CHÚNG TA CÒN NỢ NGƯỜI DÂN NHIỀU LẮM!

TÂN CHÂU

Hôm 16/2, nhiều nhà báo truyền tay nhau bài báo của Tuổi Trẻ: Ngọn lửa Đồng Nọc Nạn.

Những ai cầm bút (nhất là lề phải), từng chứng kiến dân đen rơi vào vòng lao lý trong tuyệt vọng vì sự cường hào, áp bức của quan lại – mà người cầm bút không lên tiếng được cho họ một lời – mới thấy hết ý nghĩa của bài báo này.

Từ cách mà bài báo diễn đạt, cho tới nội dung hầu như vụ anh Vươn là một bản sao tái hiện không thiếu điều gì: 84 năm trước, nông dân xưa khai hoang – nay anh Vươn khai đầm; quan lại cấu kết địa chủ xưa cưỡng bức ăn cắp thành quả từ giọt mồ hôi của nông dân xưa – nay vụ anh Vươn cũng như thế; hợp thức hóa chuyện ăn cắp của dân đen bằng sức mạnh nhà nước xưa – nay cũng thế, có khi lần này vụ anh Vươn còn “oai hùng hơn”, cả trăm công an, bộ đội, dân phòng, hợp đồng tác chiến hay, đẹp có thể viết thành sách (lời ông Ca – giám đốc công an Hải Phòng – trên blog quechoa); rồi vai trò báo chí xưa, trong đó Tuổi Trẻ nêu rõ tên nhà báo Phan Trung Nghĩa – nay có thể (cá nhân tôi nghỉ) là nhà văn Nguyễn Quang Vinh… tình tiết duy nhất trong bài báo Tuổi Trẻ không có trong vụ anh Vươn là kết thúc phiên tòa, nông dân xưa thắng – nay anh Vươn trong trại tạm giam, mà giữ cửa nhà giam không ai khác chính là quân ông Ca!

Cũng nông dân đó, xưa là bị áp bức, bị ăn cướp, nhưng đã thắng ở phiên tòa công lý. Cũng nông dân đó cũng bị áp bức, ăn cắp, nhưng nay anh Vươn tiếp tục bị tạm giam!

Cũng là chính quyền đó, dù là chính quyền thực dân, nhưng rồi cũng có cái để mà “sám hối” kiểu hùm chết để da. Cũng là nhà nước của dân, hoàn toàn do dân, vì dân một nhà nước đã có thêm 84 năm tiến bộ, nay thì chỉ làm đúng một việc: xoa dịu hơn là hành động để lý lẽ thuộc về công lý. Dẫn chứng rõ nhất cho ý này là Thủ tướng trực tiếp kết luận này nọ thì anh Vươn vẫn phải trong trại giam!

Bốn mạng người dân (và thêm một nhà chức trách ngủm theo) như báo Tuổi Trẻ nêu, là một “trải nghiệm xương máu” không những khổ đau về thân xác mà còn là tinh thần. Nhưng nông dân xưa, nay là anh Vươn vẫn lựa chọn – một sự lựa chọn mà nông dân xưa, anh Vươn nay biết rõ: sẽ trả giá đắt!

Trước khi bị cưỡng chế, anh Vươn chưa hẳn biết chính quyền binh hùng, tướng hậu xử anh như vậy. Đáng tiếc, phút cuối mà niềm tin thượng tôn pháp luật vẫn còn thấm vào anh, khiến anh quá đổi bất ngờ, không kiềm chế, dẫn tới để lại không ít ngậm ngùi cho gia đình, bạn bè và cả xã hội!

Trước khi cưỡng chế, chính quyền với lực lượng “chống lại dân mình” hùng hậu, những tưởng sẽ đánh nhanh, thắng nhanh, dẹp dân đen đem lại đất đai cho nhóm cục bộ lợi ích, nhưng không ngờ tổn thất và bị lên án từ Đại tướng tới anh thợ hồ!

Cho dù kẻ thủ ác bị đền tội như thế nào, thì về lâu dài, ai nghiên cứu sự cường hào, áp bức của chính quyền với dân đen cũng phải lật lại trường hợp của anh Vươn, như báo Tuổi Trẻ lật lại vụ Nọc Nạng của 84 năm trước, như một điển hình về sự ức hiếp, cướp của dân đen, cũng như tính chất mang rợ của các đối tượng sai phạm đội danh nhà nước.

Tuổi Trẻ, khi hành nghề, chịu sự chi phối của Luật Báo chí và Luật Hình sự (hành như TT còn bị chi phối thêm luật gì nữa thì phải). May mắn cho Tuổi Trẻ khi vụ án Nọc Nạng được thừa nhận và thành khu di tích, lại đúng ngày kỷ niệm 84 năm, nên Tuổi Trẻ “cướp cò” vượt qua cái hèn cho cớ sự người làm báo! Chỉ không may mắn và nghiệt ngã thay là 4 nông dân xưa giờ thành tro bụi, cho anh Vươn vẫn trong trại giam.

Ở các nước, thông lệ là khi vụ án nào đó được cho là dư luận quan tâm (quan tâm thôi nhé, chưa nói phẫn nộ) thì hầu như các đương sự liên quan được tại ngoại, bởi sự giám sát và niềm tin của toàn xã hội đủ lớn để đương sự “không trốn” đi đâu được. “Hài hước” và bi kịch cho anh Vươn là khi cả xã hội không đủ “uy tính” bảo vệ cho anh, mà quân ông Ca mới làm được việc đó! Và việc anh Vươn tết nhứt trong tù, luật sư chưa hẳn gặp tay đôi với anh, thì có thể tại ngoại là khái niệm xa vời, nói chi tới tự do cho anh trong thời gian tới!

