Đặng Tiểu Bình qua nét vẽ của Chế Lan Viên

LÊ MAI

Phần 1: Có một nhân vật nổi “đình đám” nhất, thu hút nhiều nhất sự chú ý của dư luận thế giới trước, trong và sau cuộc chiến biên giới Việt – Trung năm 1979, không ai khác hơn, đó chính là Đặng Tiểu Bình. Chưa đầy hai năm sau ngày được phục hồi, ông ta bất ngờ tung ra cuộc xâm lược VN làm cả thế giới kinh ngạc, cho là cuộc chiến của “những người anh em đỏ”. Xét về mặt lịch sử, Đặng có vẻ không ưa VN, khác với Chu Ân Lai – về một khía cạnh nào đó, có tình cảm đối với VN. Thời gian những năm sáu mươi, ông ta yêu cầu VN từ chối nhận viện trợ của Liên Xô, chỉ nhận viện trợ của TQ thôi. Tất nhiên, VN không sa vào cái bẫy mà ông ta giăng ra. Cân bằng mối quan hệ giữa TQ và LX trong giai đoạn lịch sử đầy sóng gió ấy là một trong những thành công ngoại giao lớn nhất của VNDCCH – cũng chính là của Hồ Chí Minh.

Đặng đã được truyền thông thế giới nói đến rất nhiều. Vậy Chế Lan Viên, nhà thơ được coi là thông minh nhất VN – giới trí thức rất thích chất trí tuệ trong thơ ông, đã vẽ chân dung Đặng ra sao xung quanh cuộc chiến biên giới Việt – Trung năm 1979?

Chúng ta đều biết, Chế Lan Viên có câu thơ “khó hiểu” như: “Bác Mao nào ở đâu xa. Bác Hồ ta đó chính là bác Mao”. Vấn đề trở nên “dễ hiểu” khi chúng ta biết nhận xét của Chế Lan Viên về thơ Mao – nhân ông trả lời câu hỏi của nhà văn V.T.H, “thơ phú gì cái thằng cha ấy” ?! (Đêm giữa ban ngày – V.T.H).

Đây là nét vẽ đầu tiên của Chế Lan Viên về Đặng:

Bắng nhắng băng nhăng, láu ta láu táu

Tên lùn ấy muốn đóng một vai cao trên sân khấu

Mao dựng nó từ đầu, giờ làm bộ phê Mao

May ra trò này khiến nó thêm cao!

Nét vẽ đầu tiên có một chữ “lùn” và hai chữ “cao” – thực ra là nói cái “lùn” của Đặng. Ông ta có chiều cao rất khiêm tốn, điều này ai cũng biết. Trước, trong và sau cuộc chiến biên giới Việt – Trung, Đặng đi thăm nhiều nước, phát biểu nhiều, hoạt động nhiều, phải chăng, vì vậy mà nhà thơ cảm thấy ông ta “bắng nhắng băng nhăng, láu ta láu táu”?

Nhà thơ của chúng ta hiểu lịch sử lắm. Mặc dù Đặng là “tên đầu sỏ thứ hai đi theo con đường tư bản chủ nghĩa”, song Mao phân biệt Đặng và Lưu Thiếu Kỳ. Mao dồn Lưu vào chỗ chết, cách hết chức vụ của Đặng nhưng giữ lại đảng tịch cho Đặng, khi cần thì đưa Đặng ra dùng. Ngay ba năm Đặng bị hạ phóng đi lao động cải tạo ở Giang Tây, cuộc sống cũng không đến nỗi nào. Mao giao cho Uông Đông Hưng, Chủ nhiệm Văn phòng Trung ương Đảng quản Đặng, tuyệt đối không cho nhóm Lâm Bưu hay nhóm Giang Thanh nhúng vào. Mao chọn Lâm Bưu làm người kế vị, song luôn cảnh giác, vì Lâm bộc lộ tham vọng quá sớm và quá lớn. Có lần, Mao nói đầy ý nhị, nếu Lâm Bưu sức khỏe kém, có khi tôi phải để Đặng Tiểu Bình xuất hiện trở lại. Quả là sự tính toán và lòng dạ của Mao sâu như biển, mấy ai lường được.

