BỘ ĐỘI THÁI BÌNH.

NGUYỄN LONG

Ảnh tư liệu, lấy từ VN Express- chỉ để minh hoạ.

Tôi cũng như rất nhiều công dân Việt lớp người độ tuổi từ 50 – 70 hầu như ai cũng trải qua quân ngũ cầm súng đánh giặc nên sự trân trọng những người lính nó tự nhiên như trân trọng quá khứ đẹp đẽ của đời người. Nhưng qua vụ cán bộ chiến sỹ bộ đội Hải Phòng vừa qua tham gia cưỡng chế gia đình ông Đoàn Văn Vươn đã làm tôi thất vọng. Mà không chỉ riêng tôi, qua báo chí và ý kiến của nhiều người cho thấy việc làm trên của bộ đội Hải Phòng đã làm méo mó đi hình ảnh của người chiến sỹ quân đội nhân dân xưa nay vẫn được dân tin, dân mến. Tôi chợt nhớ lại những chuyện về bộ đội Thái Bình cách đây hơn chục năm trước, ngày địa phương đang mất ổn định trầm trọng trên địa bàn cả tỉnh.

          Thời điểm những năm 1997 – 1998 khắp làng quê Thái Bình sôi sục bất bình với các cấp chính quyền. Tình trạng khiếu kiện tràn lan và gay gắt xảy ra ở mọi nơi, mọi cấp với đủ các hình thức: khiếu kiện đông người, khiếu kiện liên miên , khiếu kiện vượt cấp… Nhiều nơi đã xảy ra đụng độ, hỗn chiến giữa dân và chính quyền, giữa dân với công an và cả giữa dân với dân. Có nơi dân quá khích còn dùng vũ khí bao vây uỷ ban, thu con dấu sổ sách của chính quyền xã, bắt giữ cán bộ, giam giữ công an. Rồi  chặn đường giao thông không cho người lạ, xe lạ đi vào địa phận làng xã… Trong tình hình náo loạn của cả Tỉnh như vậy tất nhiên bộ đội Thái Bình không đứng ngoài cuộc. Bộ chỉ huy Quân sự Tỉnh ngày ấy đã có những ứng sử vừa kịp thời vừa sáng suốt và đúng mực là đưa bộ đội về làng.
          Hơn 1.200 người lính Thái Bình ngày ấy đã đeo ba lô về các làng xã. Họ không mang theo vũ khí để trấn áp các cuộc nổi loạn, bạo động của dân mà xuống với dân theo theo tiếng giọi của lương tâm thực sự của người lính. Xuống để thấu hiểu thực tế, mong góp phần cùng dân và chính quyền sớm ổn định được tình hình, các mâu thuẫn ở nông thôn nhanh chóng được giải quyết với phương châm “phải trái phân minh, nghĩa tình trọn vẹn”.
          Từng tốp bộ đội về làng đã  phân chia nhau về tận các gia đình ăn ngủ với dân, gặp gỡ tiếp cận với các đầu đơn rồi tổ chức giao tiếp, đối thoại trực tiếp và công khai với bà con khiếu kiện. Một mặt vừa đón nhận những chất vấn của dân, vừa ôn hoà giải thích pháp luật, chế độ chính sách của Đảng và Nhà nước cho dân hiểu. Hướng người dân đấu tranh theo phương pháp ôn hoà để chống tham nhũng và giải quyết những mâu thuẫn bức bách ở cơ sở. Đồng thời theo dõi và phát hiện những vấn đề nghiêm trọng nảy sinh, tham mưu cho cấp uỷ, chính quyền địa phương những biện pháp giải quyết đúng đắn, tránh đụng độ hay hành sử thô bạo, tránh trấn áp những cuộc dân bất bình bạo loạn.
          Đặc biệt với các đối tượng đầu đơn quá khích hay “cứng đầu”, các anh không ngại gặp trực tiếp mà còn mời đến tận uỷ ban xã đấu khẩu, đấu lý và tự do tranh luận với cán bộ địa phương và tổ công tác. Một mặt vừa thân tình khuyên răn vừa lấy luật pháp để ràng buộc uốn nắn, răn đe ngăn chặn những việc làm xấu… Những việc làm của bộ đội Thái Bình ngày ấy đã làm chỗ tựa cho dân. Người dân nhìn người lính thấy vẫn công tâm, vẫn vì dân mà nghe theo bộ đội và tin vào Đảng, tin vào chế độ vẫn còn tốt đẹp. Sự ổn định của Tỉnh vì vậy dần dần được trở lại.  
          Tình hình Thái Bình ngày ấy có thể ví như đám cháy đã âm ỷ khắp cả tỉnh. Trong đó rất nhiều “điểm nóng” đã bùng lên những ngọn lửa. Nếu bộ đội Thái Bình không xác định rõ chức năng là bảo vệ tổ quốc, bảo vệ nhân dân mà lại đem súng ống về tham gia dẹp loạn thì cả tỉnh sẽ thành chảo lửa và máu của dân cũng như của những người thi hành công vụ sẽ đổ và lan rộng không biết đến đâu.
          Trở lại với vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng, sự uất ức của một vài gia đình có đầm bãi bị thu hồi nó mới chỉ như một đốm than hồng. Nhưng chính quyền các cấp ở Hải Phòng đã sử sự sai, dùng lực lượng công an có vũ khí để tấn công vào dân, nhất là sự có mặt của bộ đội Hải Phòng là sự đổ thêm dầu vào lửa làm bùng lên đám cháy “Đoàn Văn Vươn” gây rát bỏng khắp cả nước.
Tôi còn được biết sau sự kiện năm 1997, ở Thái Bình còn sảy ra một số vụ bạo loạn của dân ở một số làng xã. Đã có lần có đồng chí lãnh đạo Tỉnh do suy nghĩ chưa thấu đáo vẫn huy động bộ đội Thái Bình đi thi hành công vụ, nhưng các đồng chí lãnh đạo Tỉnh đội đã không điều quân tham gia. Vì các anh luôn tỉnh táo và hiểu rất rõ nhiệm vụ bảo vệ Tổ Quốc, bảo vệ nhân dân của mình. Và tôi cứ tự hỏi tại sao bộ đội Hải phòng lại không biết điều đó để gây nên sự kiện Tiên Lãng đáng nhẽ không có.
Tác giả gửi QC
Advertisements

