TÔI LÀ MỘT THẰNG NGU

 Hoàng Mai

NQL: Bầu chọn Vịnh Hạ Long là một câu chuyện đáng xấu hổ, dân còn nhắc đi nhắc lại dài dài. Hôm nay mình còn nhận được một email của bạn đọc cho biết một tập đoàn yêu cầu kiểm tra mobile các nhân viên xem có thực nhắn đủ số tin nhắn theo yêu cầu không, ai gian dối sẽ bị phạt. Hi hi quá bi hài. Nhưng xét thấy nên dừng lại ở đây, chuyện lố bịch này nói nhiều càng thêm xấu hổ. Bài viết của Hoàng Mai là bài cuối cùng về vấn đề này.

Với việc Vịnh Hạ Long được bầu chọn là một trong bảy kỳ quan thiên nhiên của thế giới; gần như cả nước Việt Nam đều mừng rỡ và hoan hỉ, nơi nơi tổ chức lể hội và hát hò tưng bừng. Trong lúc đó tôi như một kẽ lạc lỏng vừa xem luớt qua ti vi các chương trình chào mừng mà não lòng vì bị ăn một quả lừa.

Thực ra tâm trạng bị ăn quả lừa này cũng không phải bây giờ mới có mà đã có từ sau khi đọc bài viết của ông Nguyễn Xuân Thắng (Phó Chủ tịch Thường trực kiêm TTK Hiệp hội UNESCO Việt Nam, Tổng biên tập Tạp chí Ngày Nay) trên Blog Quê Choa.

          Trước đó cũng tưởng rằng cuộc vận động rầm rộ do các tổ chức của nhà nước và các phương tiện truyền thông quốc doanh này đưa ra dựa trên sự kêu gọi nhân danh một tổ chức là UNESCO hay chí ít là một tiểu ban nào đấy của cái Ông này. Người ta còn kịp tiến cử cho được Đại sứ du lịch cũng ồn ào không kém để đưa Cô ấy đi Hồng Kông, Singapore, Philippin để vận động bạn bè quốc tế bầu chọn cho danh thắng nước ta. Ừ thì cũng vì nước nhà, vì yêu thiên nhiên quê hương và của toàn thế giới nên cô ấy và các bộ ban ngành vất vả đến vậy thì dù trước đó có điều ra tiếng vào đi nữa mình cũng phải cảm thông và ũng hộ chứ sao lại cứ nghĩ quẩn về những điều không hay.

          Nhưng việc đó không ảnh hưởng gì đến quyết định bầu chọn cho Vịnh Hạ Long của tôi mà chỉ vì xuất phát từ tình yêu thiên nhiên hoang sơ, yêu quê hương đất nước và tin tưởng các danh thắng đưa ra có được các tiêu chí do một tổ chức phi lợi nhuận và có văn hóa của Quốc Tế kiểm chứng và thừa nhận.

          Vì vậy nên với vài cái hòm thư và một số di động tôi cũng ký cóc bầu chọn cho 7 kỳ quan thiên nhiên trên mạng và một tin nhắn cho 147 (và chỉ một mà thôi vì cũng nghĩ rằng mỗi số chỉ có thể bình chọn một lần như bao cuộc chơi sòng phẳng khác).

          Thế nhưng sau khi đọc được bài viết của ông Nguyễn Xuân Thắng; tôi như người bị nhúng xuống Bắc băng Dương bởi bị đánh lừa vì được biết rằng NOWC chỉ là New Open World Corporation lòi ra cái đuôi to tổ chảng là một Công ty. Thôi rồi vậy là bị chúng nó làm tiền mà không tìm hiểu nên không biết và trở thành ngu.