Thế thì, sao bây giờ Đặng lại “làm bộ phê Mao”? Đặng nói, tôi sẽ không đối xử với Mao Trạch Đông như Khơrútxốp đã đối xử với Xtalin. Phê phán thì cứ phê phán, cần gì lại phủ định sạch trơn Xtalin? Đặng cho rằng, sai lầm của đồng chí Mao là ở chỗ đi ngược lại phần đúng đắn trong tư tưởng của mình. Ông ta phân biệt tư tưởng Mao với những tư tưởng sai lầm của Mao lúc cuối đời. Do đó, phê phán những sai lầm cuối đời của Mao chính là giương cao lá cờ tư tưởng Mao. Rõ ràng, ông ta rất khôn ngoan !

Trước khi đánh VN, Đặng đi Mỹ, vào đúng ngày mồng một đầu năm âm lịch. Ông ta chọn ngày đó để vượt đại dương sang Mỹ khiến Tổng thống Cater cảm động. Tất nhiên, ý đồ của ông ta có nhiều: liên hiệp với Mỹ để ngăn chặn LX nhằm giảm áp lực ở biên giới Trung – Xô, vấn đề Đài Loan, tìm kiếm sự hợp tác kỹ thuật phục vụ “bốn hiện đại”. Và tất nhiên, cuộc xâm lược VN nằm trong nghị trình của Đặng.

Thời gian thăm Mỹ, Đặng ra sức đóng vai phần tử thân Mỹ. Ông ta đến trường đua ngựa và cảnh tượng ở đó làm ông ta cảm thấy rất mới mẻ, thú vị. Trước khi cuộc đua khai mạc, hai cô gái cưỡi ngựa trắng tới mời Đặng ra trước công chúng để tặng ông ta một chiếc mũ rộng vành. Ông ta thích thú đội nó lên đầu.

Hình như Chế Lan Viên vẫn bị “ám ảnh” bởi cái lùn của Đặng:

“Bốn hiện đại” làm hắn cao lên mấy tấc

Mà trường chinh đến Huê Kỳ phủ phục ?

Người đẹt một gang còn chơi mũ rộng vành !

Cái thân sên mà đóng bộ du hành !

Phần 2:

Tuần lễ du thuyết của Đặng làm chấn động dư luận thế giới. Để tấn công VN, Đặng cần được Mỹ hậu thuẫn, đồng thời, phải ngăn chặn sự tham chiến của LX bởi VN và LX vừa ký kết một Hiệp ước. Nếu không nhốt con gấu Bắc Cực (ám chỉ LX) vào chuồng, thì làm sao có thể dễ động binh đối với VN – ông ta nói. Vì vậy, dư luận thế giới kinh ngạc khi nghe ông ta phát biểu rất nhiều lời lẽ chống LX, có thể nói là chưa từng có từ thời “cách mạng văn hóa”. Ông ta kêu gọi Mỹ, Nhật, TQ, Tây Âu và các nước khác trên thế giới liên hiệp lại để chống bá quyền LX.

“Đặng mê bài Tây và Mỹ đang cần chơi một ván bài Tàu”, vì dù sao, trước đó, nước Mỹ đã phải rút quân khỏi VN trong bối cảnh không lấy gì làm vẻ vang. Nếu những “người anh em đỏ đánh nhau” thì thật là một điều “tuyệt diệu” cho nước Mỹ.

Thượng đế cho ta cả một Vạn lý trường thành,

Cứu Mỹ không phải Mỹ đâu, chính Đặng Tiểu Bình

Đặng tuyên bố, sẽ “dạy cho VN một bài học”. Nhà thơ tiếp tục:

Và xuất quân tám mươi vạn thằng đầu trọc

Sáng ở Hà Nội tế Sầm Nghi Đống xong rồi bốc cốt Đống Đa

Chiều hội sư Sài Gòn cùng tiểu tướng lâu la…

Thực ra, TQ dùng 9 quân đoàn với khoảng 300 ngàn quân, trên 550 xe tăng và xe bọc thép, 2.558 khẩu pháo, bất ngờ tấn công VN trên toàn tuyến biên giới. Đặng luôn tuyên bố cuộc “trừng phạt” VN sẽ hạn chế về không gian và thời gian. Tuyên bố như vậy, ông ta hòng đạt được hai mục đích: thứ nhất là lừa bịp dư luận thế giới; thứ hai là ngăn chặn sự tham chiến của LX. Quả nhiên, LX chỉ cử Đoàn cố vấn quân sự cao cấp sang VN; đồng thời cho máy bay vận tải vận chuyển một số sư đoàn quân VN từ Cambodia về biên giới phía Bắc. Tuy vậy, thực ra VN cần vũ khí và sự ủng hộ của LX là chủ yếu, chứ đánh theo cách đánh của LX là không thích hợp với VN.