49 thoughts on “BỘ ĐỘI THÁI BÌNH.

  1. Xoá sạch

    Theo như lời Bác nói thi con thuộc lớp con cháu của chú nhưng theo con nghĩ Bộ đội về với dân hơn một 1000 thì phải tìm câu trả lời thích đáng hơn nữa hồi đó dân trí không như bây giời vả lại lam gi có những bloger như quêchoa đây ?mà có hơn đi nửa Là lực bất tòng tâm ??

  2. Pingback: BỘ ĐỘI THÁI BÌNH « TIN TỨC HÀNG NGÀY – Online

  3. Pingback: BIẾN CỐ THÁI BÌNH (Nguyễn Long, Tương Lai, Dương Thu Hương) « Ngoclinhvugia's Blog

  4. nguoithugomrac

    Thật hay! Bác Quêchoa có ý và đăng bài so sánh bộ đội Thái Bình và bộ đội Hải Phòng này! Cảm ơn bác!

    Hồi ấy nhân dân Thái Bình đã ĐOÀN KẾT thật sự và tỏ rõ sức mạnh của quân chúng mình nên các quan tham nhũng phải ” cúi đầu nhận tội”. TW vào cuộc chỉ để “đỡ mất mặt” thôi.
    Bác hãy so sánh sức mạnh này của nhân dân củaTiên Lãng xem sao? Phải chăng vì sự thiếu đoàn kết nên chính quyền đoàn thể của TP. HP và huyện Tiên Lãng quá lộng hành, tuyên bố tuyên cáo ngang ngược đến thế!

    Rất tiếc nếu như trên 20 hộ bị thu hồi đất mà cùng đồng lòng và được sự ủng hộ đoàn kết của cộng đồng chắc xã không thê dồn mỗi anh Vươn vào chân tường như vậy.

    Ai cũng hiểu đây cũng là một cách ” chia để trị” , ” bắn tỉa” của nhiều chính quyền và Ban Giải Tỏa đang thực hiện để giải phóng mặt bằng, để cướp đất của dân. Bài học này của Tiên Lãng nên được “báo động” cho nhiều cộng đồng khác trong cả nước! còn nhiều lắm những bất công này …

  5. Dai van Ta

    ”Bộ đội Cụ Hồ” Thái Bình đúng là Bộ đội của nhân dân… còn bộ đội Hải phòng… thôi không dám nói đâu.

