Những vấn đề từ “sở hữu toàn dân”

VŨ QUANG VIỆT

Tôi rất đồng ý với GS. Võ Tòng Xuân về việc đặt lại quan điểm sở hữu toàn dân về đất đai, tài nguyên, và rừng biển (bài Đã đến lúc phải nhìn thẳng vào vấn đề đất đai – TBKTSG số ra ngày 9-2-2012). Đây là điều tôi cũng suy nghĩ từ lâu nay nhân dịp này xin trao đổi những suy nghĩ sơ lược dưới đây. Những điều này cần được nhiều người cùng phân tích sâu hơn.

 Ở Việt Nam, khái niệm sở hữu toàn dân trong Luật Đất đai đặt ra một số vấn đề:

 1. Luật Đất đai Việt Nam chủ yếu hạn chế quyền tư hữu về ruộng đất đối với nông dân. Trừ đất ở, đất đai không thuộc về công dân. Trong khi mọi tài sản khác đều có chủ và quyền sở hữu được luật pháp bảo vệ. Như thế Luật Đất đai đã tước đoạt quyền sở hữu của cải của nhân dân, đặc biệt là nông dân. Ở bất cứ nước nào, của cải lớn nhất của dân là đất nhưng ở Việt Nam thì không thể. Nông dân chỉ có thể là người nghèo hoặc thoát nghèo chứ không bao giờ vươn lên làm giàu từ mảnh đất của mình được.

 2. “Nhà nước” có thể lấy lại đất bất cứ lúc nào và giá trị bồi thường là do “nhà nước” quyết định. Chúng tôi để “nhà nước” trong ngoặc kép là vì ở đây có thể là chính quyền cấp huyện hay thậm chí cấp xã.

 3. Ở các nước, không có ý niệm sở hữu toàn dân. Như ở Mỹ, quyền công hữu đất đai và tài nguyên thuộc về các địa chỉ rõ ràng: chính phủ liên bang hoặc chính quyền tiểu bang, hay thành phố (60% thuộc tư hữu, 40% thuộc công hữu, trong đó 28% thuộc chính phủ liên bang, 9% thuộc chính phủ bang và chính phủ cấp tương đương tỉnh hay thành phố, 2% thuộc dân da đỏ). Không có đất đai, tài nguyên nào lại thuộc huyện, xã như ở Việt Nam. Quyền sở hữu và trách nhiệm được quy định rất rõ ràng. Để bảo đảm lợi ích chung của khu vực mà lợi ích có thể mâu thuẫn nhau, đất đai bờ biển có thể thuộc khu vực rộng lớn (vượt trên bang, tỉnh, thành phố) thì có cơ quan công quyền liên tiểu bang/liên tỉnh sở hữu để giải quyết nhu cầu chung về hạ tầng cơ sở. Thí dụ, có Port Authority of New York and New Jersey sở hữu đất đai và bờ biển thuộc hai bang New York và New Jersey để quản lý chung nhằm phát triển giao thông (phi cảng, hải cảng, cầu cống, đường sá nối liền hai bang) hoặc có Tennessee Valley Authority sở hữu đất đai và tài sản khác nhằm chống lũ lụt, xây dựng giao thông, quản lý đất đai, cung cấp điện, phát triển kinh tế chung ở khu vực sông Tennessee. Đây là các công ty công không vì mục đích lợi nhuận, do các bang khu vực cử người quản lý, điều hành, không dựa vào thuế của dân mà dựa vào phí dịch vụ. Đất đai và tài nguyên công thuộc công quyền được quy định rất rõ ràng. Cách quản lý theo khu vực như trên tránh cho việc cạnh tranh xây dựng cảng, khu công nghiệp theo kiểu phong trào như ở Việt Nam.

 4. Quan điểm về kinh tế vùng, công quyền vùng, quy hoạch, trách nhiệm vùng gần như chưa có ở Việt Nam. Ngay cả đến cơ sở của ngân hàng trung ương hiện nay nằm ở tỉnh và thành phố có thể bị lợi ích cục bộ ảnh hưởng thay vì thực hiện chính sách vùng. Làm thống kê cũng thế, số liệu cũng bị lợi ích địa phương bóp méo. Đây là điều cần suy nghĩ.