Thật cay đắng khi ở thời điểm mà chống sai phạm, tiêu cực, cũng như dẹp các ông quan cường hào đang là một khao khát của người dân, thì nông dân Vươn vào tù chứ không phải là các quan hủ lậu!

Tôi vẫn hy vọng anh Vươn rồi sẽ được tự do, công lý sẽ vãn hồi. Rất tiếc, những thông tin mà chúng ta nhận được là quá xấu cho việc tù, của anh, nhưng trong cơn bi kịch của anh quả chưa hẳn hoàn toàn tiêu cực. Báo chí (cả hai lề, các trang mạng, blog) phải có trách nhiệm với sự cậy quyền, cậy chức của các cán bộ ăn lương từ thuế của dân, góp phần lành mạnh hóa xã hội một cách tích cực cho đến tận cùng.

Tôi tôn ngưỡng mộ bài viết của Tuổi Trẻ, dù cho hơi muộn vì họ phải “chờ thời”. Bài báo đó là niềm tin của bạn đọc gửi gấm. Khi nhìn Tuổi Trẻ “lựa thời, lựa thế” để đăng bài Ngọn lửa Đồng Noc Nạng thì đúng là thật xót xa, cần thông cảm và chia sẻ. Nhưng tôi nghĩ, với anh Vươn còn trong nhà giam, hàng ngàn người dân đen vẫn còn nỗi oan Thị Kính vì chính quyền, thì những nhà báo, bloggers cũng phải nhận ra rằng chúng ta vẫn còn nợ người dân, vì vậy không vì lý do gì mà nhụt chí! .

Tác giả gửi Quê choa

Advertisements

57 thoughts on “CHÚNG TA CÒN NỢ NGƯỜI DÂN NHIỀU LẮM!

  1. Lương toán

    Biết đời còn nhân ái tình thương
    Sao cái ác nhởn nhơ khắp chốn
    Những sâu mọt rúc chui chà trộn
    Chôn công đường đục khoét của công

    Ngày xưa đã lắm kiểu quan
    Quan tiền quan hoạn,quan tham,quan hề
    Quan thời nay đủ ngón nghề
    Một đời tham nhũng…lúc về vẫn yên
    Mồm nói xoen xoét thanh liêm
    Hai tay vơ vét bạc tiền của dân
    Muốn nước thịnh,muốn dân an
    Mọi người hễ thấy quan tham…phải giềng

    Góp cùng bài viết của Nhà báo không thẻ…Mình đề nghị cấp cho bạn thẻ VIP nhé.

  2. Thanh

    VTV2 đang chiếu Thủy Hử, phim này còn hữu ý hơn Bao Công vì Bao Công chỉ có một còn Thủy Hử có tới 108 chú máu như anh Vươn cả. Hê…hê…

  3. Ngô Phương

    Tóm lại người dân huyện Tiên Lãng đã từ bao lâu nay sống trong tâm trạng nơm nớp lo lắng “sẽ bị thu hồi đất, bị cưỡng chế hay nói cho đúng là bị cướp công, cướp của bất cứ lúc nào mà chỉ còn cách tự vệ duy nhất là chống lại bằng mọi giá”. Một tâm trạng như thế làm sao người dân sống an cư lạc nghiệp được. Sự thanh bình của nông thôn chỉ còn là cái bề ngoài mầu mỡ.
    T/m người dân TL cảm ơn bài viết của Tân Châu rất nhiều

  4. PNT

    Gởi Bọ:
    Nạng có g ạ – Ngọn lửa Đồng Nọc Nạng (không phải Nạn ạ, đây là một cái gì lớn lắm chứ ko thuần là chỉ cái tên thường đâu ạ, đừng nghỉ em bắt bẻ chính tả mà Bọ buồn em ạ. Bọ hình dung 84 năm sau, kỷ niệm ngày anh Vươn (gì đó nhé…) lúc đó viết Tiên Lãng thành Tiên Lãn (không chử g cuối thì sao ạ). Mến Bọ nhiều.

    1. Tân Châu

      Bạn nói đúng! nhưng tôi rất bất ngờ khi biết Bọ ôm cái blog này 1 mình, 1 ngựa! nếu là báo chính thống thì blog này phải là 1 bộ máy rồi (trong đó có những “nhà báo ký gởi” vào ha. hehehe), ông ấy có 3 đầu, 6 tay cũng oải lắm lắm lắm! bạn biết đó, ông ấy vừa nhận bài, chỉnh sữa, rồi trả lời còm… mình thật sự lo cho sức khỏe của Bọ, đó là chưa biết “cái nồi cơm” Bọ xoay sở sao nữa… nên có lẽ chúng ta nên “xí xóa” bớt cho Bọ thôi.

  5. PNT

    Chào cả nhà, em poss bài báo Tuổi Trẻ cho cả nhà dễ xem đây ạ!

    Ngọn lửa Đồng Nọc Nạng

    TT – Đó là câu chuyện đầy bi tráng về những người nông dân đứng lên chống áp bức, bất công để giành lại mảnh đất mà họ đã đổ xương máu gầy dựng. Chiều sắp tắt. Trước cửa khu di tích lịch sử Nọc Nạng (xã Phong Thạnh A, huyện Giá Rai, Bạc Liêu), có ba người khách phương xa vừa đến xin vào thắp nhang, viếng đền.

