại biểu khác đã đề xuất thành lập Ủy ban lâm thời để điều tra sai phạm ở Vinashin. Đề xuất này có cơ sở pháp lý không, thưa ông?

– Ý kiến của ĐB Nguyễn Minh Thuyết tôi cho là một kiến nghị đúng luật, thể hiện được ý kiến mà nhiều cử tri và nhiều ĐBQH quan tâm. Đây là ý kiến xác đáng.Luật tổ chức Quốc hội quy định khi cần thiết thì lập Ủy ban lâm thời để thẩm tra dự án luật nào đó hoặc điều tra các vấn đề nhất định.Luật giám sát cũng quy định có ba hình thức giám sát. Thứ nhất là xem xét báo cáo, hai là thành lập đoàn giám sát, ba là lập ủy ban lâm thời.

Nhưng thực tế lâu nay chưa bao giờ lập ủy ban lâm thời để điều tra. Đây là lần đầu tiên ĐBQH có một đề nghị mạnh như vậy.

Theo quy chế dân chủ, khi đại biểu nêu ý kiến thì Thường vụ Quốc hội sẽ họp để xem xét các ý kiến đó. Cho dù đồng tình hay không đồng tình thì Thường vụ cũng phải họp trong ngày nay, ngày mai hoặc cùng lắm ngày kia để phản hồi với ĐB Thuyết.

Luật tổ chức Quốc hội nêu quy định lập Ủy ban lâm thời nhưng quy định còn chung chung. Vậy Thường vụ Quốc hội sẽ dựa trên cơ sở nào để xem xét các ý kiến của ĐB Thuyết?

– Hiện nay, luật pháp cũng chưa đưa ra quy định về điều kiện cũng như quy trình thành lập ủy ban.

Cũng mới chỉ có quy định về bỏ phiếu tín nhiệm. Chẳng hạn, khi có 20% đại biểu Quốc hội đề nghị bỏ phiếu tín nhiệm thì Thường vụ sẽ đưa ra xem xét.

Do đó, việc lập Ủy ban điều tra hay không, theo tôi, thuộc ý chí của Thường vụ Quốc hội.

Nếu Thường vụ thấy ý kiến đó xác đáng thì có thể chấp nhận và đề nghị Quốc hội biểu quyết. Người quyết định cuối cùng vẫn là Quốc hội.

Nếu biểu quyết, cá nhân ông có tán thành việc lập Ủy ban?

– Tôi ủng hộ đề xuất lập Ủy ban lâm thời.

Nhưng băn khoăn của tôi, đó là nhiệm kỳ Quốc hội khoá XII sắp kết thúc.

Việc thành lập một ủy ban là phải làm trong một kỳ họp để sau đó, Ủy ban bắt đầu họp với nhau, phân công trách nhiệm và sẽ báo cáo kết quả ở kỳ họp sau.

Giả sử đề xuất của ĐB Nguyễn Minh Thuyết được chấp nhận và chúng ta lập Ủy ban, vấn đề mà tôi băn khoăn là thời gian của nhiệm kỳ này chỉ còn có mấy tháng, quỹ thời gian không nhiều.

Nếu muốn thành lập thì phải thành lập sớm, có khi phải thành lập ngay trong kỳ họp này, làm việc với nhau để triển khai công việc ngay. Có thể sẽ phải mời rất nhiều chuyên gia độc lập và sử dụng kết quả của các cơ quan khác như kết luận của Ủy ban Kiểm tra TƯ, Thanh tra Chính phủ, Thanh tra các bộ, ngành.

Khóa Quốc hội trước, tôi đã được Quốc hội giao làm Chủ nhiệm Ủy ban lâm thời thẩm tra dự án luật giám sát của Quốc hội.

 Lê Nhung ghi ( (Nguồn: VNN, đầu đề của Quechoa)

TÔI CẢM THẤY RẤT ĐAU XÓT VÀ KHÓ KHĂN

Nguyên văn bài phát biểu của Đại biểu Nguyễn Minh Thuyết tại Quốc hội.

Thưa Quý Vị chủ toạ,

Thưa Quý Vị đại biểu và khách mời,

Theo báo cáo của Chính phủ, năm 2010 này, nước ta đã đạt và vượt 16/21 chỉ tiêu mà Quốc hội đề ra.