 5. “Nhà nước” được định nghĩa là các cơ quan công quyền tỉnh, thành phố và huyện. Cho nên sở hữu toàn dân biến thành sở hữu của các cơ quan công quyền các loại, chứ không còn là thuộc toàn dân thực sự. Chính nhà nước trung ương và tỉnh cũng không biết để quản lý các hoạt động sử dụng đất đai của địa phương (các cơ quan công quyền theo luật chỉ phải theo quy hoạch chung, nhưng địa phương lại có quyền đề nghị thay đổi quy hoạch và thực tế thì quy hoạch chung này chưa chắc đã có và nếu có thì biết ai sẽ kiểm soát việc thực thi và có khả năng kiểm soát đến đâu). Kết quả là đất đai và tài nguyên thiên nhiên không còn nằm trong quyền sử dụng vì lợi ích quốc gia mà vì lợi ích cục bộ, thậm chí để làm giàu cá nhân.

 Tôi cũng xin nói thêm một ý về việc thu hồi đất. Hiện nay Luật Đất đai cho phép thu hồi đất với hai loại mục đích:

 • Điều 39 – Thu hồi đất để sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng

 • Điều 40 – Thu hồi đất để sử dụng vào mục đích phát triển kinh tế

 1. Nhà nước thực hiện việc thu hồi đất để sử dụng vào mục đích phát triển kinh tế trong trường hợp đầu tư xây dựng khu công nghiệp, khu công nghệ cao, khu kinh tế và các dự án đầu tư lớn theo quy định của Chính phủ.

 Việc thu hồi đất được thực hiện theo quy định tại điều 39 của luật này.

 2. Đối với dự án sản xuất, kinh doanh phù hợp với quy hoạch sử dụng đất đã được xét duyệt thì nhà đầu tư được nhận chuyển nhượng, thuê quyền sử dụng đất, nhận góp vốn bằng quyền sử dụng đất của các tổ chức kinh tế, hộ gia đình, cá nhân mà không phải thực hiện thủ tục thu hồi đất.

 Hai mục đích thu hồi đất trên hoàn toàn khác nhau. Điều 39 là vì lợi ích chung. Điều 40 lẫn lộn mục đích chung và mục đích tư. Ở các nước thường chỉ cho phép thu hồi vì lợi ích chung. Lấy đất của nông dân, của một tư nhân này để giao cho một tư nhân khác (làm sân golf chẳng hạn) không thể gọi là vì mục đích chung. Có những trường hợp hiếm hoi cần thu hồi thì cần có luật đặc biệt bảo vệ quyền lợi bình đẳng của tư nhân, không thể coi một tư nhân làm sân golf, làm công nghiệp hơn tư nhân là nông dân. Chỉ cần có sự đi đêm giữa quan chức và nhà đầu tư tư nhân thì nông dân không còn có quyền gì nữa.

Nguồn: TBKTSG

Advertisements

22 thoughts on “Những vấn đề từ “sở hữu toàn dân”

  1. Tom

    Khi nói về chế độ chính trị thì người ta gọi các nước như Anh, Pháp, Mỹ… là “tư bản giãy chết” rồi là ” dân chủ giả hiệu”…
    Nhưng khi nói về khoa học, kỹ thuật, kinh tế, văn hóa, rồi cả luật pháp, thì cũng những nước này, người ta lại gọi là các nước tiên tiến
    Trong khi nói về nước mình thì chế độ chính trị là tuyệt vời, đang quá độ lên “thiên đường”, nhưng những vấn đề khác thì lại tụt hậu, lạc hậu
    Người dân chẳng còn biết tin thế nào nữa ???

  2. Minh Hằng

    “Luật Đất đai đã tước đoạt quyền sở hữu của cải của nhân dân, đặc biệt là nông dân”. Đây là một minh chứng:
    SỞ HỮU TOÀN DÂN VÀ HAI DỰ ÁN LẤY ĐẤT CỦA DÂN CÓ NHIỀU NGỜ VỰC

