Từ Thái Bình đến Tiên Lãng

NGUYỄN THANH LONG

Vợ và các con của hai anh Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý dựng lều ở tạm để đón Tết Nhâm Thìn vì căn nhà của họ đã bị phá sập.

Đầu năm 1998, sau khi vụ Thái Bình nổ ra, tôi có viết một bài nhỏ trong mục này, trên tờ báo này, để “Xin cám ơn Thái Bình”, trích :Xin cám ơn Thái Bình, bởi vụ việc xảy ra ở Thái Bình, tuy đáng buồn, nhưng đã đưa đến “một bài học quý giá” cho Đảng, cho Nhà nước và cho nhân dân, như Chủ tịch nước Trần Đức Lương phát biểu hôm 26-2-1998 tại Hội nghị cán bộ tỉnh Thái Bình … Bài học đó, …cơ bản nhất hẳn vẫn là bài học về nhân dân, của nhân dân, và còn là một bài học cần thiết trong bối cảnh phát triển hiện nay, như một thứ cơn sốt vỡ da.”
“Xin cám ơn Thái Bình vì trong những “thời điểm rối ren vừa qua”, thậm chí tình trạng “vô chính phủ”, Thái Bình vẫn giữ được tính “giàu truyền thống cách mạng” của mình. Nghĩa là chống “tệ tham nhũng và mất dân chủ đã xảy ra phổ biến trong đội ngũ cán bộ các cấp”, chống “nhiều việc làm trái pháp luật”, tố cáo “nhiều khoản thu của nhân dân không theo quy định”… Nhưng Thái Bình vẫn làm việc đó với – và vì – ý thức cách mạng và muốn gìn giữ công sức đóng góp của nhân dân trong nhiều thế hệ.”
“Xin cám ơn Thái Bình, không có nghĩa là cổ vũ những Thái Bình khác. Nhưng vì tin rằng “bài học Thái Bình” sẽ là một kinh nghiệm tốt, để đừng bao giờ có thêm những Thái Bình nữa.” (Tb. CGvDT, số 1148, ngày 8-3-1998, trang 2)
*
Mười bốn năm sau, Mùa Xuân 2012, nổ ra vụ Tiên Lãng; lần này, với đúng nghĩa của từ nổ : có súng đạn, có máu, có nước mắt, có đổ nát… như mọi người đã rõ ! Vậy thì cái được gọi là “Bài học quý giá” ở Thái Bình có thực là một bài học ? Và niềm “tin rằng “bài học Thái Bình” sẽ là một kinh nghiệm tốt, để đừng bao giờ có thêm những Thái Bình nữa” cách đây 14 năm của tôi – và chắc không chỉ của riêng tôi – đã không thành sự thật ? Hay cái mà tôi lạc quan gọi là “cơn sốt vỡ da cần thiết” mang tính tích cực thì thực chất lại là một căn bệnh trầm kha chẳng những chưa thể cứu chữa mà còn ngấm ngầm di căn lan rộng ngày càng nghiêm trọng với nguy cơ dẫn đến thối rữa và mục ruỗng ?