Đặng lại rêu rao, TQ không cần một tấc đất của VN, rằng cái mà TQ cần là một đường biên giới ổn định, hòa bình. Thử hỏi, nếu không bị đánh sứt đầu, mẻ trán, liệu TQ có dừng lại ở mấy tỉnh biên giới rồi rút lui? Người cầm quân nào lại không biết khuếch trương chiến quả giành được?

Cho nên, làm sao tin được họ và vấn đề này không thể địch nổi Chế Lan Viên:

Đất Việt Nam, Bình này đây không thèm một tấc

Nuốt được đến Cà Mau ư? Xin nuốt tất

Ôi ! Không Mao Đài mà hồn Đặng cứ phiêu diêu

Lãng mạn mà, cái trạng thái cà khêu !

Mặc dù tốc độ tiến quân lúc đầu khá nhanh, song quân TQ nhanh chóng phải giảm tốc độ, do hệ thống hậu cần lạc hậu và sự đánh trả quyết liệt của quân VN – bấy giờ chủ yếu là lực lượng địa phương. TQ đã phải chịu nhiều thương vong lớn. Thế thì, làm sao mà có thể tiến quân đến Hà Nội một cách dễ dàng được? Nhà thơ nhận xét, TQ chưa đủ sức, “vào Lạng Sơn thôi cũng chưa đủ sức vào”.

TQ cần chiếm Lạng Sơn để giành lấy một thắng lợi chính trị trước khi rút quân. Ngày 27 tháng 2, vào lúc 6 giờ sáng, trận đánh chiếm Lạng Sơn của quân TQ bắt đầu. TQ đã điều đến đây thêm 2 sư đoàn và tiếp tục đưa thêm quân mới từ TQ sang để tăng viện cho mặt trận Lạng Sơn. Các Sư đoàn 3, 337 của Việt Nam đã phòng ngự hết sức ngoan cường và phản công mãnh liệt trước các đợt tấn công biển người của quân TQ.

Dù quân TQ chiếm được điểm cao 800, nơi đặt đài quan sát pháo binh của sư đoàn 3 Sao Vàng nhưng từ 28 tháng 2 đến ngày 2 tháng 3, quân TQ vẫn không vượt qua được đoạn đường 4 km để vào thị xã Lạng Sơn, tuy lực lượng tiến công đã lên đến gần 5 sư đoàn bộ binh. Chiến sự diễn ra hết sức ác liệt. Chỉ trong ba ngày (từ 27 tháng 2 đến 1 tháng 3), quân VN đã đánh thiệt hại nặng và loại khỏi vòng chiến đấu một trung đoàn, ba tiểu đoàn quân TQ, phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh. Các các sư đoàn chủ lực của VN có xe tăng, pháo binh hỗ trợ áp sát mặt trận, chuẩn bị phản công giải phóng các khu vực bị chiếm đóng. Trước những tổn thất to lớn và bị dư luận thế giới kịch liệt phản đối, ngày 5 tháng 3, TQ tuyên bố rút quân.

Chế Lan Viên kết thúc những nét vẽ về Đặng:

Kìa Bình đang phình bụng phình cờ cho bằng thế giới

Cờ đỏ, cờ vàng, cờ trắng, cờ đen…Thôi khỏi nói

Mèo trắng, mèo đen, miễn cứ được là mèo

Khốn nỗi trong lịch sử ấy à ? Bình chỉ mới meo meo !

“Bất kỳ mèo trắng hay mèo đen, hễ bắt được chuột thì đều là mèo tốt” nguyên là câu nói của nguyên soái Lưu Bá Thừa – người cộng tác với Đặng, thường nói trong chiến tranh. Đặng đã phát triển câu nói ấy thành “lý luận mèo” nổi tiếng.

Lý luận mèo thể hiện quy luật sinh tồn: chú trọng thực tế. Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý. Loại mèo đó có đáng nuôi không, then chốt không phải xem nó có màu lông gì, do ai chọn, mà xem thực tiễn bắt chuột của nó. Nếu thực tiễn nó bắt được chuột, thì đó là mèo tốt, đáng nuôi. Nếu không, hãy để quỷ tha ma bắt nó đi.