  6. Trương Nghĩa

    Tôi được biết là Bộ Tổng tham mưu không cho phép cấp dưới được điều quân tham gia hành động quân sự nếu không có lệnh của Tổng tham mưu trưởng. Đáng lẽ Bộ Quốc phòng phải công khai quan điểm này cho dân biết sau sự kiện Huyện đội Tiên Lãng tham gia cưỡng chế ngày 5/1. Việc im lặng không có lợi cho hình ảnh Bộ Quốc phòng.

  7. Lê Diễn Đức

    Ngay từ đầu trong bài viết của mình về sự kiện Đoàn Văn Vươn tôi đã thấy việc huyện Tiên Lãng sử dụng bộ đội tham gia cưỡng chế có gì đó không ổn. Hình ảnh đẹp của người lính bảo vệ Tổ quốc không thể đem vào sử dụng tuỳ tiện trong một sự việc hoàn toàn mang tính dân sự như thế.

    Hồi cuối tháng 7/2010, khi hàng ngàn dân chúng Bắc Giang phản kháng chính quyền, bao vậy trụ sở Uỷ ban Tỉnh, do công an đánh chết em Nguyễn Văn Khương 21 tuổi tại trụ sở công an vì không đội mũ bảo hiểm, được biết là huyện đội Tân Yên dù được đề nghị hỗ trợ “dẹp loạn” nhưng đã nhất quyết không tham dự, với lý do an ninh trật tự xã hội trong sự vụ việc này thuộc về trách nhiệm của công an, cảnh sát chứ không phải của người lính. Sau này khi biết được chuyện, người Bắc Giang rất cảm kích huyện đội Tân Yên. Theo tôi, quân đội của Tân Yên đã ý thức được phạm vi can dự của mình.

    Bài viết của tác giả Nguyễn Long cũng phản ảnh quan điểm này.

    P/S: Chắc bác Bọ Lập bận bịu, nên tôi để ý thấy thường để nguyên bản gốc của người viêt, kể ra chữa lại vài lỗi chính tả trong bài thì tốt hơn nhiều, giá trị nội dung được nâng lên hơn, dù tôi biết Blog Quê Choa là trang báo có chủ kiến khách quan, chừng mực và bình dị, nhưng cũng rất nghiêm túc. [trong bài này ví dụ tác giả viết “ngọng”: “hành sử”, “sảy ra”…] -:))

  8. daytothangdai

    “Trung với nước hiếu với dân” theo tôi hiểu đây là câu gốc của Hồ Chủ Tịch vận dụng lấy từ ý của câu “trung quân ái quốc” và đức tính trung, hiếu của người quân tử trong nho giáo.
    – Nước ở đây là quốc gia, lãnh thổ, dân tộc mà bao hàm là Tổ Quốc Việt Nam.
    – “Quân” ở đây là triều đình phong kiến do vua đứng đầu.
    – Thay “quân” bằng “nước” và coi dân như là cha mẹ sinh ra và nuôi dưỡng, dạy dỗ mình và Hồ Chủ Tịch đã đặt tên cho quân đội ta là Quân Đội Nhân Dân, cái tên đó có một mục đích, ý nghĩa và tôn chỉ rất cao cả mà Hồ Chủ Tịch đã muốn hướng tới đó là: Quân đội từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu.

    1. Xoá sạch

      Với tớ người lính dù trong Hoàn cảnh nào thì họ cũng có lý tưởng ? Ngày xưa HCM có câu gốc như ban viết ở trên ( Trung với nước hiếu với dân ) ? Còn câu Trung với Đảng hiếu với dân thì ai lấy lam gốc

  9. dung

    “Quân đội ta trung với Đảng” nên phải bảo vệ Đảng. Tất nhiên đúng. Còn 30 năm trước “quân đội ta trung với nước”. Không tin các bác vào thư viện quốc gia lục lại mấy số báo QĐND cũ mà xem. Em bảo đảm chắc cú.

  10. Nghiêm Việt Anh

    Hôm nay lớ xớ vào đây,thấy lạ quá ,Quê Choa lại mở còm.
    Bất ngờ quá,chẳng biết nói chi,vỗ tay phát !!!