    Nhân viên khu di tích Nọc Nạng giới thiệu với khách tham quan về trận quyết tử của gia đình ông Mười Chức năm 1928 được tái hiện qua mô hình – Ảnh: Chí Quốc

    Họ là ba người của ba thế hệ: cụ Hai Long (83 tuổi), ông Lư Đình Một (45 tuổi, con rể cụ Hai Long) và em Lư Thanh Huệ (học sinh, 13 tuổi, con gái ông Một) ở thị trấn Hộ Phòng, huyện Giá Rai.

    “Ngày 16-2 là lễ giỗ của những người nông dân đã dám đứng lên chống áp bức bất công giành lại mảnh đất mà họ đã đổ xương máu gầy dựng. Dù không quen biết nhưng năm nào cha con, ông cháu tôi có bận cách mấy cũng đến bày tỏ lòng kính trọng đối với bậc tiền nhân” – cụ Hai Long tâm sự.

    Ngày đẫm máu và “phiên tòa nhân ái”

    Ông Nguyễn Minh Chánh kể: “Năm 2004, khi tôi đang là tổng biên tập báo Bạc Liêu, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt sau khi đến thăm gia đình bà Nguyễn Thị Liễu (em gái ông Mười Chức) đã gọi tôi ra dặn dò riêng: “Chú ráng lo cho gia đình bà Liễu. Bà còn khó khăn lắm”. Sau bận đó bà Liễu đã được trợ cấp 600.000 đồng/tháng. Hai năm sau bà Liễu qua đời, thọ 96 tuổi”.

    Không chỉ có ba thế hệ trong gia đình cụ Hai Long, hôm nay tròn 84 năm ngày xảy ra vụ án bi thảm Đồng Nọc Nạng, ngọn lửa vùng lên đấu tranh giành lấy nguồn sống, giành lấy thành quả lao động từ mồ hôi nước mắt của người nông dân thời thuộc Pháp vẫn cháy mãi trong lòng người dân Bạc Liêu.

    Bà Nguyễn Thị Lựa (53 tuổi, thế hệ thứ ba của những người nông dân đã làm nên sự kiện Đồng Nọc Nạng) bồi hồi kể lại câu chuyện mà bà đã nghe được từ chính người bà cô của mình là Nguyễn Thị Liễu (em thứ 12 của ông Mười Chức)…

    Cách nay hơn trăm năm, vùng đất Phong Thạnh A vẫn còn hoang vu, hùm beo, rắn rết đầy rẫy. Những lưu dân hiếm hoi vào đây khai khẩn phải chặt cây tràm, cây đước làm nọc cắm xuống sình lầy rồi gác nạng lên để quây chòi ở tạm tránh dã thú tấn công. Địa danh Nọc Nạng ra đời từ đó.

    Trong số những người dân tới đây khai hoang lập nghiệp đầu tiên đó có cụ tổ của bà là thân sinh ra hương chánh Nguyễn Thành Luông. Đến năm 1908, cha ông Luông mất, để lại cho các con khoảng 4ha đất. Anh em ông Luông cùng chung sức kế tục công cuộc khai hoang…

    Tổng hợp nguồn tư liệu do những thế hệ con cháu kể lại, người ta biết rằng đến năm 1913, tổng diện tích đất khai hoang của hương chánh Nguyễn Thành Luông đã lên tới 73ha. Để xác lập chủ quyền, anh em ông Luông đã mời Viện trắc địa đến đo vẽ và được cấp bản đồ thửa. Hương chánh Luông qua đời, con trai cả là Nguyễn Văn Toại thừa kế chủ quyền.

    Sự việc bi thảm khởi nguồn vào năm 1917, khi một Hoa kiều giàu có ở Bạc Liêu là Bang Tắc (còn có tên là Mã Ngân) vì lòng tham đã đứng ra mua lại phần đất giáp ranh ông Toại do bà Nguyễn Thị Dương đứng bán, nhưng trong giấy tờ mua bán đã gian lận ghi trùm luôn đất của ông Toại. Tranh chấp nổ ra. Qua nhiều cấp phân xử, do Bang Tắc đút lót cho nhà chức trách nên phần thua thiệt luôn về gia đình ông Toại.

    Đỉnh điểm của bi kịch xảy ra ngày 16-2-1928, khi hai viên cò Pháp là Bauzou và Tournier cùng nhiều lính mã tà từ Bạc Liêu đến tịch thu lúa gia đình ông Toại vừa thu hoạch.

    Trước sự cướp bóc trắng trợn thành quả lao động của gia đình, anh em nhà ông Toại đã chống trả kịch liệt và hậu quả là bốn người em ông Toại là ông Mười Chức, Nhẫn, Nhịn, và bà Nghĩa (vợ ông Mười Chức) đang mang thai đã tử thương.

    Về phía những người “cưỡng chế”, cò Tournier bị Mười Chức đâm thủng bụng khi y nã đạn vào ông, và viên cò đã chết sau đó.

    Tòa đại hình Cần Thơ mở ngày thứ sáu 17-8-1928, do ông Dde Rozario ngồi ghế chánh thẩm đã tuyên một bản án mà theo tường thuật của nhà báo Lê Trung Nghĩa đăng trên Diễn đàn Đông Dương ngày 20-8-1928 và nhiều tờ báo bằng tiếng Pháp, bản tại Sài Gòn lúc đó là: “Tòa vào phòng để thảo luận bàn cãi rất lâu, sau đó trở ra tuyên một bản án mà không một bản án nào có thể công bằng và nhân ái hơn. Người đàn bà cao tuổi (vợ hương chánh Nguyễn Thành Luông) đứng lên từ hàng ghế ngồi mà bà đã ngồi từ thứ sáu để cảm ơn luật sư và các vị quan tòa người Pháp. Đôi mắt gần như mù lòa của bà ràn rụa nước mắt vì vui sướng. Những quy tắc ngặt nghèo về trật tự của tòa được bỏ qua, một đám đông dân chúng tràn vào phòng xử án trước sự ngạc nhiên của những người giữ trật tự”.