Mao từng phê phán Đặng, khi chuẩn bị đánh đổ Đặng lần thứ hai: “Con người đó không nắm đấu tranh giai cấp, xưa nay không đề xuất vấn đề chủ yếu đó, vẫn cứ mèo trắng mèo đen, bất kể chủ nghĩa đế quốc hay chủ nghĩa Mác”.

Phải thừa nhận, “lý luận mèo” của Đặng có sức giải phóng tư tưởng rất lớn.

Nhà thơ chơi chữ rất độc đáo. Ai cũng biết “lý luận mèo” của Đặng. Lại lấy tiếng kêu của mèo để đánh giá vị trí của Đặng trong lịch sử rất thú vị. Có thể trong lịch sử, vị trí của ông ta không phải là mới “meo meo”. “Ông ta người thấp bé, có thể là người thấp bé nhất trong những người lãnh đạo quốc gia này. Nhưng nếu xếp hàng những nhà lãnh đạo quốc gia, thì có thể khẳng định, ông ta không đứng sau cùng, mà đứng ở vị trí đầu tiên” – nhận định của một Đại sứ Đức.  Đối với chúng ta, chắc chắn rằng sự kiện đánh VN là một trong hai vết đen lớn nhất trong sự nghiệp của Đặng.

VÔ ĐỀ

Suốt một đời đại cán

Tân trang thành cao bồi

Thế mới là hảo hán

Thế mới là chịu chơi !

 

Tam phản và ngũ phản

Cờ đỏ rồi sách hồng

Đem thù ra làm bạn

Giết bạn là chiến công !

 Chế Lan Viên

Nguồn: Lê Mai blog

Advertisements

38 thoughts on “Đặng Tiểu Bình qua nét vẽ của Chế Lan Viên

  1. Thân Đức Thi

    Một bài viêt thật lý thú,với những thông tin còn nguyên tính
    sốt rẻo thời 79.Hoan nghênh Lê Mai (không biết nữ hay nam ?).Ý thơ họ Chế rất hóm,vẽ được chân dung lũ mèo hợm hĩnh.Bây giờ thằng lùn ấy ngoẻo củ tỉ rồi!Đụng là lũ “bắng nhắng bằng nhằng,láu ta láu táu,thân đẹt một gang mà chơi mũ rộng vành”. Thơ thế mới là thơ chứ. Hay thật đấy !

  2. honda

    CLV có nhiều câu thơ tôi thích như:

    Ôi tổ quốc tôi yêu như máu thịt
    Như mẹ cha ta như vợ như chồng
    Nếu tổ quốc muốn cần ta chết
    Cho mỗi ngôi nhà ngọn núi con sông.

    hay:

    Thần chiến thắng là những người áo vải
    Những binh nhất binh nhì mười tám tuổi
    Giết quân thù không đợi có hạt nhân.

    hay khi nói về tình yêu:

    Anh không ngủ, phải vì em đang nhớ
    Giữa đôi ta cháy rực một trời sao
    Em nhắm mắt cho lòng anh lặng gió
    Cho sao trời yên rụng một đêm hoa.

    Với bài vẽ ‘chân dung Đặng’ thì không còn là thơ nữa! Không còn là CLV nữa!
    Cả bác Lê Mai bình về bài thơ cũng còn nhiều hạn chế. Nước TQ giờ có mạnh như thế nào thì với ND VN cũng chỉ là một anh khổng lồ có đôi chân đất sét!

  3. Tiến Đặng

    Dù với Trung Quốc, Đặng có thể là kì nhân nhưng với dân tộc Việt nam thì ông ta đương nhiên là kẻ thù. Dù ai nói thế nào thì tôi vẫn tin hầu hết người Việt ( quốc gia, cộng sản, thủ cựu, canh tân…) đều đồng ý như vậy.

  4. youthman0808

    Không biết bác Chế Lan Viên làm bài thơ này hồi nào. Nhưng qua bài viết chắc là ngay sau chiến tranh biên giới và trước khi VN mở lại quan hệ với TQ. Mà hồi đó các báo của ta được chỉ thị là chống TQ. Chứ nếu bác CLV còn sống vào lúc này thì bác ấy cũng như bác Hữu Thỉnh và hàng trăm nhà thơ “lề phải” thôi: im thin thít. Nhìn cách hành xử của bác CLV qua vụ nhân văn giai phẩm là biết ngay.