    1. Nghiêm Việt Anh

      Ối xời ơi,sợ cái ông danchoa quá,người ta mới vỗ tay mà đã dọa dẫm,sao mà kỳ quá vậy ???
      Vi phạm nhân quyền đó ,cha nội !

  11. Mai Nam Thắng

    Bác gì kể tên mấy ông Độ ở Thái Bình rất trúng, nhưng nói bọ lập đi K8 thì trật. Hồi đó quê choa có phong trào đi K8 để giữ nòi giống sau này xây dựng CNXH. Nhưng thân mẫu bọ Lập lại to gan để các con ở nhà. Bà đào 4 chiếc hầm 4 góc vườn, tối đến chia đàn con xuống 4 hầm đó, nếu bom trúng vườn cùng lắm chỉ sập 1-2 hầm, vẫn còn nòi giống…
    Nhờ thế mà nay mới có bọ lập gan cóc tía…

  12. Biển Đen

    Tôi đồng ý với ông Hoàng Xuân Phú, khi ấy BĐTB có đấu khẩu, đấu tranh gì với quân thâm nhũng không? Muốn tác giả giải bày thêm đôi điều cho trọn vẹn.
    Chứ kéo 1200 lính về rải vào khắp làng mạc, cho vào ăn ở cùng dân, cũng là uy hiếp tinh thần đấu tranh của nhân dân chống quân tham nhũng rồi đó Nguyễn Long ạ. Thử hỏi, ngày đó nếu có nơi nào xẩy ra tiếng nổ, thì sao? Không phải sau nửa giờ đồng hồ, xe tỉnh đội đã chở vũ khí về tận nơi cho BĐTB, bạn Nguyễn Long hơi mơ hồ đấy.

  13. Biển Đen

    Tôi đồng ý với ông Hoàng Xuân Phú, khi ấy BĐTB có đấu khẩu, đấu tranh gì với quân thâm nhũng không? Muốn tác giả giải bày thêm đôi điều cho trọn vẹn.
    Chức kéo 1500 lính về rải vào khắp làng mạc, vào ở cùng dân, cũng là uy hiếp tinh thần đấu tranh của nhân dân chống quân tham nhũng rồi đó Nguyễn Long ạ. Thử hỏi, ngày đó nếu có nơi nào xẩy ra tiếng nổ, thì sao? Không phải sau nửa giờ đồng hồ, xe tỉnh đội đã chở vũ khí về tận nơi cho BĐTB, bạn Nguyễn Long hơi mơ hồ đấy.

  14. Pingback: Tin thứ Sáu, 03-02-2012 « BA SÀM

  15. Hoàng Xuân Phú

    Tôi mừng khi được biết bộ đội Thái Bình không mang theo vũ khi tiếp xúc nhân dân trong những năm 1997 – 1998. Có điều, niềm vui không trọn vẹn, vì tác giả NGUYỄN LONG CHỈ kể là bộ đội đã gặp và đấu khẩu, đấu lý với các đối tượng đầu đơn quá khích hay “cứng đầu”. Điều tôi muốn biết là: Khi đó, bộ đội Thái Bình có đấu khẩu, đấu lý với cả bọn tham nhũng hay không?

  16. uyen minh

    Anh Le Quang,
    Nhửng người phụ nữ và các em nhỏ này Họ đang sống ở Lộc Ninh, thế sao bây giờ họ nói Lộc Ninh kô có gì để ăn, lại còn đòi vào An Lộc, nơi đang bị hàng ngàn trái đạn mổi ngày . Hai tên chính trị viên kia lấy tin ở đâu mà biết họ thuộc gia dình binh lính “Nguỵ”.Các anh kô có tội chỉ những thằng lãnh đạo mới bị lên án.