Ai cũng có thể thấy, vụ Tiên Lãng xảy ra, tuy bất ngờ, không ai muốn, nhưng lại như một minh họa đầy sức nặng cho lời phát biểu của Tổng Bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng về một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng trong tình hình hiện nay nhân dịp khai mạc Hội nghị lần thứ tư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI (ngày 26-12-2011) : “Chúng ta đã tiến hành thường xuyên, liên tục trong nhiều nhiệm kỳ, với nhiều biện pháp, nhiều cuộc vận động, làm cho Đảng ta ngày càng tiến bộ, trưởng thành; song kết quả vẫn còn nhiều hạn chế. Các mặt khuyết điểm, yếu kém chưa khắc phục được bao nhiêu, có mặt còn phức tạp thêm, gây băn khoăn, lo lắng trong cán bộ, đảng viên và nhân dân… Xây dựng, chỉnh đốn Đảng là công việc rất khó, rất phức tạp… Khó nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của Đảng và sự tồn vong của chế độ”. Vì thế điều mà ai cũng đang mong chờ từ vụ Tiên Lãng, sau khi mọi sự thật và bản chất của vụ việc đã và sẽ được phơi bày, đó là nó sẽ mở ra tương lai nào cho dân tộc này ?
*
Trong niềm mong chờ đó từ phiên tòa Tiên Lãng chắc hẳn sẽ diễn ra, tôi nhớ đến phiên tòa xử người nông dân nổi dậy Giắccu trong cuốn tiểu thuyết “Giắccu, người nông dân nổi dậy” (Jacquou, le croquant) của nhà văn Pháp Eugène Le Roy viết năm 1899 lấy cảm hứng từ các sự kiện thực sự diễn ra trong các cuộc nổi dậy ở phía tây nam nước Pháp vào đầu thế kỷ XIX, đã được dựng thành phim và đã được chiếu trong những năm 1980 tại Việt Nam (cuốn tiểu thuyết này sau đó cũng được dịch đăng một phần lớn trên báo CGvDT và sau đó Nhà Xuất bản Văn Nghệ Thành phố Hồ Chí Minh xuất bản toàn văn vào tháng 11-1986). Xin trích giới thiệu lại với Bạn đọc bài biện hộ cho Giắccu của trạng sư Phôngơravơ (Fongrave) trước tòa án sau khi Giắccu và các bạn nổi dậy bị bắt vì tội đốt lâu đài của Bá tước Nănxắc (de Nansac) để chống lại sự hà hiếp của Bá tước này. Một bài biện hộ xuất sắc, thấu tình, đạt lý, và nhờ áp lực của cuộc Cách mạng Tháng Bảy (30-7-1830) tại Paris đánh đổ giai cấp phong kiến và thiết lập nên chế độ quân chủ tư sản diễn ra cùng lúc với phiên tòa, Giắccu được tha bổng :
Dõi qua lịch sử các thế kỷ, tôi hình như tìm thấy vài vết tích của một nền công lý tiềm ẩn trong các biến cố. Hẳn nhiên đây không phải là nền công lý cao cả và nghiêm minh mà nhân loại ao ước, nhưng đây là một hệ quả báo thù, nghĩa là đàn áp sẽ dẫn đến hận thù, áp bức sẽ đưa đến nổi loạn, bạo lực sẽ kêu gọi bạo lực, và bất công sẽ gây ra việc vi phạm những luật lệ của công lý.”
“Nội vụ đang được trình bày với quý ngài chỉ là một giai đoạn trong cả một chuỗi dài nổi dậy của những người nông dân do bị thúc đẩy bởi những đối xử tàn bạo, những ngạo ngược vô cùng, và bởi sự đàn áp thảm khốc nhất…[…]”
Khi được chánh án nhắc nhở không được tìm hiểu nguồn gốc gia tài của Bá tước Nănxắc, trạng sư Phônggơravơ nói :
“… Tôi hoàn toàn nhìn nhận nguyên tắc quyền sở hữu phải được tôn trọng… Do đó tôi tôn trọng cái gia tài mà người nông dân chân chính và cần cù gây dựng được, và tôi cũng tôn trọng loại của cải là kết quả cụ thể của lao động. Nhưng khi một gia sản được xây dựng trên sự thiệt hại chung, khi của cải kiếm ra là nhờ lừa bịp, thì với tư cách là người và là trạng sư, tôi có quyền bêu riếu và khinh bỉ nó.”
Tiếp đó, sau khi trưng ra những cơ cực, những bạo ngược mà người dân quê sống xung quanh lâu đài bá tước phải chịu đựng, ông trạng sư kêu lên :
Đấy, thế mà chúng ta đang sống vào thời 40 năm sau bản Tuyên ngôn Nhân quyền ! Và bây giờ, thưa các ngài, những người nông dân sống xung quanh Bá tước Nănxắc cứ phải chịu đựng mãi sao ? Họ đã biết nói : “Không ! […]”
“Thưa các ngài, chẳng có gì ngạc nhiên khi công lý và lòng nhân đạo bị chà đạp và xúc phạm như thế, thì nông dân sẽ nổi dậy và xét xử những kẻ thủ phạm ! May mắn là, trong nội vụ này, họ dừng lại ở những hành động trả thù về mặt vật chất !
Nếu tra cứu lịch sử, chúng ta thấy rằng, cho đến cuộc Cách mạng vốn như là một sự tổng hợp, tất cả các cuộc nổi dậy của nhân dân đều xuất phát từ các chế độ bạo chúa của những người có quyền […]”
Cuối cùng, khi bị ông chánh án yêu cầu kết thúc phần bào chữa, ông trạng sư kết luận :
Thưa các ngài, tôi xin kết thúc. Cũng giống như những người nổi dậy này, mà tôi còn có thể kể thêm nữa; cũng giống như những con người vô danh trong Lịch sử đã cố gắng, qua nhiều thế kỷ, lật đổ những tai ách đè nặng trên vai mình, hay nói đúng hơn, lật đổ tảng đá của ngôi mộ đang đè phủ mình; cũng giống như tất cả những người khốn khổ đó đã được hậu thế xóa tội, nên những con người này phải được các ngài tuyên trắng án. Những gì họ làm, cha ông họ cũng đã làm. Bị đẩy đến đường cùng bởi những tàn bạo, những áp bức liên tục, những chà đạp nhân phẩm, họ đã nổi dậy. Bởi vì luật pháp chẳng đếm xỉa gì đến họ, bởi vì những người phải bảo vệ họ chống lại những xúc phạm và những bạo ngược đã bỏ rơi họ, bởi vì người ta đã coi họ như là những kẻ sống bên ngoài pháp luật và công lý, tôi xin mạnh mẽ nói rằng tội của họ có thể tha thứ được; tôi còn có thể nói : Họ vô tội ! Họ nghèo khổ, ốm yếu và bị áp bức, họ muốn có được những quyền lợi tự nhiên và nói một cách nào đó, họ là những con vật muốn trở lại làm người : Ai có thể kết án họ ?”
“Thưa các ngài bồi thẩm, tôi tin tưởng giao phó sinh mạng của những bị cáo này vào tay các ngài, chắc rằng vào lúc mà nhân dân thủ đô đã đánh đuổi những kẻ muốn cướp đoạt tất cả mọi thứ tự do của chúng ta, các ngài sẽ trả họ về với gia đình. Giắccu và các bạn của anh ta đã làm ở quy mô nhỏ điều mà nhân dân Paris đã làm; vì thiếu pháp luật, họ phải dùng đến bạo lực để phục vụ cho công lý. Hãy tha bổng họ, thưa các ngài ! Cuộc Cách mạng, toàn thắng ở Paris thì không thể bị kết án ở đây ! Hãy tha bổng họ, và các ngài sẽ thỏa mãn được ước vọng của những người đồng hương của mình, họ sẽ ca tụng các ngài vì đã xử án không phải như là những luật gia lạnh lùng, nhưng như là những con người có quả tim không chai đá trước những gì liên quan đến con người !
*