  5. anngoc

    Tiên trách kỷ hậu trách nhân; phải tự kiểm điểm bản thân mình trước khi trách cứ người khác.
    Chúng ta không thể cứ mãi ca ngợi chiến công đánh thắng các Đế quốc, Thực dân sừng sọ, mà phải khiêm tốn học hỏi, phải có chiến lược, sách lược ngoại giao khôn khéo, phải mở cửa, phải hòa hội nhập, phải sữa chữa những sai lầm để vươn lên. Nếu thời đó ta nhanh chóng bắt tay với Mỹ, thì thì chiến tranh biên giới khó có thể xảy ra, và ngày nay ta đâu yếu kém.
    Trước Thế chiến thứ hai:
    Tại sao Nhật bản vững mạnh, Trung Quốc bị chia năm sẽ bảy, Việt nam bị đô hộ.
    Hiện nay:
    tại sao Hàn Quốc vững mạnh, và là một trong nhưng cường quốc kình tế;
    Còn Việt nam thế nào, các bạn hãy tự suy nghĩ
    Mặc dù bài học mở cửa giao lưu của Nhật bản ( Minh Trị Thiên Hoàng), với việc đóng cửa, tự cho rằng minh hay giỏi của vua Gia Long đã có mà chúng ta vẫn chưa học được, tôi nhấn mạnh từ chưa học được chứ không phải chưa học thuộc.

  6. Phương Nguyễn

    TQ là một quốc gia tự chém giết lẫn nhau để tranh hùng tranh bá suốt mấy ngàn năm lịch sử, chúng nó còn ghi chép thành sử sách như là một nền văn minh (đánh lộn); rồi còn xâm lược và giết hại con người ở nhiều nước lân cận (hành vi phản văn hóa). Đánh riết mà những nước lân cận TQ thay vì dành trí tuệ và tư duy cho những sáng tạo phục vụ cuộc sống, thì lại dành tâm trí cho “võ học” để đánh lại nó. Nhìn sang Việt Nam, Hàn Quốc, Nhật Bản xem, nước nào cũng có nền “võ học”. Còn trong nội tại TQ thì khỏi nói, thầy chùa (thiếu lâm) cũng có “võ học” để đánh lộn, nữ tu (Nga My) cũng có “võ công” để đánh lộn, rồi đạo sĩ (Võ Đang)…Nói chung thì bạo lực chính là nền tảng chính của TQ, và những thứ khác như chính trị, văn hóa, giáo dục… đang vận hành trên nền tảng bạo lực. Một quốc gia hạ cấp của nhất trong lịch sử nhân loại!

  7. Anh Đồ Nghệ

    ” Bác Mao nào ở đâu xa , Bác Hồ ta đó chính là Bác Mao ” _ Chế L Viên . tôi không hiểu câu này ? xin được chỉ giáo , cám ơn quí Biên tập .

  8. Đặng Thắng

    Khách quan mà nói thì ông Đặng Tiểu Bình là một chính khách tầm cỡ thế giới, bằng tài năng và nghị lực của mình ông đã đưa Trung quốc từ một đất nước đại loạn, nghèo đói, mất phương hướng thành một quốc gia thứ 2 thế giới, Mỹ bây giờ cũng nể sợ, châu âu đến vay tiền.Bài thơ của Chế Lan viên viết năm 1979 với cách nhìn bây giờ nên khác. Dù sao lịch sử là lịch sử, không ai có thể thay đổi được.Chúng ta yêu tổ quốc Việt nam, chúng ta buồn vì tổ quốc mình thua thiệt nước người nhiều quá. Đọc tin về đất nước mình toàn thấy tin buồn, tương lai bất định. Đọc bài này tôi thấy buồn vì cách viết, cách nhìn cũ quá, không đưa lại ánh sáng cho người xem,

    1. Nguyen Hieu

      Không hiểu lắm ý của Đặng Thắng ? Liên quan gì giữa tương lai đất nước ta với bài viết về Đặng của Lê Mai ??

      Không lẽ chúng ta và chỉ nên nói về họ Đặng như một nhân vật đưa Trung quốc trở thành một quốc gia thứ 2 thế giới, Mỹ nể sợ, châu Âu vay tiền – mà không bao giờ nên nhắc lại sự kiện 1979 – vì “không đem lại ánh sáng cho người xem” ?

      Không lẽ chúng ta phải dạy con cháu rằng người Việt Nam là giống người chóng quên và luôn khiếp sợ ?