    Bây giờ các anh đã thấy rõ, ai đung, ai đang sai và tiếp tục sai

    Than ai

    1. Lê Quang

      Bạn Uyên Minh,
      Lộc ninh là vùng mới giải phóng (4/1972).Cuối tháng 4/72,chúng tôi được lệnh hành quân tới đường 13 đoạn bắc An lộc,nơi có đồi ngọn đồi mang số 28.chốt chặn ở đó.Mấy người phụ nữ nọ và các con ,ngay cả tôi cũng tin là vợ con lính.Nhưng lính gì cũng kệ,vì họ là người VN .mà đã là VN thì thế nào cũng có bà con với mình.Vả lại chúng tôi luôn tâm niệm : Vì nhân dân quên mình ,vì nhân dân hy sinh.Họ là nhân dân,thì mình cần vì họ.Cái mà tôi muốn nói là sự ác độc của những tư tưởng coi sinh mạng con người như cỏ rác của mấy thằng chết tiệt quê Hải phòng.Còn 2 người đàn bà ,họ muốn vào An lộc lúc đó dù bom đạn nổ tứ tung ,tôi tin là họ có người thân trong đó,và tất nhiên điều kiện sinh sống sẽ khác vùng giải phóng do có nguồn tiếp tế,không như Lộc ninh ,không có điều kiện .Chính vì hiểu rõ điều này ,mà tôi cùng Đậu phi Hùng đã dẫn và chỉ họ đi .Tôi tin rằng hai người đàn bà đó nếu còn sống họ sẽ nhớ tới vụ này,vụ 2 anh giải phóng đã chỉ đường cho họ vào An lộc ,với người nhà!

  17. danchoa

    Không biết bác Nguyễn Long có ở trong quân đội của tỉnh Thái Bình không, nhưng thấy bác đưa ra những con số, những hình ảnh cụ thể về bộ đội Thái Bình về thời kỳ đó. Tôi nghĩ là ít nhiều bác có liên quan.

    Nhưng dù sao thì thấy bác mới nói đến một chiều. Những lực lượng quân đội ( địa phương) tỉnh đã tỏa về các địa phương để giữ gìn an ninh, ngăn cản dân bạo loạn bằng biện pháp ôn hòa.
    Bác nói là các đồng chí quân đội cố gắng giải thích, vận động với bà con, thậm chí là còn tổ chức đối thoại thằng thắn với ” các phần tử quá khích”.
    Những việc làm đó đã góp phần giúp Thái Bình trở lại ổn định. Rất hoan nghênh.
    Nhưng bác không nói đến nhận thức của người lính khi về tiếp xúc với dân. Họ sai hay chính quyền sai? Chính sách địa phương sai? Hoàn cảnh của ngời dân Thái Bình ra sao, cuộc sống của họ ra sao? Vì sao người dân Thái Bình lại nổi dậy?
    Những người lính đó họ có nhận thức được điều gì?

    ( Câu chuyện của Thái Bình, bác có thể đọc thêm bài viết của GS Tương Lai đăng ở trang Bauxite. Mà đây là chính nguồn tư liệu chính thống dùng để rút kinh nghiệm của trung ương.)

    Bác tự chất vấn là tại sao lực lượng bộ đội Hải Phòng lại có thể hành xử với dân như thế được? Sao không thể hành xử như bộ đội Thái Bình?
    Trước đây chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói quân đội là ” từ nhân dân mà ra, vì nhân dân phục vụ…” vì vậy mới có tên là quân đội nhân dân. Lực lượng vũ trang này có tiêu chí ” Trung với nước, Hiếu với nhân, Nhiệm vụ…”
    Lúc đấy ít ai nói đến sự lãnh đạo trực tiếp của đảng cộng sản.
    Thế những khi các cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc đã hoàn thành, quân đội nhàn rỗi hơn và lúc này đảng CS lãnh đạo bắt buộc phải để ý đến quân đội. Vì vậy quân đội dần dà được khuyến khích chỉnh hướng sang trung thành với đảng. Câu khẩu hiệu ” Trung với nước…” đã thêm phần đầu tiên thành ” Trung với Đảng,…”
    Đặc biệt bây giờ qua đại hội XI vai trò lãnh đạo tuyệt đối của đảng với quân đội được khẳng định trong nghị quyết và trong điều lệ mới.
    Nếu bác là đảng viên thì mời bác tìm hiểu thêm cho kĩ:

    -“Khoản 1, Điều 25 được diễn đạt đầy đủ là: “1. Đảng lãnh đạo Quân đội nhân dân Việt Nam và Công an nhân dân Việt Nam tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt…”
    -“4. Đảng ủy quân sự tỉnh, thành, huyện, quận, thị xã gồm các đồng chí công tác trong đảng bộ quân sự địa phương do đại hội cùng cấp bầu, đồng chí bí thư cấp ủy địa phương và một số đồng chí ngoài đảng bộ quân sự địa phương được cấp ủy địa phương chỉ định tham gia. Đồng chí bí thư cấp ủy địa phương trực tiếp làm bí thư đảng ủy quân sự cùng cấp”.