Cũng như đông đảo người dân, tôi rất hân hoan trước tin vui này và hết sức trân trọng những kết quả đã đạt được.

Tuy nhiên, tôi cũng vô cùng lo lắng trước những khuyết điểm nghiêm trọng trong điều hành nền kinh tế mà báo cáo của Chính phủ phân tích chưa sâu, chưa đủ cụ thể và nghiêm khắc.

Trong thời gian có hạn, tôi chỉ tập trung nói về vụ Tập đoàn Công nghiệp tàu thuỷ Việt Nam (Vinashin) sụp đổ. Vâng, thực sự là nó đã sụp đổ, mặc dù chúng ta có thể dùng những từ ngữ nhẹ nhàng hơn theo truyền thống tu từ của mình. Tập đoàn Vinashin sụp đổ đã trút lên vai đồng bào món nợ khổng lồ không dưới 100.000 tỷ đồng, món nợ mà một tỉnh thu nhập cỡ 1000 tỷ đồng / năm phải làm quần quật, không mua sắm, ăn uống, may mặc gì suốt một thế kỷ mới trả nổi. Đối với đồng bào nhiều nơi, nhất là nông thôn, miền núi thì trả món nợ khổng lồ này có nghĩa là chậm làm đường, làm cầu, xây trường học, bệnh viện,… – những nhu cầu rất thiết yếu cho cuộc sống của đồng bào.

Sai phạm trong chỉ đạo, điều hành thì đã rõ. Nhưng có một câu hỏi đến nay vẫn chưa có câu trả lời là: “Ngoài lãnh đạo Vinashin, còn những ai phải chịu trách nhiệm về những sai phạm này?”.

Báo cáo của Chính phủ cho biết “Chính phủ có trách nhiệm” và “đã nghiêm túc kiểm điểm”. Nhưng cụ thể như thế nào? Theo tôi hiểu, trong trường hợp này, các thành viên Chính phủ có liên quan phải kiểm điểm và nhận kỷ luật trước Quốc hội, cơ quan đại diện nhân dân cả nước bầu ra mình; không thể chỉ nhận khuyết điểm một cách chung chung và tuyên bố đã kiểm điểm nội bộ là rũ xong trách nhiệm.

Vụ việc này nhắc tôi nhớ đến vụ án Lã Thị Kim Oanh ở Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn cách đây hơn 6 năm. Vì nuông chiều, luôn áp dụng những “siêu cơ chế” cho công ty của Lã Thị Kim Oanh, dẫn đến thất thoát trên 100 tỷ đồng mà một vị Bộ trưởng đang rất được lòng dân, được lòng đại biểu Quốc hội đã phải từ chức và hai vị Thứ trưởng phải ra trước vành móng ngựa.

Vinashin là một kiểu Lã Thị Kim Oanh phóng đại cỡ 1000 lần. Thẩm tra báo cáo của Chính phủ về công tác phòng chống tham nhũng năm nay, Ủy ban Tư pháp của Quốc hội đã nhận định “có dấu hiệu bao che cho những sai trái, vi phạm pháp luật của Vinashin, làm thiệt hại lớn đến tiền và tài sản nhà nước”. Nhưng ai bao che, bao che thế nào, vì nguyên nhân gì, nhằm mục đích gì và phải chịu trách nhiệm thế nào thì Ủy ban Tư pháp chưa có điều kiện kết luận. Thế mà Quốc hội không làm rõ được điều này thì không hoàn thành nhiệm vụ trước Đảng, trước dân.

Vì vậy, căn cứ Hiến pháp và Luật Tổ chức Quốc hội, tôi trân trọng đề nghị Uỷ ban Thường vụ Quốc hội tổ chức để Quốc hội biểu quyết thành lập Uỷ ban lâm thời điều tra trách nhiệm của các thành viên Chính phủ trong vụ việc này, trên cơ sở đó, vào thời gian cuối kỳ họp, bỏ phiếu tín nhiệm Thủ tướng và một số thành viên Chính phủ có liên quan.