  9. Như Hoa

    Ông Đặng là nhân vật đa dạng, ông thích câu “Mèo trắng mèo đen” vì nó vận vào ông: Với người Tầu ông là vĩ nhân, với người Việt ông là tiểu nhân. Phát động chiến tranh biên giới, ông lộ rõ chất tiểu khí. Dân ta còn có người mơ hồ, khi du lịch Thẩm Quyến, đã hớn hở chụp ảnh dưới chân
    tượng ông.

  10. TRẦN MẠNH ĐỨC

    LỜI CHIM BIỂN
    Trần Mạnh Đức

    Về đây,người lạ,bãi quen.
    Cánh toan đập.Đất níu chân.Khó rời !
    Tím biếc biển.Xanh trong trời.
    Cát vàng đau,thủ thỉ lời Hoàng Sa.
    Cũng tẹt mũi.Cũng vàng da.
    Vội vàng.Dáo dác.Không là người ngay.
    Rướn chân.Vỗ cánh.Cao bay.
    Cướp,cướp,cướp!Tiếng chim đau xé lòng.
    Tâm gian,không thể chí đồng.
    Đến nước này,khó mà mong bịp đời.
    Nghịch lòng người.Trái ý trời.
    Láng giềng ra thế,muôn nơi xem thường.
    Đất vàng,đâu dễ cướp luôn.
    Vọng vang tiếng vương triều Trần năm xưa…
    ( Áp Tết Nhâm Thìn , 2012)

  11. Thắng

    Mặc dù Đặng đứng vai trò chính trong việc phát động cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam năm 1979, nhưng không thể phủ nhận việc Đặng là nhân vật lãnh đạo có tầm ảnh hưởng hàng đầu ở TQ và trên thế giới, nhất là đã thực hiển thành công việc mở cửa TQ. Chế đã viết những nhận định tầm phào về Đặng. Đến bây giờ mọi người vẫn lảm nhảm theo thì cho đến khi nào dân ta mới được tiếp cận thông tin không bị bóp méo về người láng giềng khổng lồ đã và sẽ luôn muốn đô hộ Việt Nam.

    1. Kiên nhẫn

      Ông ta vĩ đại thế lỗi lạc thế vậy ai đã khủng bố người dân Trung Quốc của ông ta ở Thiên An Môn ???làm hàng ngàn người phải chết phơi thây ? Bọn giết người không biết rợn Ai ai ai ?

  12. zetnam

    “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”
    Nếu ta có một sách lược ngoại giao khôn khéo thì đâu có máu đổ cơ chứ.

    1. Trần Xuân Hải

      Trung Quốc khi có cơ hội luôn tìm cách lấn cướp đất. Không phải vô cớ mà tất cả các quốc gia tiếp giáp với Trung Quốc nếu không thần phục như Bắc Triều Tiên thì cũng sẽ có vấn đề về tranh chấp biên giới với Trung Quốc.

    2. anngoc

      Nhất trí với bạn, về phải tự kiểm điểm , bản thân mình trước khi trách cứ người khác.
      Chúng ta không thể cứ mãi ca ngợi chiến công đánh thắng các Đế quốc, Thực dân sừng sọ, mà phải khiêm tốn học hỏi, phải có chiến lược, sách lược ngoại giao khôn khéo, phải mở cửa, phải hòa hội nhập, phải sữa chữa những sai lầm để vươn lên. Nếu thời đó ta nhanh chóng bắt tay với Mỹ, thì ngày nay đâu có yếu kém. Mặc dù bài học mở cửa giao lưu của Nhật bản ( Minh Trị Thiên Hoàng), với việc đóng cửa, tự cho rằng minh hay giỏi của vua Gia Long đã có mà chúng ta vẫn chưa học được, tôi nhấn mạnh từ chưa học được chứ không phải chưa học thuộc

  13. dân thường

    Ngày 17/2/1979 là ngày không thể quên, nhất là với những người lính và người dân các tỉnh biên giới phía bắc. Không thể nào quên. Khi đó ngày nào chúng tôi cũng hát:
    Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới
    Gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới
    Quân xâm lược bành trướng dã man….

    1. Kiên nhẫn

      Vậy tơ hỏi bạn ai muốn quên ?ai không muốn cho nhân dân tri ân ,vinh danh họ ?ai muốn xoá đi cuộc chiên biên giới 17/2 ?