          Ủng hộ đồng bào bão lụt miền trung, ủng hộ đồng bào – ngư dân bám biển tôi cũng chỉ dám nhắn vài tin hay cùng lắm là chục tin vì cuộc sống chưa dư dả chi lại còn bao nhiêu cảnh đời cần san sẻ chứ đâu thể tập trung vào một mối. Vậy mà lại phí phạm một cái tin nhắn chỉ vì một cái danh hảo, một cái giấy chứng nhận không do một tổ chức văn hóa quốc tế nào thừa nhận. Mình ngu đã đành nhưng không lẽ mấy quan chức của mình thông minh thế mà còn bị chúng nó lừa? Hay là trò lừa này cùng giống như bán hàng đa cấp?

          Vậy ai là người có lợi? NOWC, Bộ Văn -Thể Du,  các Nhà Mạng, các Nhà Mobile, VTV, một vài công ty tổ chức sự kiện ăn theo…. Một cái danh hảo mà bao nhiêu người được lợi thì cũng có thể làm lắm chứ. Vậy ai thiệt? Toàn dân thiệt chứ ai.

24 triệu tin nhắn mỗi tin 630 đồng thôi nhưng tổng số tiền là 15 tỷ đồng chưa kể các khoản khác như cuớc phí mạng và chi phí khác quảng bá ăn mừng mà tiền đóng thuế dân phải bỏ ra
15 tỷ là 30 chiếc thuyền đánh cá xa bờ, là 300 căn nhà vững chải cho đồng bào lũ lụt miền trung; số tiền đó ít hay nhiều cho một cái danh hảo?


          Thế nhưng một câu hỏi là tại sao có những thông tin như bài viết của ông Nguyễn Xuân Thắng không được báo chí quốc doanh đưa lên? Còn báo chí khoán chui thì có mấy người đọc được; thông tin đó chính xác hay không ; sao không thấy báo chí quốc doanh hay Bộ Văn-Thể- Du có ý kiến?

          Tự mình chỉ nghỉ ra  được: người ta im lặng là người ta thừa nhận

          Ngẩm lại mình đã ngu nên thêm một lần ngu nữa cũng không sao.

Bây giờ thời bằng dỏm tràn lan: Quan chức dùng bằng dỏm, Hoa hậu cũng cởi truồng chụp ảnh trước đi thi nên Hoa hậu dỏm, Đại sứ loanh quanh không trung thực về nguồn gốc và bằng cấp cũng đại sứ dỏm.

Vịnh Hạ Long đã có một cái bằng thiệt của UNESCO nhưng vì chìm lấp trong hàng trăm di sản thiên nhiên khác nên chưa có điều kiện quảng cáo rầm rộ, chưa thu được tiền tỷ về cho những nhà PR hay các công ty du lịch chưa làm ăn gì được trên cái nền di sản này nên cần thêm cái bằng dỏm rất kêu là : 7 kỳ quan thiên nhiên của thế giới.

À hóa ra cái chi dỏm mà mang lại lợi ích nhóm cứ thế mà làm mà quảng bá; còn thiệt hại đến ai thì có mấy đứa…ngu chịu. Thế nhưng ngu mà ích nước lợi nhà thì cũng đáng ngu. Chỉ có điều cái danh hiệu dỏm này Quốc tế có ai thừa nhận; khách du lịch nước ngoài có đổ tiền để đến Vịnh Hạ Long nhiều thêm không?  thì thời gian mới có câu trả lời.

Người Việt như tôi đến được với Hạ Long hay không; không phụ thuộc vào cái danh gỉ gì đó mà chỉ vì cái túi tiền và quỹ thời gian có chịu nghe theo sự sai khiến của niềm yêu thích hay không?

Cũng bởi vì cái danh hảo vẫn có nhiều người chấp nhận và hưởng lợi nên các trường dỏm, tổ chức dỏm và công ty dỏm vẫn còn đất đứng chân và hốt bạc.

Với cái kiểu tự bình chọn, tự sướng với chứng nhận dỏm và rồi Vịnh Hạ Long vẫn là Vịnh Hạ Long như trong con mắt trước đây của thế giới thì cái sự ngu này cũng thật phí phạm.

Tác giả gửi cho Quê choa

Advertisements