    Những nông dân bị giam giữ trong vụ việc được trả tự do, mọi sự khiếu nại của nguyên đơn được đáp ứng.

    Hình ảnh những người đã tham gia trận quyết tử với người Pháp năm 1928 được lưu giữ tại khu di tích Nọc Nạng – Ảnh: Chí Quốc

    Phá án nhờ báo chí

    Ông Nguyễn Minh Chánh, chủ tịch Hội Nhà báo tỉnh Bạc Liêu, tâm sự: “Vụ án Đồng Nọc Nạng được đưa ra ánh sáng có công rất lớn của báo chí thời ấy, mà vai trò lớn nhất là của nhà báo Lê Trung Nghĩa”.

    Ông Nghĩa sinh tại Sông Cầu, tỉnh Phú Yên, vào Sài Gòn học và tốt nghiệp Trường sư phạm Sài Gòn. Đi dạy ba năm, ông bất mãn chế độ cai trị của Pháp và chuyển sang viết báo bằng tiếng Việt và tiếng Pháp. Ông cộng tác với Đông Pháp thời báo, Diễn đàn Đông Dương, Đuốc Nhà Nam…

    Khi xảy ra vụ án Đồng Nọc Nạng, ông Lê Trung Nghĩa đã về Bạc Liêu gặp gỡ các nhân chứng và có nhiều bài điều tra đăng trên các báo này, gây sự chú ý mạnh mẽ của công chúng và giới chức chính quyền.

    Cách đây hơn hai năm, ông Nguyễn Minh Chánh cùng ông Nguyễn Trung Kiên (nguyên giám đốc Sở Văn hóa – thông tin tỉnh Bạc Liêu) trong quá trình tìm hiểu, bổ sung tư liệu về vụ án Đồng Nọc Nạng, đã may mắn được gặp bà Lê Liễu Sương (cháu gọi nhà báo Lê Trung Nghĩa là bác) cung cấp nhiều tư liệu quan trọng bằng tiếng Pháp được lưu trữ tại Thư viện Khoa học tổng hợp TP.HCM, trong đó có bài báo của ông Lê Trung Nghĩa tường thuật lại diễn biến phiên tòa xét xử vụ án do Tòa đại hình Cần Thơ tiến hành (đăng trên Diễn đàn Đông Dương, ra ngày 20-8-1928).

    Các nguồn tin cũng nói rằng chính nhà báo Lê Trung Nghĩa đã tác động tới các luật sư để những người này hiểu rõ bản chất vụ việc và đứng ra bênh vực cho những người nông dân thấp cổ bé họng.

    Kỷ niệm 84 năm sự kiện Đồng Nọc Nạng

    Hôm nay (16-2), ban tổ chức lễ hội huyện Giá Rai long trọng tổ chức nhiều hoạt động kỷ niệm 84 năm ngày xảy ra sự kiện Đồng Nọc Nạng (16-2-1928 – 16-2-2012).

    Tại khu di tích lịch sử Nọc Nạng sẽ có các trò chơi dân gian như kéo co, thả diều, gánh nước về làng, thi đấu bóng chuyền, bóng đá tứ hùng và các hoạt động ôn lại truyền thống đấu tranh hào hùng của nông dân Giá Rai nói riêng, nông dân Bạc Liêu nói chung, góp phần giáo dục truyền thống và lòng yêu quê hương, đất nước của nhân dân và thế hệ trẻ.

    NGỌC TRÂN

    TẤN ĐỨC – CHÍ QUỐC – MINH QUỐC

  6. Pingback: ĐIỂM TIN TRUYỀN THÔNG ĐIỆN TỬ NGÀY 18-2-2012 « Ngoclinhvugia's Blog

  7. E

    Đoàn kết,đoàn kết đại đoàn kết.Thành công,thành công đại thành công.Tất cả chúng ta những blogger hay nhà báo cùng lên tiếng thì tôi tin rằng anh Vươn trong vụ này và những người dân đen có nỗi oan Thị Kính sẽ nhìn thấy niềm tin chiến thắng.
    Nếu người thân của gia đình anh Vươn đọc được bài viết của Tân Châu chắc chắn sẽ rất cảm động .

    1. Tân Châu

      Nếu người thân của gia đình anh Vươn đọc được bài viết của Tân Châu chắc chắn sẽ rất cảm động .

      Bạn nói làm mình… mắc cở ghê! mắc cở với biết bao nhiêu blogesr, nhà báo đã và đang viết về vụ này – nhất là bạn “khen” mình “ngây ổ” – tức blog Quechoa. hihi, nhà văn Nguyễn Quang Vinh đang “chểm chệ” trên BBC – một vinh dự mà các nhà báo hay blogesr có thể cười huề huề và giả từ nghiệp bút được rồi!

  8. Pingback: CHÚNG TA CÒN NỢ NGƯỜI DÂN NHIỀU LẮM! | phamdinhtan

  9. phiendadasau

    Gần đây báo Tuổi trẻ có những bài viết không nói ra nhưng ai cũng biết ngụ ý vụ anh Vươn… bài viết giải quyết nhiều ý: hòa hợp các “lề”; chia se với các nhà báo, các blog… nhằm chung tay với dân. Nếu đây là bài viết xuất phát từ bộ 4T hay ban TG thì se kêu gọi và tập hợp được mọi người chung tay giúp dân mình.