  14. Hoang Hai

    Bài viết quá hay.Lịch sử đã,đang và sẽ tiếp tục phán xét công va tội của Đặng tiểu Bình.Thế nhưng với người Việt nam ta thì ngàn năm nữa Đặng tiểu Bình vân mãi la một kẻ lừa thày phản bạn.Vêt nhơ đo của Đặng ngàn năm nưa cũng không rửa sạch.Hãy có nhiều bài viết như thế này nưa để cho lơp trẻ hiêu biêt về ông bạn láng giềng lớn của chúng ta mà đề phòng

  15. Kiên

    “Xét về mặt lịch sử, Đặng có vẻ không ưa VN, khác với Chu Ân Lai – về một khía cạnh nào đó, có tình cảm đối với VN.”
    Liệu tác giả có nhầm lẫn không, theo tôi được biết thì chính Chu Ân Lai là kẻ đã đang tâm gây nên cuộc chia cắt Bắc Nam, là kẻ gián tiếp gây nên cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn ở Việt nam.

  16. caohung

    Cảm ơn TG Lê Mai.Ngày hôm nay 17/2/2012 cách đây 33 năm bọn Trung Quốc hèm hạ xua quân đánh chiếm Viêt Nam.Máu của người dân VN đã đỗ mối thù ấy không bao giờ quyên đươc.Thế mà không có một tờ báo nào nhắc đến cuộc chiên đó cả.

  17. Dung Tran

    Đặng Mao Mao Đặng cũng y nhau
    Chủ trương chiếm đất giành biên giới
    Từ bạn thành thù ..chẳng tày gang
    Hiếu chiến cường quyền xưng bá chủ
    Mộng bá quyền của bọn giặc Bắc Kinh

  18. Yêu Quê

    Cũng là một người đã cao tuổi,tôi xin có lời hỏi bác Lê Mai rằng tại sao bác nghĩ là Chu Ân Lai “về một khía cạnh nào đó, có tình cảm với Việt Nam”?
    Bác nên đọc lại tài liệu về Hội nghị Giơnevơ vì bây giờ đã công khai hết rồi. Đọc thêm Sách trắng của Bộ Ngoại giao Việt Nam nữa.

  19. hoanhai

    Ối giời ơi , các bạn đọc ơi ! Giúp tôi hiểu cái câu của Chế Bồng Lai với ? lâu nay tôi chỉ hiểu đơn giản là : “Chế nịnh đầm ông Mao , thành ra tôi ghét cả Mao cả Chế ” hhhiiii

    Anh chị , quí bạn nào giải thích giúp , tôi xin hậu tạ một chầu bia hơi . Xin cám ơn trước .

    1. Ngơ Ngẩn

      Bạn nên tìm đọc “Chân dung nhà văn” của nhà văn Xuân Sách thì sẽ hiểu thêm về ông Chế.

  20. ThaoGiay

    Hôm nay ngày 17/02, các em có biết đó là ngày kỷ niệm gì không? DẠ KHÔNG. 17/02/1979. ????
    Học sinh VN có được học những bài học lịch sử quý báu này không hở Bọ? Những sự kiện lịch sử 1956, 1974, 1979,1988…Những cột mốc lịch sử thời hiện đại vậy mà không một em học sinh, sinh viên nào biết!!! Trong khi đó sách giáo khoa của Khựa dạy hs từ tiểu học rằng VN là kẻ xấu, rằng VN xâm chiếm đất và các hải đảo…Sao vậy Bọ? Sao người ta mau quên quá vậy Bọ? Sao người ta nhẩn tâm che đậy hết sự thật vậy Bọ ? Người Lớn đã giả dối rồi thì làm sao dạy các em chân thật được đây Bọ ơi!!!
    Đến khi nào dân Việt mình biết được SỰ THẬT vậy Bọ?

  21. Nguyễn Cao Minh

    Theo tôi thì ta nên học theo cách ngoại giao của hoàng đế Quang Trung. Trung quốc là một nước lớn lại nằm sát nước ta nên tốt hơn cả là giữ tình hữu nghị, hòa hiếu, việc đánh nhau với Trung quốc là chuyện chẳng đặng đừng. Nếu Trung quốc thật sự nổi giận dốc toàn lực đánh ta liên miên thì nhân dân ta đâu có được một ngày hòa bình.

