MỘT CÁI NHÌN KHÁC VỀ VỤ NỔ SÚNG Ở TIÊN LÃNG

PHAN BÁ GIANG

Vụ nổ súng chống người thi hành công vụ ở huyện tiên lãng thành phố Hải Phòng vừa qua đã để lại cho dư luận những ý kiến trái chiều.  Người thì bảo lão ấy khiếp thật, dám chơi đến cùng với công an. Mấy cậu choai choai đọc tin râm ran với nhau “thấy chưa trai đất cảng đó”.  Về đến nhà đã bà nội tôi chép miệng: “nhà nước cứ sử cho nó chết đồ lưu manh đồ phản động đồ mất nhân tính” .  Khổ thân  nội tôi tin tưởng tuyệt đối vào đảng và nhà nước. Lang thang  trên mạng đọc mấy tờ báo thấy có tờ báo mạng xếp luôn ông kĩ sư nông nghiệp  nhà mấy đời đảng viên là giang hồ đất cảng mà giật cả mình.

Tự hỏi  mình rằng sao cái thời kì quá độ tiến lên xã hội chủ nghĩa gì mà lắm giang hồ thế.  Nào là loại giang hồ quốc doanh “ghê hơn cướp cạn”,  giang hồ đội lốt “quần chúng  tự phát ở thái hà” và còn vô vàn giang hồ tư nhân, giang hồ “vô phước”, giang hồ “rau muống, giang hồ phục vụ cho tên cướp nước mang tên “lạ” nữa. Hình như xã hội “dân chủ công bằng và văn minh” chúng ta đang sống nếu ai không là giang hồ sẽ là nạn nhân của giang hồ. Bất chấp đó là nạn nhân của giang hồ đầu đỏ hay giang hồ đầu đen. Mà ví dụ sống động nhất là “giang hồ”  Đoàn Văn Vươn sống trong xã hội toàn giang hồ , bị ép trở thành giang hồ và rồi lại trở thành nạn nhân của giang hồ.

Bàng hoàng.

Và không thể hiểu đươc rằng hàng trăm cảnh sát, dân quân tự vệ, bộ đội địa phương và lính biên phòng trang bị đầy đủ từ súng bộ binh tới máy quét mìn cho tới chó nghiệp vụ bao vây 1 ngôi nhà giưa đầm mà lại để cho những tên “giang hồ” đó trốn thoát. Không những thế còn tổn thất nặng nề với 6 nhân mạng thương vong. Không thể tin một người nông dân với khẩu sung hoa cải lại có thể bắn hạ những nhân viên công lực trang bị tận răng một cách không thể dễ dàng hơn. Từ  đó buộc ta phải nghi vấn về khả năng thưc sự của lực lượng vũ trang việt nam, trụ cột chính của nhà nước việt nam “xã hội chủ nghĩa”?

Lực lượng tham gia cưỡng chế đủ các thành phần trong lực lượng vũ trang . Công an có, bộ đội biên phòng có, dân quân tự vệ có, được trang bị áo giáp chống đạn, cảnh khuyển và cả máy quét mìn. Họ là những quân nhân, nhân viên công lực được huẫn luyện bài bản nhưng khi lâm trận thì hỡi ôi!  Phản xạ của họ khi đối phương nổ sung  phủ đầu là dùng tay che mặt(chắc họ nghĩ họ được trang bị lý luận chủ nghĩa mác lênin nên mình đồng da sắt)  là náo loạn như  ong vỡ tổ .  Đó không  phải là biểu hiện của  1 lượng vũ trang có thể bảo  vệ  quốc  gia trước các cuộc tấn công của kẻ thù nếu  xảy ra.. Đạo quân đó không thể là quả đấm thép, là mũi tiên phong  trong chiến tranh bảo vệ tổ quốc được.  Với  đội quân ấy không biết lấy cái gì  mà “thay nhau canh giữu hòa bình thế giới”. mà  khổ nỗi thế giới bây giờ đâu có “thuần” như người dân  Tiên Lãng.

 “Giang hồ” Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn  Quý  không phải là lực lượng tác chiến đặc biệt  của người anh em “lạ” nơi phương bắc, cũng không phải đội đặc nhiệm seal  lừng danh  của hải quân  Mỹ mà  họ  chỉ là những người nông dân , người tri thức bị ép vào đường cùng bởi những  đầy tớ trung thành của họ.  Những anh Pha chị Dậu của thế kỉ 21 đã liều mình , đã sẵn sàng chấp nhận tất cả vì họ không có lựa chọn nào khác giữa việc là giang hồ hoặc là nạn nhân của giang hồ.  Họ bị bắt và chắc chắn họ sẽ nhận được sự “giáo dục” từ chính quyền  “do dân vì dân”. Nhưng những  hành động của họ là lời cảnh báo đanh thép cho những kẻ cướp ngày hung bạo “gấp vạn lần tư sản”.

Có thể nói ở vụ Tiên Lãng  cả lực lượng công an và quân đội  đã đánh mất quá nhiều thứ.  Ngoài nhân mạng,  họ đánh mất những niềm tin  ít ỏi còn lại trong  lòng những người dân-  hậu phương vững chắc nhất của họ trong quá khứ.

Còn riêng đối với  gia đình  Đoàn Văn  Vươn, vợ con anh giờ ra sao khi “bát cơm chan đầy nước mắt” đá bị người ta đạp đổ. Mà bát cơm đó đâu chỉ có  nước măt, nó còn là mồ hôi là máu là biết bao kì vọng của người nông dân chân chất. Mà cũng vì cái chân chất đó mà họ bị ép trở thành giang hồ, một dạng giang hồ bất đắc dĩ trong một xã hội  đã có quá nhiều  giang hồ.  Nếu như   Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nam Cao  trở thành một tên lưu manh khi anh ta ở tù, tức là Chí đã bị tuyên án có tội cho dù đó là cái tội “bóp lên , lên nữa” thì con đường bị lưu manh hóa của  Chí cũng từ từ và 1 chút gì đó “quân tử”. Nhưng anh Vươn và gia đình  thì cụ Bá Kiến thời hiện đại không cần đến nhà tù , cụ chỉ cần ngọt nhạt hứa đôi điều rồi cho nha lại san phẳng cơ dinh mà nửa phần đời của anh lăn lộn để có. Chắc cụ Bá  Kiến ở Tiên Lãng ngày nay có phương châm là  khác với cụ Bá Kiến ngày xưa là những thằng không phải là đầu bò cứ dùng bọn đàu bò mà trị, trị đến mức chúng phải thành đầu bò mới thôi. Đúng là cụ thâm thúy thật. Cụ Bá  Kiến trong văn Nam Cao  gọi mấy  Cụ Bá ngày nay  là sư phụ. 

Tôi không hề ủng hộ hành động của anh Vươn  nhưng  nếu ở trong hoàn cảnh của anh, chắc tôi cũng không có sự lựa chọn nào khác.  Khi mọi cánh cửa đều bịt kín họ cũng sẽ đẩy tôi vào quá trình quá trình lưu manh hóa , giang hồ hóa đang ngày một tăng trong xã hội này. Vậy anh  Vươn  là nạn nhân thì ai sẽ là kẻ thủ ác ? Kì lạ là xã hội này không ai là kẻ thủ ác cả, tất cả chỉ là nạn nhân.  Nạn nhân của một thời, thời của những nghịch lý.

Tác giả gửi cho Quê choa

(Bài vở gửi đăng QC là chủ kiến riêng của tác giả, không hẳn là chủ kiến của QC)

Advertisements