Xin giới thiệu, nhưng cũng như muốn gởi gắm một hy vọng, hay mãnh liệt hơn, một niềm tin, không phải chỉ vào một phiên tòa ! Bởi vì sự nghiệp cách mạng để giải phóng đất nước, giải phóng dân tộc, giải phóng người lao động, người nghèo… khỏi mọi đàn áp, bóc lột, bất công… đã được thực hiện trên toàn đất nước thống nhất này kể từ ngày 30-4-1975 thì không có lý do gì lại bị chận lại ở Tiên Lãng !

(Tuần báo Công Giáo và Dân Tộc, số 1843, ngày 3-2-2012, mục Sổ tay hàng tuần, trang 1 và 48 – Stht 04-2012)

Nguồn: blog NTL

Advertisements

41 thoughts on “Từ Thái Bình đến Tiên Lãng

  1. Cải đắng dã tật

    Coi chừng lại chạy…án nếu đến 30/3 HP mới triển khai xong KL của TT

  2. dan hang

    Bài báo thức tỉnh các quan tòa vô lương. Dáng một đòn chí tử vào những trái tim lạnh lùng trên dòng sông băng phẳng lặng. Cách xử lý của tư bản nhưng đầy tình người đấy TUNTIVI a! Đừng có chê phải chạy theo mà học dài đấy! Không có trái tim thì sang tiểu rồi cũng không học nổi hai chữ CON NGƯỜI

  3. thao

    Vụ Thái Bình là ” Bài học lớn” cho các cấp Quản lý của Nhà nước trong công tác Quản lý đất đai,,, nhưng có ai chịu học đâu, chỉ nhăm nhăm nhe nhe xem chỗ nào chén được là đớp thôi.