    1. Quang Minh

      Bác nói “…cách ngoại giao của hoàng đế Quang Trung…” là không chuẩn, đấy là cách ngoại giao của ông cha ta trong suốt chiều dài lịch sử chống ngoại bang mà chủ yếu là TQ. Nhưng đấy cũng là một cái sai lầm đấy… là không tạo ra được thế đối trọng với TQ- nước lớn để bảo toàn VN -nước bé. Điều này chỉ có Nguyễn Trường Tộ và Phan Chu Trinh là những nhà tư tưởng lớn đưa phương tây vào để đối trọng với TQ nhưng rất tiếc …..

      Giống như bác nhỏ bé chơi với ông bạn to lớn chuyên đánh mình,
      thì bác phải chơi với nhiều bạn lớn khác “tôt hơn” khi ông này
      đánh minh thì bạn kia can cho… có thế mà không nghĩ ra bác NCM nhẩy!
      Chú thích : Có bạn tốt đấy, đừng đa nghi rằng ai chơi với mình cũng nhằm ăn mình đâu – bạn tốt là bạn có cái gọi là bạn “dân chủ”…

      1. Nguyễn Cao Minh

        Các tiểu quốc Lituanie, Lettonie, Ettonie đã không thể trông cậy vào Hội Quốc Liên khi Liên Xô nhất quyết sát nhập và ta cũng không thể quên bài học Munich khi liên quân Anh-Pháp ký văn kiện nhượng Tiệp Khắc cho phát xít Đức, ta cũng không thể quên cái chết của nền Cộng hòa Pháp trước sự dửng dưng của Hoa Kỳ. Tóm lại chơi với bạn to xác thì chưa chắc ta được cứu trước khi chết.

      2. Quang Minh

        Bác NCM nói là “chết” có ai chết đâu, Tiệp khắc bây giờ vẫn là Tiệp khắc thôi, Nước Pháp vẫn là nước Pháp đó thôi. Chúng ta lấy ví dụ nước Nhật chẳng hạn, nền kinh tế hàng đầu thế giới sao người Nhật không liên minh với TQ mà lại liên minh với Mẽo.

    2. ainhan

      Tôi là một người dân sinh ra và lớn lên ở một huyện biên giới phía bắc. Tôi không bao giờ quên quãng thời gian chúng tôi phải bỏ nhà cửa, quê hương đi sơ tán vì bọn giặc trung quốc xâm lược Việt Nam ! Thế mà, buồn thay, những ngày này ngoài mấy báo Lề trái ra chẳng thấy ai nhắc đến, để cho con cháu biết mà cảnh giác, mà gắng lớn lên cho giỏi giang để không kẻ nào bắt nạt được ! Thời vua Quang Trung là chúng ta giảng hòa trên thế thắng. Chứ còn bọn giặc tàu ư? “Chúng ta càng nhân nhượng, bọn chúng càng lấn tới’ đấy. Lúc sinh thời bố tôi đã từng bảo chúng tôi: Cảnh giác với bọn tàu phù này. Thật quả không sai ! Bây giờ tôi lại dạy con cháu tôi như thế !

  22. thong

    Người TQ vừa giống người Việt vừa khác người Việt. Nếu chịu khó xem phim TQ sẽ nghiệm ra một điều. Những nét văn hóa của người Trung Quốc rất giống người Việt . Tuy nhiên sự thâm độc, tàn bạo, thâm hiểm và đểu cáng đến tận cùng thì người Việt Không có được, nhưng nó lại nằm trong máu của người TQ

    1. tna

      lâ`m lân lo’n i’t dê y’ là so sa’nh “ng`TQ” vo’i ng`Viêt.
      Hiêu ng`V nhu hiêu ng Anh, ng`Y’, ng`Pha’p v…v.. thâm chi’ (hay cùng la’m) nhu ng`My (Hop Chung Quôc), c’o phâ`n duoc.
      Cho’ co`n “ng`Châu My”, “ng`Au” thi`bat dâu kh’o hiêu, cung nhu “ng`TQ” (ng`Nhung? ng`Khuyên? ng` Tang?, ng`Hôì, ng`Mông, Thanh?, “Ro” nào, “ro” Hô`?, Tha’c Da’t ?Khiê’t Dan?, ho nào, tôc nào? Tân tu? Ha’n tu? Duong tu? Xin chiu)

  23. aladin

    Lúc đói thì mèo trắng, mèo đen đều bắt được chuột tuốt
    Còn lúc hơi no bụng một chút thì phải nghĩ đến tôn trọng quyền bắt chuột của mèo

Đã đóng bình luận.