    Như vậy bác cũng rõ là tại sao bộ đội Hải Phòng bây giờ khác với bộ đội Thái Bình( của bác) ngày xưa rồi chứ. Họ bắt buộc phải tuân theo mệnh lệnh của những người đứng đầu địa phương là thế.

    1. noel

      Thưa bác Dân Choa!
      Theo em thì chỉ huy như bộ đội Thái Bình là quý rồi! Không đổ máu người dân, nói cho cùng thì bộ đội cũng là Công dân Việt Nam. Sáu anh em bộ đội, công an bị thương, đổ máu cũng là dòng máu Việt. Tui cũng từng đi lính, đừng đòi hỏi cái quá sức đối với mỗi người. Máu họ cũng quý như máu anh Vươn.

      1. danchoa

        Đúng như thế Noel@, bạo lực hết sức tránh. Chỉ phải dùng nó khi bất khả kháng thôi. Điều mình muốn giải thích với bác Nguyễn Long là Quân đội ngày nay đã ít nhiều bị lạm dụng. QĐ đã bị áp đặt sự lãnh đạo tuyệt đối của 1 đảng, điều này vô cùng nguy hiểm. Nhất là khi người lãnh đạo đảng ở địa phương sai lầm.

  18. Bọ Lập hôm nay mở comen hii.
    Bọ biết không ? Thái bình quê choa đó, hình như trước đây Bọ và Cu Vinh là học sinh K 8 thì phải. Thái Bình mình có Cụ Trần Thủ Độ, Bac Trần Độ, rồi Thích Quảng Độ nữa.
    Thái bình là một ỉnh có nhiều liệt sỹ nhất trong 2 cuộc kháng chiến trường kỳ. Bộ đội Thái Bình từ nhân dân mà ra, chiến đấu vì nhân dân mà.
    http://www.phuongthaotd.com

  19. hahien

    Có lẽ nếu đến lúc loạn quá, khi bộ máy hành chính dân sự vừa tham nhũng, vừa bất lực, không thể điều hành xã hội ổn định và trật tự theo pháp luật thì sự can thiệp tạm thời của bộ đội theo cách tương tự như kiểu này (chứ không phải dùng bạo lực với dân) có lẽ là một giải pháp không tồi và phù hợp với thực tiễn. Một số nước trong giai đoạn quá độ từ độc tài sang dân chủ cũng đã trải qua một giai đoạn quân đội tạm thời trực tiếp điều hành đất nước (gọi tắt là chế độ quân quản).

    1. danchoa

      Không đồng ý với hahien@
      Nhưng lực lượng quân đội các nước đó không chịu sự lãnh đạo của đảng phái nào cả. Họ phải tuân theo Hội đồng quân sự cao cấp và quyết định của Hội đồng này thì dựa vào Hiến Pháp.
      Điều này thì ở VN là không tưởng.

      1. hahien

        Đồng ý hoàn toàn với bác danchoa. Tôi nói chưa hết ý nên bác không đồng ý là phải lắm. Tôi quên không nói một điều kiện là trước khi làm chuyện này, bộ đội phải được cải tổ lại theo nguyên tắc chỉ trung thành tuyệt đối với Tổ quốc và nhân dân thôi chứ không bị chi phối bởi bất kỳ phe nhóm nào. Cám ơn bác đã bổ sung cái ý quan trọng bậc nhất này!

        Với điều kiện này thì chắc hẳn bác phải đồng ý? còn không đồng ý với tôi điều gì nữa thì xin cho biết thêm ý kiến để tiếp thu ạ 🙂

      2. Mèo Hen

        Tôi thì không nhất trí với @hahien.
        Bởi vì lâu lâu bác mới vào còm một phát làm anh em rất nhớ, hehe

    2. danchoa

      Lần này đương nhiên là đồng ý rồi.
      Vẫn thích đọc bài viết và comment của Hahien đấy, hehe!