  10. Lưu

    Đài truyền hình lại đang phát phim Bao Công. Chẳng biết vô tình hay hữu ý. Nhưng thời nào cũng vậy, bọn quan lại cầm quyền, bợ đỡ lẫn nhau để được phép làm càn, ức hiếp dân đen nhiều gấp vạn lần Bao Chửng. Nhưng dù sao, có còn hơn không.

    Thủ tướng Dũng từng phát ngôn rằng trong mấy năm làm thủ tướng ông chưa từng kỷ luật ai. Than ôi, ông có biết rằng những kẻ phải “cẩu đầu trảm”, “hổ đầu trảm” rồi “long đầu trảm” ở đất nước này nhiều vô kể. Chỉ có điều là ông không dám trảm mà thôi.

    Người Việt ta có “lòng tin” nhưng thiếu “đức tin”. Lòng tin dẫn dụ người ta đi theo. Đức tin giúp người ta biết điều phải, trái. Lòng tin có thể mất nhưng đức tin vẫn còn.

    Nếu bạn là người có đức tin. Bạn là người may mắn. Nghe nói anh Vươn là người có đạo. Vậy thì anh còn là người hạnh phúc.

  11. Thường dân

    Người làm báo cũng có nỗi khổ riêng , nhất là nhà báo lề phải . Chúng ta Cần phải thông cảm cho các ngòi bút phóng viên hiện nay .

    Nhà báo viết không khéo , không khôn ngoan luồn lách , uốn nắn né tránh , sẽ bị mang tội không khác gì sĩ tử ngày xưa đi thi sợ phạm huý . Danh đã không thành mà còn hệ lụy đến bản thân .

    Không riêng nhà báo lề phải sợ . Rất nhiều thành phần cùng sợ . Chỉ riêng ba trăm Đảng viên huyện Tiên lãng đồng im lặng , chúng ta mới thấy nỗi sợ hãi to lớn biết chừng nào .

    Bởi thế , nợ của dân biết rằng còn nhiều lắm , nhưng cũng đành xin khất lại , đợi chờ .

    1. tanchau

      Thường dân chắc là tên thôi, mình nghỉ chắc bạn đang làm báo hả? bây giờ mà xin khất lại, đợi chờ e rằng có muộn lắm ko bạn? máu dân đen đã đổ rồi (như anh Vương đó), nhưng thôi, mọi sự lựa chọn đều được tôn trọng! Chúc bạn vui, khỏe (T/g entry Tân Châu).

  12. Pingback: Lượm tin | Dahanhkhach's Blog

  13. Pingback: Chúng ta còn nợ người dân nhiều lắm! « TIN TỨC HÀNG NGÀY – Online

  14. Lê Hoàng

    Nếu gia đình anh Vươn được thoát tội,thì nền tư pháp VN hiện nay đang đuổi gần kịp nền tư pháp của chế độ thực dân,”gần kịp”,vì xét về quy mô,cũng như hậu quả gia đình anh Vươn gây ra,rõ ràng chưa tương xứng với với vụ Nọc Nạng,nhưng nó làm cho cả nước và quốc tế quan tâm,vì đây là lần đầu tiên,sự phản kháng áp bức được dư luận đồng tình,lên tiếng phản đối,cũng như được công khai trên các hệ thống thông tin,mà không bị bưng bít thông tin như nhiều vụ khác

    1. Tân Châu

      Nếu gia đình anh Vươn được thoát tội thì nền tư pháp VN hiện nay đang đuổi gần kịp nền tư pháp của chế độ thực dân…

      Tôi muốn nói lại với bạn rằng:
      ĐAU – NHƯNG – ĐÚNG!

  15. khoangtrong

    Nhưng tôi nghĩ, với anh Vươn còn trong nhà giam, hàng ngàn người dân đen vẫn còn nỗi oan Thị Kính vì chính quyền, thì những nhà báo, bloggers cũng phải nhận ra rằng chúng ta vẫn còn nợ người dân, vì vậy không vì lý do gì mà nhụt chí! .
    ***
    pác TC này giống dân… đoàn giống pác tư lệnh Thăng nhể. hehehe. Nhưng pác kết bài viết rất trách nhiệm, nhất là người chơi blog cần suy nghỉ nhiều về đoạn kết của pác. Tôi ước viết một bài như pác thôi xem ra là hoàn thành trách nhiệm… lóc gơ đê gởi pác Bọ đăng nhưng chừng khó quá! huhuhu. Còn chuyện các nhà báo thì em miễn bàn.

    1. Tân Châu

      Ừ mình cũng có cái giống như pác í: cũng là đội là đoàn và… từng là cảm tình đảng (Cộng sản VN nhé). Nhưng giá mà bạn so sánh mình gần (gần thôi cũng được) giống anh Vươn thì hay biết mấy! khi đó mình sẽ mở blog Quechoa này ra cho con mình xem đoạn này liền! Mến.

  16. huexua

    Trên Facebook, nhà báo Huy Đức (OSIN) nói: Vấn đề là báo Tuổi Trẻ đăng bài này (tức bài Ngọn lửa Đồng Nọc Nạng). Phải công nhận TT thật tài, đội ngủ làm báo này mà ko kẹt lề thì dân đen đở khổ nhiều. Các bạn đọc kỷ bài viết thấy TT chuẩn bị khá kỷ, cẩn thận từng câu chử… Rõ ràng đây là 1 ê kíp thực hiện có “chủ trương” hẳn hoi… bài viết khá nặng ký.