  4. Pingback: TIN NGÀY 10/2/2012 | Dahanhkhach's Blog

  5. HD

    Nguyên nhân sâu xa là công tác cán bộ, còn chạy chức chạy quyền, chạy tội thì đừng nói đến công bằng, lợi ịch nhóm chính là rào cản để lợi ích dân tộc, lợi ích nhân dân bị chà đạp, mọi việc làm đều có nguyên nhân của nó, mà nguyên nhân chính là Đảng ta đã làm nhiều và làm mạnh nhưng chưa đánh đúng huyệt điểm, chưa đi đúng đường,lần này nếu chỉ làm như Thái bình thì cũng chỉ mới là bài học, Sau vụ này phải thanh lọc đội ngũ cán bộ mua chức bán quyền, các lợi ích nhóm, phát huy vai trò đấu tranh chống tham nhũng của nhân dân, mở rộng dân chủ, mở rộng thông tin để làm cho mọi ngóc ngách của cuộc sống được đưa ra ánh sáng thì mới có thể đem lại niềm tin và khí thế mới cho toàn dân tham gia xây dựng Đảng, xây dựng chính quyền của dân, do dân và vì dân được.

    1. meo

      Bản thân “ông tổ” làm sai chẳng chết thì đuổi ai, đánh ai bây giờ. Mà đuổi hết “lấy ai mà làm việc”, vì người ta chỉ tuyển chọn những người như họ thôi

  6. tuntinvi

    Tác giả này toàn trích dẫn cách xử lý của bọn tư bản dãy chết . Hôm nọ thì vụ cánh đồng Nọc Nạn . Hôm nay thì vụ Giắc – cu . Minh truyền thống 4000 năm lịch xử văn hiến phải khác chứ . TT phải chủ trì thì bọn tội phạm cứ là chu di tam cấp .

  7. hoannguyen

    Rất nhiều ý kiến trái chiều về vụ anh Vươn. Đến ngay GS Võ cũng cho anh Vươn là có tội. Riêng tôi mơ ước, sau vụ này, người Dân và Chính phủ hãy hãy thiết lập một đất nước dân chủ (chẳng nhẽ nhà nước không muốn dân chủ?), và hãy lấy thượng tôn pháp luật làm trọng. Trên đời ai cũng biết: Làm gì có công bằng!!! Nhưng bất công thì không ai chấp nhận. Quan điểm của tôi rất rõ ràng: Anh Vươn vô tội. (Chính quyền Hải Phòng đâu có đi làm công vụ đâu (LÀM SAI)) vì anh Vươn bảo vệ lẽ phải, bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình.
    Đúng không các bạn.

  8. Phong

    Phải nhìn lại vụ này : Lúc đoàn cưỡng chế đến thì ông Vươn đang đi nộp đơn và không có nhà. Khi công an vào thì có súng nổ , và nổ bình ga nhưng không thể khẳng định được có ai đó ở trong nhà ? Vì nếu ông Quí ở trong nhà thì với hàng trăm công an có súng đạn và chó nghiệp vụ ông Quí không thể nào thóa ra được. Có thể bình ga và súng hoa cải được đặt ở chế độ tư động. Do tức tối vì bị lừa nên ông Ca mới ra lệnh phá nhà để phi tang bằng chứng ( ông này biết rất rõ việc phá nhà qua rất nhiều lần phát biểu trên báo ) . Ông Vươn và ông Quí từ lúc bị bắt đến nay cũng chưa hề được tiếp xúc với ai ? Chưa hề được trả lời trực tiếp về vấn đề này

    1. HA

      Đúng quá, QUÂN TA bắn tằng tằng tằng thế thì khả năng kích nổ tự động là rất lớn.
      Đại ca ca phá nhà để phi tang, đổ oan cho bên ANH VƯƠN là rất KHẢ THI

  9. Lời Tình Buồn

    Theo tôi thì vì quyền lợi của chính quyền thì quan chức sẽ bị xử lý ở mức độ xoa dịu phẫn uất của người dân. Còn số phận anh Vươn thì khó đấy, chưa ai biết được. Có lẽ chính quyền cũng đang tính toán.Tha Vươn thì sợ dân sẽ luôn ” không thuần” (học anh Ca). Đánh Vươn thì lòng dân oán thán. Khó.