Để tạo điều kiện cho công tác điều tra của Uỷ ban lâm thời, tôi đề nghị Quốc hội tạm đình chỉ chức vụ của các vị cần được điều tra.

Thưa Quý Vị chủ toạ,

Thưa Quý Vị đại biểu và khách mời,

Nói những điều trên, tôi cảm thấy rất đau xót và khó khăn. Nhưng chúng ta có xử lý nghiêm vụ việc này thì mới thể hiện được sự công minh của pháp luật, hạn chế được những dự án làm ăn phá của, bốc trời, đưa hoạt động của các doanh nghiệp nhà nước vào quỹ đạo lành mạnh, đảm bảo cho kinh tế phát triển bền vững và lấy lại được niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, vào quyết tâm của Đảng và Nhà nước ta thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, tham nhũng.

Thưa Quý Vị,

Hôm nay, tôi đọc một văn bản đã chuẩn bị sẵn là để ngay sau buổi họp này trình Uỷ ban Thường vụ Quốc hội như một kiến nghị chính thức của đại biểu.

Trân trọng đề nghị Uỷ ban Thường vụ Quốc hội khẩn trương xem xét và cho biểu quyết về kiến nghị của tôi.

Xin cảm ơn.

(Nguồn: Blog Nguyễn Xuân Diện, đầu đề của Quechoa)

Quyết liệt truy trách nhiệm vụ Vinashin


Không ngoài dự đoán, phiên thảo luận kinh tế – xã hội toàn thể sáng nay (1/11) được truyền hình trực tiếp đã trở thành cuộc “truy” trách nhiệm quyết liệt, dồn dập của các ĐBQH liên quan đến vụ Vinashin.

Đề xuất lập Ủy ban lâm thời điều tra trách nhiệm.  

Thường phát biểu gần như cuối cùng ở các phiên thảo luận, nhưng riêng lần này, ĐBQH Nguyễn Minh Thuyết bấm nút khá sớm và đề xuất của ông ngay sau đó đã nhận được sự cộng hưởng của nhiều đại biểu khác.

Ảnh: Hoàng Long

ĐB Nguyễn Minh Thuyết: Không thể nhận trách nhiệm chung chung

 

Chủ nhiệm UB Văn hóa, giáo dục, thanh thiếu niên và nhi đồng QH nói, vụ Vinashin đã trút lên vai đồng bào mình món nợ không dưới 100.000 tỷ đồng, món nợ mà một tỉnh có thu khoảng 1.000 tỷ đồng một năm phải làm quần quật không mua sắm, không ăn uống, xây dựng gì trong suốt một thế kỷ mới có thể trả được. Còn với đồng bào nhiều nơi, nhất là tỉnh nghèo thì để trả món nợ này có nghĩa là chậm làm đường, xây cầu, công trình, xây trường học, bệnh viện.

Sai phạm trong chỉ đạo điều hành đã rõ nhưng có một câu hỏi đến nay vẫn chưa có lời giải đáp, đó là ngoài lãnh đạo Vinashin, còn ai có trách nhiệm.

Theo ông, “các thành viên Chính phủ cũng phải nghiêm túc kiểm điểm và nhận kỷ luật trước Quốc hội là cơ quan đại diện của người dân bầu ra mình chứ không thể nhận trách nhiệm một cách chung chung và tuyên bố đã kiểm điểm nội bộ là xong”.

Nhắc lại vụ án Lã Thị Kim Oanh vì thất thoát 100 tỷ đồng mà một vị Bộ trưởng đang rất được lòng dân đã phải xin từ chức và hai Thứ trưởng đã phải ra trước vành móng ngựa, ông Thuyết kết luận: “Vinashin là một kiểu Lã Thị Kim Oanh như vậy nhưng phóng đại gấp 1.000 lần”.

Ủy ban Tư pháp nói có dấu hiệu bao che, nhưng ai bao che, bao che thế nào, nhằm mục đích gì và phải chịu trách nhiệm gì thì Ủy ban chưa có điều kiện kết luận. Nếu QH không làm rõ được điều này thì không hoàn thành trách nhiệm trước Đảng, trước dân.