    1. Tân Châu

      Huy Đức “phán” thì ok rồi phải ko bạn. Nhân bạn nhắc Osin, mình mới nhớ sau lần pác O xuất hiện với Bọ và pác Kan… ăn nhậu hồi tết tới giờ thì mất tăm. Nhà pác Bọ thiếu pác O thì cũng buồn nhỉ. Pác O đâu rồi Bọ ơi?

  17. Văn Hải

    Báo Tuổi trẻ làm phát này rất hay. Chuộc lại phần nào cho cái tội không dám bảo vệ PV. Hoàng Khương của mình vừa rồi. Tuy trong bài không một liên hệ đến vụ Đoàn Văn Vươn, nhưng người đọc ai cũng tự liên hệ được. Giá có nhiều bài viết nữa về vụ Đồng Nọc Nạng nhân dịp kỷ niệm 84 năm này thì hay quá. Vì thực ra đa số mọi người cũng chỉ biết sơ lược về vụ này trên Wikipedia , nhiều hơn nữa là qua vở cải lương Máu thắm Đồng Nọc Nạng và một số tác phẩm nghệ thuật.

  18. Lê Quang

    Nước mình dân chủ vạn lần,
    Mà sao lại có phận dân thế này?
    Gần tết nhà bị phá bay,
    Thân trai tù tội ,biết ngày nào ra?
    Chỉ vì công vụ xứ ta,
    Tay dao ,nách thước xông pha diệt “thù”???
    Tuy trời chẳng có sương mù,
    Nhưng trong tâm thức ,bị mù từ lâu,
    Cán cân công lý chạy đâu,
    Để cho cái lũ mọt sâu làm càn ?

  19. Nguyen

    Cho đến hôm nay, anh Vươn vẫn bị giam, cái lều ở tạm của vợ anh bị phá. Điều đó chứng tỏ bọn Ma Phi A khá mạnh khiến những người lãnh đạo dù có cảm thông với dân cũng run sợ.Có thể vì cái tầm họ chưa đủ cao, sức họ không đủ mạnh, hay há miệng mắc quai v.v… Nên nhớ , cho dù hiến pháp của ta còn khiếm khuyết , nhưng vẫn đầy đủ chế tài để giữ yên đất nước, chỉ cần từ quan đến dân thượng tôn pháp luật .

  20. ảo vọng

    Điều chua chát, ngậm ngùi nhất khi so sánh 2 vụ : Đồng Nọc Nạn ngày xưa, và Tiên lãng ngày nay là ở chổ, ngày xưa người ta có thể chửi : đúng là bọn thực dân sài lang. Còn ngày nay, không lẽ tức quá chửi : đúng là đỉnh cao …tham nhũng ! ?…

  21. MUA XUAN

    Sau 1 thời gian ngắn có vẽ báo chí và blogger chùn xuống. Mọi việc có vẻ ù lì ra. Nay với bài viết này, xem như là lời hiệu hiệu tiếp tục (nhắc và tâm thư) các ngòi bút đừng ngủ quyên mà tiếp tục chiến đấu vì công lý, vì người dân thấp cổ bé họng.

  22. Hoàng Huy

    Cháu là sinh viên khoa báo chí trường đại học khoa học xã hội và nhân văn. Hôm học môn “ngôn ngữ báo chí” một người thầy đáng kính đã nói ” việt nam làm gì có pháp luật, pháp luật ở việt nam chỉ dành cho những kẻ thấp cổ bé họng thôi, chỉ dành cho dân đen thôi” giờ mới thấy càng nghe câu nói của thầy càng đùng càng ngấm

  23. tran hung

    Nói như bác Thước thật khó tin là tay Thoại ( dùng từ thằng cha Thoại) thì đúng hơn và đại Ca làm cán bộ thực hiện chỉ thị của Thủ Tướng, thì người ta nói trên bảo dưới không nghe quả có cơ sở.

  24. Phố Cổ Loa

    Nếu “Tòa án nhân dân” Thành phố Hải Phòng công minh hơn Tòa Đại hình Cần Thơ của thực dân Pháp thì chắc chắn phải tha bổng cả nhà anh Vươn đồng thời phải đưa vài chục tên quan cấu kết làm bậy vào khám. Tòa án nhân dân chắc phải có khác Tòa đại hình thực dân chứ.

    1. bapngo

      Khác chứ bác, khác ở chỗ còn lâu mới nhân đạo, thuận lòng người bằng tòa án của bọn thực dân xấu xa. Vì thể chế chúng ta dân chủ nước gấp vạn lần thể chế tư bản giẫy (hoài không) chết ( theo bà Doan ), hức hức hic !