  10. Le Ha_praha

    vụ đoàn văn vươn cực kỳ quan trọng. cái quan trọng hàng đầu là nó đã phanh phui cái suy đồi từ nguồn gốc và cơ sở của sự bất bình đẳng. nếu chính quyền xử lý không khéo có thể là một thảm họa khó lường. chuyện đất đai là câu chuyện chưa có hồi kết của lịch sử nhân loại. tôi còn nhớ sau cách mạng nhung của tiệp khắc, tài sản đất đai mà chính quyền cộng sản tịch thu chiếm đoat trước đó đã trở thành một câu chuyện hết sức xúc động. có nguy cơ trở thành một cuộc xung đột mang màu sắc duy linh. nhưng cũng may nhờ có tổng thống vaclav haven tài ba và đức độ nên mọi mâu thuẫn giải quyết êm xuôi. nên nhớ. khi haven lên làm tổng thống. sắc lệnh đầu tiên là thả tất cả tù nhân, thả hết từ thường phạm, chính trị phạm, cho đến v..v phạm. ông căm gét nhà tù, và cho đây là một phát minh bỉ ổi nhất của loài người. con người sinh ra vốn dĩ tự do, nhưng chỗ nào anh ta cũng bị cầm tù, thật phi lý. đoàn văn vươn phải vô tội, phải trắng án, đó là con bài khôn ngoan của chính quyền. nhưng giới một nền chuyên chính cai trị xã hội bằng súng và nắm đấm. tôi tin,vươn và quí chỉ có ông bành tổ của các luật sư tái thế mới bảo đảm không ở tù. từ vụ án của hà vũ để suy ra đấy thôi…

  11. AQuoc

    Thật ra,vẫn còn có rất nhiều người vẫn còn niềm tin lắm.Tin vào một sự tiến bộ.Tin vào ngày mai lắm lắm.Mình thì cũng tin va hy vọng.Nhưng là hy vọng vào một sự đổi thay!!!

  12. D.Nhật Lệ

    Đọc lời bình cuối cùng của NTL.mà muốn…ói !
    Nâng bi cũng vừa phải thôi nhé ! Nâng bi qúa coi chừng
    “của qúy” bay lên trời,mất chức năng tự nhiên thì khổ !
    Chỉ một Tiên Lãng mà thôi ư ? Lạc quan qúa đấy nhé !

    1. Huong giang

      HG đồng ý với bạn, dân oan khắp nơi đâu chỉ mình tiên lãng. Phải đến lúc nhìn thẳng vào sự thật đi thôi. Thay đổi toàn diện may ra. Một bầy sâu chứ không chỉ một con sâu đâu.

  13. nguyễn huy

    Dựa trên những gì đang xảy ra, tôi cũng tin là thủ tướng cũng chỉ làm một quyết định chỉ để làm an lòng dân đôi chút bằng cách cách chức những quan huyện thôi. Theo vụ này nếu thủ tướng làm đúng theo phép nước thì từ Bí thư thành ủy Hải Phòng, giám đốc CA Hải Phòng, Phó chủ tịch Thoại và những quan huyện Tiên Lãng phải bị cắt chức và truy tố hình sự vì bao che có hệ thống, tham nhũng, áp bức dân. Đẩy dân oan suýt thành tội phạm, gia đình, tài sản tan nát.

    Nếu đảng thật sự thay đổi như TBT Nguyễn Phú Trọng đã nói thì phải mạnh tay loại bỏ ung nhọt trong đảng. Còn nếu không thì cũng giống như bao nhiêu vụ khác đang xảy ra trên cả nước.

  14. tixin

    Câu chuyện hay, nhưng đến đoạn kết luận thì lại tỏ ra quá kiêng nể!! Sự thât là ở miền nam VN trong thời kỳ 1954-1975 không hề nghe có những vụ thưa kiện cướp đất của nông dân. Còn sự thật về hai chữ “giải phóng” chắc ai ai cũng đã hiểu rồi !! (Xin lỗi chủ nhà, nhưng dù bị xóa cũng vẫn phải nói!)

  15. Christine Le

    Điều nghịch lý là: Từ 1 người bình thường, làm nên những chiến tích bằng mồ hôi. Khi bất công xảy ra, vẫn kiên trì khiếu nại. Không trực tiếp chống lại chính quyền. Gián tiếp giúp chính phủ đào thải kẻ chui sâu, leo cao. Tìm ra bất hợp lý trong Luật pháp. Mọi vấn đề rất tích cực cho Đất nước. Thế mà lại là người có tiền án. Một tiền lệ rất xấu cho tâm lý người Dân.
    Sau này về địa phương, ai dám chắc gia đình anh Vươn không gặp khó khăn?