Căn cứ Hiến pháp và Luật Tổ chức QH, tôi trân trọng đề nghị Ủy ban Thường vụ QH biểu quyết để QH lập Ủy ban lâm thời điều tra trách nhiệm thành viên Chính phủ khi để xảy ra sai phạm ở Vinashin. Cuối kỳ họp QH sẽ bỏ phiếu tín nhiệm các thành viên Chính phủ liên quan. Để tạo điều kiện cho công tác của Ủy ban lâm thời, tôi đề nghị QH tạm đình chỉ chức vụ các vị có liên quan”, ĐB Nguyễn Minh Thuyết đề nghị.

Ảnh: Lê Anh Dũng

ĐB Lê Văn Cuông: Phải giải quyết dứt điểm mọi chuyện ngay tại kỳ họp Quốc hội này

Đồng tình với đề xuất này, ĐB QH Lê Văn Cuông (Thanh Hóa) khẳng định, mọi chuyện phải được giải quyết dứt điểm ngay kỳ họp QH này. Ông Cuông nhẩm tính, mỗi người dân Việt Nam phải gánh cho Vinashin 1,5 triệu đồng trả nợ.

QH cũng phải chịu trách nhiệm

Đề xuất của ĐB Thuyết nhận được sự tán đồng của các ĐB như Lê Văn Cuông, Phạm Thị Loan, Huỳnh Ngọc Đáng…

Nhiều ĐB thẳng thắn chỉ rõ trách nhiệm “liên đới” của chính Quốc hội vì đã dung dưỡng tình trạng sai phạm quá lâu và không kịp thời “lấp” lỗ hổng pháp lý.

ĐB Phạm Thị Loan (Hà Nội) nhận định, Thủ tướng đang trực tiếp quản lý 19 tập đoàn, các tổng công ty 91, “bận trăm công nghìn việc nhưng sao Thủ tướng vẫn cứ phải quản lý các doanh nghiệp lớn như vậy”.

Mô tả ảnh.

ĐB Phạm Thị Loan: Những người làm sai phải có lời xin lỗi nhân dân

Theo ĐB Loan, những người làm sai phải có lời xin lỗi với nhân dân để nhân dân còn có niềm tin. ĐB Huỳnh Ngọc Đáng (Bình Dương) lại cho rằng lấy lý do Vinashin hoạt động trong tình trạng chưa có khuôn khổ pháp lý là chưa hợp lẽ vì mọi thể chế đều do con người đặt ra. “Chúng tôi quan tâm đến hậu Vinashin và tân Vinashin. Khắc phục sai phạm như thế nào, những cá nhân và tập thể có liên quan sẽ bị truy cứu trách nhiệm ra sao? Đề nghị QH có nghị quyết chuyên đề về vấn đề này”.

Đặt trách nhiệm quá nặng lên vai Chính phủ là chưa hợp lý Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Lê Thị Nga có cách nhìn toàn diện hơn khi phân tích cơ sở pháp lý của việc thí điểm và lập tập đoàn.

Mô tả ảnh.

ĐB Lê Thị Nga: Nên kiểm toán, thanh tra toàn bộ hoạt động các tập đoàn còn lại, nhất là EVN

Bà Nga nói: “Chúng tôi hoan nghênh những cố gắng của Thủ tướng và Chính phủ trong thời gian qua, nhất là việc Chính phủ kịp thời tái cơ cấu Vinashin. Việc sai phạm của Vinashin vừa qua có trách nhiệm của Chính phủ, Quốc hội. Chủ trương của Đảng về lập tập đoàn là phù hợp quốc tế và bước đi thận trọng. Thí điểm nên phạm vi hẹp, thành công mới làm diện rộng. Mô hình tập đoàn rất phức tạp. Những nước lập tập đoàn không phải nước nào cũng thành công”.
Theo bà Nga, tuy thí điểm nhưng các tập đoàn đều được thành lập chính thức, là chủ thể quan trọng nên lẽ ra phải thể chế hóa hoạt động cả về mô hình tổ chức, địa vị pháp lý.