  25. thinh salon

    Ta vẫn lên án chế độ thực dân phong kiến áp bức dân đen ,ta chờ các quan công bộc của ta xét xử thế nào ? Có ưu việt như ta vẫn tự hào do dân của dân và vì dân .
    Nếu luật pháp được thượng tôn không có sự can thiệp bất cứ tổ chức cá nhân nào, mọi việc đều minh bạch thì may ra mới lóe lên cái ưu việt mà ta vẫn tự hào ta dài cổ chờ xem

  26. dân cày

    Mồ hôi xương máu của bao thế hệ người dân Vn đã đổ để làm nên con đường ,đường đủ rộng,lề đủ đi nhưng đường còn nhiều chỗ gập ghềnh sụt lở ,lề nhiều chỗ chông chênh ngổn ngang do nhiều nguyên nhân đường có chỗ tốt do người quản lý tốt ,thiết kế thi công và giám sát tốt ,có chỗ gập ghènh lụt lội do quản lý, thiết kế thi công tồi, con người thấp kém ,gian dối ,vật liệu bớt xén ,lề cũng vậy lề phải hay lề trái thì đều đi cùng một hướng ,đường tồi ,đi lên lề nào thì cũng theo chỗ tốt mà đi. đấy là cách đi của ngời dân có chính kiến ,yêu nước ,Vụ “đoàn Văn Vươn “đâu chỉ là một sự kiện của một huyện -một tỉnh nó là hiện tượng của các hiện tượng trầm kha lâu nay làm tốt vụ này tin rằng đất nước ta con đường một rộng mở …

  27. Delta

    Trong lúc xem clip cưỡng chế có thấy súng của lực lượng bên ngoài bắn vào nhà dân. Vậy ai ra lệnh bắn dân sai pháp luật thế nhỉ và nếu lỡ chết người khi họ thi hành cưỡng chế sai hoàn toàn luật như thế thì có mang tội như anh Vươn không?

  28. Pingback: TÂN CHÂU : CHÚNG TA CÒN NỢ NGƯỜI DÂN NHIỀU LẮM! | ixij

  29. Mr Phạm

    Cám ơn tác giả bài báo đã đưa ra một sự so sách.

    Vâng, đúng là mọi sự so sánh đều đi đến khập khiễng!

    Sự khập kiễng ở đây là anh Vươn vẫn ở trong lao tù, trong khi 84 năm trước chính quyền cai trị của bọn “thối nát thực dân” đã tha bổng cũng những người nông dân có cùng hoàn cảnh như anh Vươn.

    Tôi vẫn luôn nghĩ, việc tha bổng cho anh Vươn xẩy ra, khi ấy mới gọi là công lý!

    Tôi chờ một kết quả như thế..

      1. tanchau

        Gửi bạn boss260:
        84 năm trước, nông dân Nọc Nạng vùng lên có tin vào công lý đâu? nhưng kết cục là gì? ai phủ nhận “lật đổ chế độ thực dân” lúc đó ko có “đóng góp” từ những vụ như “Nọc Nạng”? Vụ anh Vươn “thấy hết” tiềm tàng bất ổn đó bạn ơi, có điều xử theo kiểu “mưa đâu, chóng dột đó” nên lê thê thôi, chứ sao mình ko mơ hả bạn? chỉ tội kéo dài thì anh Vươn và gia đình chết dần, chết mòn và khi kết thúc đúng nghĩa thì ý nghĩa, niềm tin của dân ko còn nữa thôi. Mình hiểu nổi thất vọng của bạn! Mến.

  30. lien

    Qúa nhiều thằng hèn, quá nhiều thằng khốn nạn , quá nhiều thứ rác rưỡi nếu so với vụ Nọc Nạng cách đây 84 năm chức đừng nói so với thế giới ngày nay. Từ luật sư, nhà báo , tờ báo đến ……. thôi đếch nói nửa không thì bảo suy diễn phản động. Cách đây 84 năm, đó là nhà nước của bọn thực dân mà dân VN chưỡi không còn từ nào tả, đó là nhà nước mà dân VN đánh đổ, đó là nhà nước mà dân VN lên án thế mà phải so nó với cái …ngày nay

  31. rânhòabình

    ô hay!sao vụ phá lều của anh vươn k thấy mấy báo lớn đưa tin nhỷ?hay là còn phải đợi xét duyệt từ cấp trên xem có nên tiếp tục “vạch áo cho người xem lưng k?”

    1. tanchau

      “Truyền thống” xưa nay: blog đăng trước, báo chính thống đăng sau mà bạn! hehehe, Cu Vinh đăng nhiều rồi đó, bạn vào xem thêm. Mà hành như BBC cũng trích đăng lại tin từ nhà anh Vinh đó. Mến!

  32. Dan Tien Lang

    Thế chúng ta không là nhân dân à??? Báo chí nên bỏ cái kiểu đặt tên kiêu ngạo đó đi!!! “Chúng ta” đứng ở phí nào trong cuộc chiến chống lại cái ác???

    1. tanchau

      “Chúng ta” đứng ở phí nào trong cuộc chiến chống lại cái ác???

      Bạn đặt câu hỏi thật hay! còn hỏi như vậy tức là trăn trở “đứng giữa hai dòng nước” còn có thể chọn dân đen bạn à. Tức chưa dính chàm. Chỉ lo ngại là “đả trả lời rồi” như hành động của các quan lại vụ Tiên Lãng!

  33. binhnguyen

    Bài viết thật là quá xúc tích. Tôi hy vọng anh Vươn sớm được trả tự do. Công ly, lẽ phải sớm được sáng tỏ để dân đen còn chút niềm tin về bộ máy lãnh đạo của Đảng và nhà nước

    1. boss260

      Còn niềm tin à ? Chắc phải sớm tắt thôi, tôi đoan chắc như vậy vì tôi thấy tình hình không sáng đâu !Nhưng làm kiểu gì cũng có lợi cho các anh lề trái cả.