  16. Pingback: TIN NGÀY 10/2/2012 | phamdinhtan

  17. Chưa dứt được

    Nếu ai đưa ra được luật hậu tố và hậu kiểm thì dân Việt nam mỗi người hãy nhớ thắp cho họ một nén hương để nhớ công ơn, bát cơm chúng ta có bây giờ có công ớn chính của Ông Bí thư Kim Ngọc( người đã đổi cả tính mạng của mình để có cơm cho dân Việt Nam), Ông Nguyễn Văn Linh đã kế thừa và triển khai ý tưởng của Ông Kim Ngọc. Bây giờ ai sẽ là người làm được như Ông Kim Ngọc?

  18. Chưa dứt được

    Chẳng thay đổi được gì cả, nhờ báo chí, các tướng lĩnh, bloger mà Ông Vươn đỡ hơn tý chút thôi, thăng khác lên rồi cũng vậy. Nguyên nhân sâu xa là tham nhũng, giải pháp chống tham nhũng chưa đúng, chưa trị được quốc nạn này. Tất cả các bài chống tham nhũng của Đảng và nhà nước còn nặng tính bao biện, để chống được phải có̀ luật pháp nghiêm minh và minh bạch. Đưa ra luật hậu tố, hậu kiểm và dân kiểm để trị bọn quan tham nhũng thì chúng mới sợ ( Cha ăn mặm, con khát nước).

  19. Lạc Dân

    Thực trạng bên dưới bè phái, bao che, đút lót, cúi lòn, nâng bi và bên trên có châm ngôn “Quân ta không đánh quân mình” cùng việc cả trên và dưới đều “xem dân như cỏ rác” làm cho hy vọng vào ngày mai cứ chập chờn như đèn treo trước gió.
    Đành thở dài hy vọng….

  20. huythuanvu

    Một ông rất to (chỉ thua ông TT) ở TW, khi được hỏi về vụ TL nói từ hôm 5/2 rằng:TT về TL nghe báo cáo rồi mới có ý kiến chứ giờ đã biết ai đúng ai sai đâu!
    Nghe mà nản.

      1. Tô Văn Hưng

        Ê, nói vậy không công bình đâu nha. Người nào làm sai người đó chịu, Marx không làm gì sao nói Marx sai ? 🙂

  21. Dai Viet

    Toi luon ton trong su lua chon cua anh Vuon va anh Quy…
    Moi nguoi co su lua chon dung cho minh, neu ai cho la khong phu hop- hay thuc su dat minh vao hoan canh do, thi moi tham thia va se hieu – ve su lua chon cua 2 anh…2 anh thua biet ket qua cua cac vu chiem dat cua dan tren khap moi mien-su phan ung ra sao-ket qua dieu tra-su ly the nao???
    Du sao chung ta cung cam on 2 anh , chi co nhu vay moi du danh thuc mot phan du luan , du de loi ….cac co quan , ban , nghanh… { nhieu qua , toi khong the nho noi ] tinh giac…, neu khong vay lam sao co cuoc gap mat ngay mai cua ong TT NTD ? Ket qua the nao , hoi sau se ro.
    Cam on nong dan Thai Binh – cam on 2 anh Vuon va Quy…nhung nguoi da hy sinh rat nhieu, va ngay ca ban than minh cho su nghiep cua dan toc.

  22. Dân Việt- VT

    Bài báo hay. Chỉ tiếc rằng các quan chức nhà ta chẳng mấy khi có thời gian đọc báo để có thể luôn được đánh thức sự thiện lương trong con người. Họ quá bận rộn vào những họp hành, liên hoan, nhậu nhẹt và những cuộc mưu tính trên chính trường.

  23. Dân tộc

    “Bởi vì sự nghiệp cách mạng để giải phóng đất nước, giải phóng dân tộc, giải phóng người lao động, người nghèo… khỏi mọi đàn áp, bóc lột, bất công… ”
    Xin lỗi tác giả, tôi lại có cảm tưởng rằng sự nghiệp vẻ vang đó, đảng lại đang trao vào tay các Thế lực phản động và bọn tạo Diễn biến hoà bình thì phải. Ít nhất người dân ai cũng nhận ra là các quan chức từ Xã lên tới TP Hải Phòng đang cố tình bao che cho nhau để chống lại anh Vươn. Chính quyền địa phương ở HP đang đối đầu lại với người dân chứ không hề vì dân phục vụ.

