VTV1 không bằng một nửa các cụ ngày xưa!

Dương Danh Dy
Tôi theo dõi khá tập trung “cầu truyền hình giao lưu Việt Trung: Láng giềng gần” được VTV1 – một kênh chính của Vô tuyến truyền hình trung ương Việt Nam phối hợp với đài vô tuyến truyền hình tỉnh Quảng Tây Trung Quốc phát sóng vào tối ngày 14 tháng 12 vừa qua, vì  trước ngày khai mạc mấy hôm, VTV1 với phương tiện có sẵn trong tay đã quảng cáo khá sôi nổi.
 Sau khi xem  buổi truyền hình, đọc những dòng chữ Hà Nội – Việt Nam, Nam Ninh – Quảng Tây và nghe người dẫn chương trình thay nhau nói đến mấy từ ngữ trên rồi đọc tin đưa trên vài tờ báo hàng ngày có trong tay ngày 15/12/2011(xin nói thật là không có tờ Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, vì từ khi nghỉ hưu tôi không còn tiêu chuẩn đọc “chùa” nữa), tôi bỗng tự nhiên bật ra câu hỏi: hình như trong vấn đề này “VTV1 không bằng một nửa các cụ ngày xưa”. Một ông bạn già – ngưòi rất “mê xem” vô tuyến truyền hình Việt Nam thấy tôi nói vậy đã yêu cầu tôi giải thích nguyên nhân, nếu không sẽ  “tố cáo” là “tung tin bôi xấu” cơ quan truyền thông.
Tôi đã trình bày với ông bạn suy nghĩ của mình như sau:
Trong mấy ngàn năm chung sống với các vưong triều phong kiến Trung Quốc dù khi đã là một nước độc lập thực sự và nhiều lần đánh cho quân đội thiên triều thua chạy tan tác nhưng chúng ta vẫn bị coi là “Nam man” và các hoàng đế Bắc phương thưòng không thèm trực tiếp giao thiệp mà uỷ nhiệm cho viên Tổng Đốc Lưõng Quảng (tỉnh Quảng Đông và tỉnh Quảng Tây) thay mặt mình làm một số công việc liên quan đến bang giao với nước ta. Ở thế yếu hơn và không có bạn bè quốc tế nên các cụ ngày xưa đành phải chấp nhận hành vi ngạo mạn đó, nhưng không bao giờ từ bỏ nguyên tắc chung sống “trong đế ngoài vương” của mình.
Sau khi hai nước xã hội chủ nghĩa Việt – Trung ra đời có lẽ nhận thấy cách cư xử “trịch thượng” đó không phù hợp với tình thế mới nên nói chung trong quan hệ bang giao những ngưòi lãnh đạo Trung Quốc lúc đó đã nghiêm túc thực hiện nguyên tắc quan hệ đối đẳng: trung ương với trung ương, tỉnh với tỉnh, bộ với bộ v.v.
Tuy vậy từ sau khi hai nước bình thường hoá quan hệ năm 1991, người ta đã và đang từng  bước xa rời nguyên tắc này và không hiểu vì sao phía chúng ta đã có một số người, một số đơn vị mặc nhiên hay cam chịu “chấp nhận”. Tính đến nay một tỉnh Quảng Tây đã có quan hệ gần như “kết nghĩa” với bốn, năm tỉnh của Việt Nam! Thậm chí một địa khu (đơn vị hành chính của Trung Quốc trên cấp huyện nhưng dưới cấp tỉnh) của tỉnh này cũng đã mấy lần “bằng vai phải lứa” với  cấp tỉnh, cấp bộ của ta (trong làm ăn kinh tế nhiều khi có thể không cần bằng nhau về “thân phận”, nhưng thử hỏi họ đã đầu tư vào ta được bao nhiêu đâu, hơn nữa còn đang lợi dụng tình trạng chung biên giới để thẩm lậu hàng nhái, hàng giả… thậm chí cả tiền giả vào trong nước), cay đắng hơn nữa là một số khu rừng, vùng đất tại vài tỉnh biên giới chỉ còn thuộc ta về danh nghĩa.
Tóm lại tỉnh Quảng Tây đang đóng vai trò “nổi bật” trong quan hệ nhiều mặt với Việt Nam, gần như Lưỡng Quảng ngày xưa. Tôi nói “VTV1 không bằng một nửa các cụ” là vì trong Lưõng Quảng, Quảng Đông là tỉnh giầu mạnh hơn Quảng Tây nhiều lần, mà chưa “động đậy” bao nhiêu trong quan hệ với ta, là còn có phần “chiếu cố” đến hoàn cảnh có chỗ chắc là khó nói của VTV1 đấy! Bởi vì nhìn chung, Quảng Tây đâu có đựoc coi là một nửa của Lưõng Quảng !
 Nghe xong, ông bạn già của tôi chỉ biết cười xoà!
 D.D.D
Ngày 15/12/2011
Advertisements