Nhưng từ 2005 ngay giai đoạn đầu tiên thí điểm lập tập đoàn, chúng ta đã bỏ qua bước thể chế này mà chỉ dùng các quyết định mang tính lẻ tẻ, đến 2009 Chính phủ mới ban hành Nghị định. Như vậy 4 năm sau ngày thành lập ta mới có hành lang pháp lý ở tầm Nghị định cho hoạt động của các tập đoàn kinh tế này.

Nhiều luật gia cho rằng, việc thí điểm liên quan đến hàng trăm ngàn tỷ đồng vốn nhà nước mà về mặt pháp luật, ngay từ đầu không ràng buộc trách nhiệm QH với thiết chế quyền lực nhà nước cao nhất để chia sẻ trách nhiệm mà chỉ đặt trách nhiệm quá nặng nề lên vai Chính phủ là chưa thật sự hợp lý”, bà Nga phân tích.

Theo bà Nga, cử tri đặt câu hỏi Quốc hội khóa 11, 12 có trách nhiệm gì trong việc thành lập các tập đoàn, nắm giữ những nguồn lực kinh tế lớn của đất nước. Để bây giờ khi xác định trách nhiệm trong Vinashin và các tập đoàn khác thì phải chăng QH chỉ còn trách nhiệm của cơ quan giám sát?

Ngoài ra, QH cũng có phần trách nhiệm khi xác định khâu quản lý nhà nước và thực hiện quyền chủ sở hữu có nhiều bất cập và lúng túng. Ngay lãnh đạo Bộ Kế hoạch – Đầu tư nói cũng khó khăn khi làm việc với tập đoàn vì không có cơ sở pháp lý.

“Từ 2005, Chính phủ chưa kịp thời đề xuất Quốc hội sửa luật, nhưng chúng ta là cơ quan giám sát cũng chưa chủ động để khắc phục”, bà Nga nói.

Để chia sẻ trách nhiệm hai bên, bà Nga kiến nghị, nên kiểm toán, thanh tra toàn bộ hoạt động các tập đoàn còn lại, nhất là Tập đoàn Điện lực (EVN). Đồng thời, phải sửa luật để tạo hành lang pháp lý. Chính phủ hàng năm báo cáo vốn nhà nước tại DNNN.

Đồng thời, sớm báo cáo mô hình SCIC và kết quả thực hiện nghị quyết của QH về giám sát tập đoàn.

Thiếu điện: EVN phải giải trình trước QH

Từ Vinashin, các ĐB tiếp tục đặt câu hỏi về điều hành, quản lý các tập đoàn kinh tế hiện nay, đặc biệt EVN.

Theo ĐB Huỳnh Ngọc Đáng, hơn 10 năm qua, năm nào cũng thiếu điện, điện đang là bức tranh ảm đạm, nay ngành điện đã phải cung cấp điện giữa mùa mưa, cử tri nói các vị đừng tranh luận nữa mà hãy làm đi cho dân nhờ. “Kỳ họp này nên yêu cầu lãnh đạo EVN phải đến báo cáo và giải trình trước QH để tìm giải pháp”, ông Đáng nói.

Từng chất vấn quyết liệt chuyện thiếu điện, lần này, ĐB Lê Văn Cuông tiếp tục nêu kiến nghị, EVN là doanh nghiệp độc quyền sản xuất, nhiều năm qua là con cưng của nền kinh tế, khi có thành tích thì vơ vào, thử hỏi vai trò đầu tàu ở đâu khi mà thiếu điện triền miên nhưng cứ hứa tới hứa lui.

“Để thiếu điện nhiều năm liên tục, ai là người chịu trách nhiệm chính, cần báo cáo trước QH để có gì vướng mắc thì cùng tháo gỡ”, ông Cuông nói. Bà Phạm Thị Loan cũng khẩn thiết yêu cầu làm rõ trách nhiệm của EVN khi họ có tiền để đầu tư chứng khoán, tài chính, có hàng ngàn tỷ đồng thưởng Tết nhân viên, hà cớ gì không có tiền đầu tư các dự án điện và liên tục đòi tăng giá.

Phía dưới hội trường, Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng ngồi chống cằm trầm ngâm.

Phiên thảo luận về kinh tế – xã hội sẽ kéo dài hết ngày mai (2/11).

Lê Nhung – Ảnh: Hoàng Long

(Nguồn: VNN)