  24. danchoa

    Vụ ” Thái Bình” năm xưa và vụ ” Tiên Lãng” ngày nay có nhiều điểm khác nhau.
    Trước đây nhân dân tỉnh làm lúa Thái Bình nổi dậy, mang tính chất tập thể để chống lại hệ thống “cường hào ác bá mới”. Hồi đấy tình cảnh ít liên quan đến vấn đề đất đai. Người dân phản kháng lại bộ máy quan liêu từ làng xã cho đến cấp tỉnh. Chính quyền địa phương tự ban hành nhiều chính sách bất công, tìm mọi cách ” thu tô” làm cho đời sống người dân cơ cực. Họ không còn cơ hội để tái tạo sản xuất, tái tạo sức lao động.
    Kết cục là bộ máy chính quyền của Thái Bình phải thay đổi hết. 2000 đảng viên chức sắc bị kỉ luật. Tuy có sự can thiệp của quân đội và công an nhưng không thô bạo. Họ dùng chính sách mềm dẻo, tăng cường đối thoại và làm cho sự tức giận của người dân nguôi ngoai. Tình hình dần dần cũng ổn định. Nhưng không có nghĩa là người dân hoàn toàn bằng lòng với cách hành xử của các cơ quan có chức năng can thiệp. Nhưng dù sao thì từ đó chính quyền địa phương ở Thái Bình đã tự rút ra cho mình nhiều bài học.

    Còn vụ Tiên Lãng là một gia đình, gia đình ông Vươn, chống lại hành động cưỡng chế của cả một hệ thống chính quyền. Ở đây thì rơi vào phạm vi của đất đai, nơi mà nạn tham nhũng dễ xảy ra nhất. Mà đất đai là một thứ tư liệu sản xuất đặc biệt của người dân. Người dân đang mất dần tư liệu sản xuất vì luật đất đai và chủ trương kinh tế hiện hành của Nhà nước. Ở đây chính quyền đã ban hành quyết định sai trái, nên dẫn đến vụ việc đã xảy ra.
    Hơn nữa chính quyền địa phương đã sử dụng cả lực lượng quân đội vào việc cưỡng chế. Ngoài ra chính quyền còn huy động tổng lực mọi thành phần, mọi hội đoàn vào cùng một “quyết tâm chính trị”. Tuy phạm vi của vụ Tiên Lãng không lớn, nhưng ý nghĩa chính trị của vụ này lại quá lớn, đụng chạm đến nhiều chính sách vĩ mô của Nhà nước.

    Nhưng qua hai vụ thì đều có một điểm chung đó là hệ thống cán bộ chính quyền quá yếu kém. Họ không là nhữung con người có đạo đức và có tầm, có tài. Chính quyền bị biến thái, nó không là chính quyền do dân, vì dân. Các hội đoàn khác cũng tương tự, chỉ là ” bù nhìn” do chính quyền điều khiển.

    1. Dân Quê

      “Mọt nhận xét tuyệt vời, không chỉ đúng ở Hải phòng mà rất nhiều nơi trên cả nước “Nhưng qua hai vụ thì đều có một điểm chung đó là hệ thống cán bộ chính quyền quá yếu kém. Họ không là nhữung con người có đạo đức và có tầm, có tài. Chính quyền bị biến thái, nó không là chính quyền do dân, vì dân. Các hội đoàn khác cũng tương tự, chỉ là ” bù nhìn” do chính quyền điều khiển.”

  25. mudonghn

    Tấm ảnh – một ngọn cờ trên mái lều heo quắt, chơ vơ trên nền trời … hình ảnh này như một tác phẩm phong cảnh của một họa sĩ người Nga (LeViTan) đã vẽ một con đường lầy lội đầy những vết bánh xe, hố vũng như miêu tả khung cảnh xã hội Nga Hoàng lúc đó. Thực tại của (Tiên Lãng – Tết Nhâm Thìn), đã ghi đậm, khó phai mờ trong ký ức từ nay về sau, về một gai đoạn LS Việt Nam. Xin vinh danh tác giả.

  26. Huu Ca

    Kinh nghiệm từ vụ án Trần Tín Kiệt Đại học Quy Nhơn cho phép dự đoán: không có đồng chí nào bị bắt. Vụ án tham nhũng dự án, công trình, chiếm đoạt tiền từ xương máu của giảng viên, sinh viên… bị báo chí phanh phui hàng trăm bài suốt mấy năm nay, áp lực hàng vạn sinh viên, hàng trăm giảng viên bao vây lãnh đạo Trường lẫn Bộ, buộc CA tỉnh phải ra quyết định khởi tố ba lần, ra tòa hai lần, rốt cuộc bây giờ vẫn chưa có đồng chí nào bị bắt. Các đồng chí vẫn ung ung tại ngoại làm chuột để nuôi mèo!
    Trò kinh điển: khởi tố nóng để làm lạnh dư luận.
    Mời xem trên: http://nhatbaoblogger.blogspot.com

  27. Chau thi do

    Họ xin từ chức để chứng tỏ còn 1 chút liêm xỉ, chứ sao thoát khỏi lưới của Pháp luật, trốn đâu được khỏi gầm trời này ??? Đồ cướp ngày

  28. Chau thi do

    Trong vụ này, các quan chức có liên quan sao không học văn hóa “từ chức” nhể, cho sạch nước.