      1. hahien

        Cám ơn 2 bác Mèo Hen và danchoa. Các bác đã động viên thế thì xin còm thêm phát nữa! Cám ơn cả Bọ Lập nữa!

  20. Phu Sa

    Dù cho Chính quyền Hải Phòng và thuộc cấp, có cải chày, cải cối gì chăng nữa, thì củng sai và không thể nào tránh khỏi trách nhiệm của mình vì:
    1- Không thể nào đưa một gia đình công dân vào cảnh màn trời chiếu đất vào dịp tết. Nhất và khi công sức họ bao nhiêu năm bỏ ra đã đến lúc thu lợi. Như vậy là Bất nhân và Bất Lương.
    2- Vấn đề ông Đoàn Văn Vươn chống đối, nguyên nhân là do sự bất công và không minh bạch của chính quyền Huyện Tiên lảng và Xã Quang Vinh ,à cụ thể là anh em Chủ tịch Lê Văn Hiền và Lê Văn Liêm.

    Rất mong các hệ thống tư pháp khi xét xử cần truy cứu nguyên nhân của vấn đề. Và nên truy cứu hình sự đối với những ai tạo ra nguyên nhân nầy. Vì sự chống đối của ông Đoàn Văn Vươn theo tôi nghĩ tương tự như dân ta chống đối cường hào thời phong kiến và thuộc địa khi bọ cướp đất.

  21. Trần Hải

    Sao mấy thằng quan tham Liêm Hiền Ca Thoại không học qua lớp 6 hay sao mà không thuộn câu của Nguyễn Trãi “Việc nhân nghĩa cốt ở yên Dân” hay câu “nâng thyền là nước mà lật thuyền cũng là nước” nhỉ ?

      1. Thanh Hương

        Có thể là bằng chuyên tu hay tại chức gì đó, mỗi kỳ thi bằng cách nào đó để qua. Nhưng cho dù là có học hay không, chí ít họ cũng phải là con người có trái tim biết đau nỗi đau đồng loại.

  22. VH

    Gửi bác Nguyễn Long,
    Bài viết của bác rất hay, ôn hòa.
    1 sai sót nhỏ: lỗi chính tả, hành sử, ứng sử, sử sự = xử , sảy ra = xảy ra.
    Kính bác,

  23. Người Chầu Rìa

    Chỉ khác cung cách mà thôi
    Xoa đầu dân chúng cho người ta yên
    Vẫn để ăn trốc ngồi trên
    vẫn là lẳng lặng chia tiền của dân
    Phải đâu có nghĩa có nhân?
    Càng ngày càng lộ rõ dần lòng tham
    Thôi thì tỏ rõ bạo tàn
    Hơn ngoài giả tốt ,đểu gian trong lòng…
    (Mấy lời gửi bác Nguyễn Long)

  24. Lê Quang

    Ngày xưa ấỳ cũng qua khá lâu rồi,bởi tính chất anh bộ đội Cụ Hồ còn gần như nguyên vẹn.Tôi còn nhớ rất rõ khi công trường 9 của tôi bao vây Bình Long,trong trận mùa hè đỏ lửa 1972 .Đơn vị của tôi D28 đặc công,được phân công chặn đường từ Lộc ninh xuống ,dọc theo lộ 13.Vào một ngày có một đoàn gồm 2 người phụ nữ trẻ dắt theo 6 đứa bé ,đứa lớn nhất vào lối 8 tuổi,còn đứa nhỏ nhất còn bế trên tay.Họ nằng nặc đòi đi vào An Lộc.Tôi và Đậu phi Hùng ,(người Nghệ an hay Vĩnh linh đả hy sinh sau đó trong trận Bến Cát 1974) về báo cáo với chính trị Viên trưởng tên Gách ,và chính trị phó tên Thảng đều là người Hải phòng.Sau khi hai ông xếp này hội ý,họ đã ra lệnh cho tôi và Đậu Phi Hùng cần phải thủ tiêu hết đám đàn bà ,trẻ con đó bởi theo lý luận của họ thì đó là đám vợ con lính.Tất nhiên mệnh lệnh ấy bị nhiều người phản đối nhất là mấy vị trung đội trưởng người Hải Dương,Vĩnh phú.Sau đó Gách và Thảng phải đi xin ý kiến của tiểu đoàn,lẽ tất nhiên là tiểu đoàn từ chối chuyện phi nhân này.Còn tôi và Đậu phi Hùng ,lặng lẽ ra trạm gác vận động họ quay lại Lộc ninh,nhưng họ nói ở Lộc ninh họ chẳng còn gì để ăn.Thấy mấy đứa trẻ quá tội nghiệp ,tôi và Hùng quyết định cho họ đi,và không quên dặn họ đừng báo với địch chỗ chúng tôi để địch bỏ bom.Sau lối khoảng 1 tiếng thì y như rằng máy bay địch đến ném bom ,nhưng lại ném bên kia quả đồi cách chỗ chúng tôi gác gấn 1km.Tôi vẫn tự hào mãi về hành động của mình,vừa có tính Đảng vừa đậm đà bản sắc anh bộ đội Cụ Hồ đúng nghĩa .Đây là câu chuyện có thật mà bây lâu nay tôi vẫn chôn chặt trong lòng.Chẳng lẽ những gì tốt đẹp nhất của ngày xưa ,nay chỉ còn là hoài niệm ?