  34. thong

    Tôi không hiểu Tân Châu là ai mà không biết hoặc không nhớ bài học sơ khai về chủ nghĩa cộng sản? Lê Nin, người thầy của cách mạng vô sản, và học thuyết Lê Nin là nền tảng lý luận, là ngọn đuốc soi đường cho cách mạng Việt Nam, dạy rằng” Chủ nghĩa cộng sản là chính quyền xô viết cộng với điện khí hóa toàn quốc” và người còn dạy “chuyên chính vô sản là sự thống trị về chính trị của giai cấp công nhân. Chức năng chủ yếu của CCVS là thực hiện dân chủ đối với nhân dân, tổ chức xây dựng và bảo vệ chế độ mới; chuyên chính với những phần tử thù địch, chống lại nhân dân” Công cụ của chuyên chính vô sản là hệ thống chính quyền, quân đội, công an và tòa án. Như vậy lực lượng chính quyền huyện Tiên Lãng và công an , tòa án Hải phòng là chuyên chính vô sản của Hải Phòng Tân Châu hiểu chưa?

  35. Phố Cổ Loa

    “Vụ án Đồng Nọc Nạng”. vụ án này ở Đồng bằng sông Cửu Long có mấy ai không biết, Vở cải lương “Máu thắm đồng Nọc Nạn” của tác giả Phạm Ngọc Truyền, trong cuộc đời người đồng bằng sông Cửu Long được xem ít nhất một lần, sau này còn được lên phim. Cái hay của câu chuyện này không chỉ ở tin thần chiến đấu chống cường quyền, bảo vệ công sức lao động, mồ hôi, xương máu, gìn giữ chủ quyền đất đai của người nông dân Nam bộ. Cái hay của nó còn ở chỗ chính quyền thực dân Pháp dám nhìn thẳng vào sự thật, thuận theo công lý của của nhân dân. Thể hiện trong những điểm sau đây:
    Trong phiên tòa Tri phủ Ngô Văn H. (Kẻ nhận hối lộ của Bang Tắc cướp đất của gia đình Biện Toại khai khẩn) cho rằng vấn đề đất đai quá phức tạp, mất thì giờ, nên ông đã buông xuôi. Công tố viên rất giận dữ, cho rằng lề lối làm việc của ông H. quá bừa bãi, không thể viện lý do mất thì giờ mà không phân xử rạch ròi. Bị luật sư chất vấn, ông H. thú nhận anh ruột của ông có hùn vốn làm ăn với Bang Tắc. Sau vụ án, ông H. bị bãi chức tri phủ. Bang Tắc ra làm chứng, nói không hối hận gì. Viên hội thẩm bức xúc: “Dân chúng nói đáng lý ra ông phải chết thay cho viên cò Tournier”.
    Lý lẽ bào chữa cho gia đình Biện Toại của 2 luật sư Tricon và Zévaco.
    Luật sư Tricon ca ngợi tinh thần lao động khẩn hoang của gia đình Biện Toại: họ phải đấu tranh với thiên nhiên, với bọn cường hào, với cả các thủ tục pháp lý, nói: Chúng ta, những người Pháp, nên xây dựng ở xứ này một chế độ độc tài. Không phải độc tài bằng sức mạnh của súng đạn, nhưng là sự độc tài của trái tim (Non pas de la dictature de la force du mousqueton, mais de la dictature du coeur).
    Luật sư Zévaco ca ngợi lời buộc tội của công tố viên, cho rằng chính sách của nhà nước thì tốt, nhưng người thừa hành xấu đã làm cho chính sách trở nên xấu đối với dân chúng. Zévaco nói nên sa thải vài ông phủ, ông huyện bất hảo và vạch rõ hành động của cặp bài trùng Bang Tắc-tri phủ H. đã dẫn đến tấn thảm kịch Nọc Nạn.
    Luật sư Zévaco xin tòa tha thứ cho các bị can, nói: Lần này sẽ có một bà lão khóc về cái chết của bốn đứa con. Bốn người này đã chết, vì họ tưởng rằng có thể tự lực gìn giữ phần đất ruộng mà họ đã từng rưới mồ hôi và máu của họ lên đó.
    Cuối cùng Tòa Đại hình Cần Thơ tuyên Biện Toại, Nguyễn Thị Liễu (em út Toại) và Tia (con trai Toại) được tha bổng. Cô Nguyễn Thị Trọng, sáu tháng tù (đã bị tạm giam đủ sáu tháng). Miều (chồng Liễu), hai năm tù vì có tiền án ăn trộm.
    Đã có một tòa án thực dân như thế!

  36. ngoc nam

    Bai viet so sanh hay nhi, hy vong a Vuon duoc tha bong.
    Trong bai viet co nhac den pv nha van Nguyen Quang Vinh – de nghi nam nay A Vinh nhan giai bao chi le trai.
    Con Bo Lap thi mien ban, vi chac chan ngoi vao Ban Giam khao nen ….

    1. tanchau

      Ko có phần thưởng nào xứng đáng hơn cho nhà văn Nguyễn Quang Vinh, nếu công lý được phục hồi, anh Vươn được tha như mong mỏi của bạn (và đông đảo dư luận trong và ngoài nước) phải ko bạn?!

  37. vo danh noi

    xec cho cung toi te hon thoi kythuc dan phap do ho nhieu .vay ma cu bo bo noi .nham la chinh that coi dan nhu con tre e te hon .cac banxet lai coi se ro

    1. tanchau

      Vâng! rất ok với ý rất ngắn của bạn. Bạn vào BBC xem thêm ý kiến anh Vinh nhé. Xem để thấy thêm Cu Vinh rất rõ ràng và mạch lạc câu chuyện Tiên Lãng này. Mến!

    1. NBKT

      Rớt xuống xi măng bút… lại tà! (bạn ko tin hỏi mấy nhà báo thuộc báo Hải P hay CAND xem đúng ko nhé?) Chào bạn!

Đã đóng bình luận.