  29. Tuyen

    Tôi thì chẳng có niềm tin nào cả. Bọn họ (chính quyền HP) còn tồi hơn cả thực dân Pháp.

    1. Trung Kiên

      Tòa xử chứ có phải chính quyền HP đâu. Kể cả Tòa án HP xử sai thì vẫn có quyền chống án lên Tòa phúc thẩm … Tôi nghĩ dù chúng ta có thiện cảm với những người nông dân họ Đoàn bao nhiêu thì pháp luật vẫn là pháp luật và đấy là suy nghĩ nghiêm túc. Nhưng nghiêm túc không có nghĩa là không có hi vọng. Chính quyền Tiên Lãng, HP và 1 số người nhìn vụ việc chống đối bằng vũ khí rất nghiêm trọng và muốn Tòa tuyên án thật nặng. Bước đầu tôi cũng cho là rất nghiêm trọng vì nguy hiểm đến tính mạng con người cơ mà. Tuy nhiên qua ý kiến của Tuyết Minh trong Blog NXD và syu nghĩ bản thân tôi thấy dùng Điều 15, đặc biệt đối với tội danh “giết người” qua dùng điều 16 Bộ luật hình sự để bảo vệ bị can được. Xin được nêu lại 2 điều trên:

      Điều 15. Phòng vệ chính đáng
      Phòng vệ chính đáng là hành vi của người vì bảo vệ lợi ích của Nhà nước, của tổ chức, bảo vệ quyền, lợi ích chính đáng của mình hoặc của người khác, mà chống trả lại một cách cần thiết người đang có hành vi xâm phạm các lợi ích nói trên.
      Phòng vệ chính đáng không phải là tội phạm.
      Vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng là hành vi chống trả rõ ràng quá mức cần thiết, không phù hợp với tính chất và mức độ nguy hiểm cho xã hội của hành vi xâm hại.
      Người có hành vi vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng phải chịu trách nhiệm hình sự.

      Điều 16. Tình thế cấp thiết
      Tình thế cấp thiết là tình thế của người vì muốn tránh một nguy cơ đang thực tế đe dọa lợi ích của Nhà nước, của tổ chức, quyền, lợi ích chính đáng của mình hoặc của người khác mà không còn cách nào khác là phải gây một thiệt hại nhỏ hơn thiệt hại cần ngăn ngừa.
      Hành vi gây thiệt hại trong tình thế cấp thiết không phải là tội phạm.
      Trong trường hợp thiệt hại gây ra rõ ràng vượt quá yêu cầu của tình thế cấp thiết, thì người gây thiệt hại đó phải chịu trách nhiệm hình sự.

      Tôi cho là một hay hai luật sư giỏi có thể vận dụng 2 điều trên (và các điều khác?!) để bảo vệ được anh em họ Đoàn không bị quy các tội khởi tố. Dùng Điều 15 để bác bỏ “Tội chống người thi hành công vụ”. Vận dụng Điều 16 để báo bỏ “Tội giết người”, có thể lí luận: không những các bị can bảo vệ bản thân, mà qua đó đã gián tiếp bảo vệ nhà nước trước những hành động phạm pháp nghiêm trọng, có thể nói là đe dọa ngiêm trọng tới an ninh đất nước, làm giảm lòng tin to lớn vào chế độ, chính sách của Đảng và nhà nước … Do thiệt hại thực tế cũng như thiệt hại có thể không lớn như khởi tố nên việc đánh giá gây một thiệt hại nhỏ hơn thiệt hại cần ngăn ngừa là có lý lẽ (như ý kiến Tuyết Minh) – do vậy các bị cáo tuy gây thiệt hại (thương tật), nhưng qua cân nhắc xét thấy không phạm tội giết người. Và kết quả: các bị cáo không phạm tội như câu chuyện trên.

Đã đóng bình luận.