    1. danchoa

      Cảm ơn bác Lê Quang về câu chuyện cũ,
      Dù đứng ở chiến tuyến nào chăng nữa thì có những tình huống bất ngờ ( không có trong kế hoạch, trường lớp) thì con người ta phải hành động theo trái tim.

  25. Pham Tho

    Trong lòng tôi luôn luôn khâm phục chú bộ đội, mà rất không cảm tình với công an nói chung. Có thể là hoàn cảnh công việc đặc thù mỗi ngành nghề. Tuy nhiên, phải nói thẳng là bên Quốc phòng, công tác dân vận rất tốt và nghiêm từ chiến sĩ mới nhập ngũ đến quân nhân cao cấp. Tôi là người miền Trung, hay bị bão lụt, nhà cửa ngã đổ hết, các chú bộ đội đã về ở với dân dựng lại nhà cửa, dọn dẹp cây đỗ. Điều quý nhất là các chú không bao giờ ăn của dân một tí gì cả, từ củ khoai củ sắn. Cảm động nhất là cả làng ai cũng dấu thức ăn tuy ít nhưng là nghĩa tình cho các chú. Thật là thương.

    1. danchoa

      Quân đội là con em của nhân dân. Nhiệm vụ chính của quân đội là bảo vệ Tổ quốc chống ngoại xâm và bảo vệ nhân dân khắc phục thiên tai. Vì vậy người dân có thiện cảm với quân đội.

      Còn công an tham gia quản lý xã hội. Mảng này phức tạp, va chạm với người dân hàng ngày, dễ bị lạm dụng và đạo đức dễ bị tha hóa. Vì vậy người dân ít có thiện cảm với công an là điều dễ hiểu.

  26. Vina Nhút

    Bao giờ cho đến ngày xưa! Những năm 1997 -1998 là thuộc thế kỷ trước, cách nay đến cả mấy nhiệm kỳ cơ, bác ạ! Giá như cái ” tư duy nhiệm kỳ” nó không phát dịch lây truyền và trở nên đại dịch làm ruỗng nát lòng tin thì làm gì có vụ Tiên Lãng – Hải Phòng như ngày nay!

    1. trancan

      Bao giờ cho đến ngày xưa ấy mà.
      Ngày xưa ta mạnh ta không sợ lắm những vụ việc đó.
      Bây giừ ta không như xưa
      Ngày xưa không có nét, Tỉnh bên cạnh tuần sau chưa biết. Các tỉnh ở xa chờ nghe BBC mới biết. Bây chừ có mạng lại đầy BLOG. một phút lập mấy cái. Xa lộ thông tin thênh thang. Câu chuyện xảy ra đầu làng, tôi chưa chạy về tới cuối làng đã có đứa pót lên trước tôi rồi. Ức ơi là ức. Ngồi canh cả buổi lấy cái TĐ của Ô-ba-ma, định địch nhanh gởi cho cô bạn lấy le, ai ngờ lên mạng search chơi đã thấy cái tay gocsan mô đó chơi ba trang rối. Tức ơ là tức.
      Đấy cái thời ngày nay nó đau khổ thế đấy. Mình là dân còn tức huống chi quan.

Đã đóng bình luận.