    Tôi xin cung cấp một thông tin có thực 100% để bạn đọc suy nghĩ về sỡ hữu toàn dân, những hệ lụy mà người dân gánh chịu, những biểu hiện tham nhũng.
    Vụ thứ nhất: Năm 1995 tỉnh Hà Tĩnh mở rộng con đường rải bê tông nhựa từ thị trấn huyện Cẩm Xuyên đi khu nghỉ mát Thiên- Cầm với chiều dài 15 km, do UBND huyện Cẩm Xuyên làm chủ đầu tư. Để thực hiện dự án Chính quyền huyện Cẩm Xuyên lấy đất vườn của những hộ dân ở ven đường mỗi bên 10 mét kể từ mép đường hiện có. Xã Cẩm Thăng, H. Cẩm Xuyên là một trong những xã có dự án đi qua. Để lấy đất vườn của dân, Chính quyền Xã Cẩm Thăng không tổ chức họp dân, cũng không thông báo mà họ huy đông dân quân tự vệ ở các thôn không có dự án đi qua đến chặt cây, phá dỡ các chướng ngại vật trong phạm vị chiều rộng 8 mét kể từ mép đường. Những hộ dân mất cây, mất tài sản trên đất và mất đất không được đền bù đồng nào! Duy nhất có một hộ người nhà cầm dao đứng đe dọa nếu động đến đất của họ sẽ đổ máu. Gia đình này được UBND huyện Cẩm Xuyên mời lên và hỗ trợ 25 triệu đồng. Theo một người trong ban kiểm tra xã thời kỳ đó thì vụ giải phóng mặt bằng đường này chính quyền có một khoản tiền nhập quỹ là 40 triệu đồng. Người dân nghi ngờ rằng ban giải phóng mặt bằng và một số người có liên quan đã biển thủ số tiền đền bù giả phóng mặt bằng trong dự án này, nhưng không biết kêu ai. Hơn nữa nếu có khiếu nại thì cũng chẳng ai giải quyết vì đây là một vụ tham ô tập thể
    Vụ thứ hai: Năm 2010 tỉnh Hà Tĩnh mở rộng con đường rải bê tông nhựa tư ngã ba xã Cẩm Thăng đi qua xã Cẩm Nam do sở giao thông vận tải Hà Tĩnh làm chủ đầu tư. Tại dự án này Chủ tịch UBND xã Cẩm Thăng đã mời các hộ dân có vườn liền kề dự án đường họp để nghe xã và ban dự án báo cáo việc đền bù, giải phóng mặt bằng. Tại cuộc họp này Chủ tịch UBND xã thông báo “Những hộ dân bị dự án lấy đất không được đền bù tiền thu hồi đất vì đây là dự án vay tiền nước ngoài mà nước ngoài không đồng ý đền bù đất cho dân, chỉ đền bù cây cối và tài sản có trên đất”!? Kết quả rất nhiều hộ mất hàng trăm mét vuông đất vườn mà chẳng được một đồng tiền đền bù nào. Việc đền bù tài sản trên đất cũng như chất lượng con đường nhựa này có nhiều điều khuất tất. Có những giai đình không mất bất cứ cây cối, tài sản nào mà được cả chục triệu đồng v v v…? Con đường vừa được làm và rải nhựa hơn một năm đã xuống cấp hư hỏng và thêm một dự án khác nâng cấp làm lại đang thực hiện từ cuối năm 2011.
    Sở hữu toàn dân về đất đai ai được hưởng lợi là câu hỏi mà Quốc hội và Nhà nước “của dân, do dân, vì dân” phải trả lời!

  3. Tran dan tien

    Nhìn tấm ảnh không rõ nét, không biết ảnh chụp gì, trông có vẽ như đấu tố ? Người đội mũ cối mang cái gì ở cổ có vẽ nặng nên phải còng lưng? Cháu muốn biết đấy ảnh thật hay ghép ?

  4. nguyen mau

    Không riêng luật đất đai mâu thuẫn mà hàng loạt các loại luật khác cũng nhấp nhem . Đây lỗi do thiếu kiến thức của những người làm ra luật . Luật giao thông đường bộ còn tào lao hơn. Nó gây hậu qủa chết người nghiêm trọng hơn nhưng rồi người ta cũng đổ lên đầu dân “dân vô ý thức” Lợi dụng sự kém cỏi của luật người ta tha hồ đục khoét “lách luật”. Đó là căn nguyên của mọi vấn đề tiêu cực của xã hội.

  5. le vy

    Đấy tôi thấy mọi việc đều quá rõ khi mình chỉ là nông dân:Tôi có một mảnh đất đang trồng trồng trọt và chăn nuôi.Bỗng đùng một cái có quyết định làm công nghiệp,Thế là tôi muốn làm cái hàng rào, trồng thêm cây cối bị các quan bác cấm. Lập biên bản đòi cưỡng chế.Tôi dã có trình bày về mục đích và quy mô là dùng vào đúng mục đích bảo vệ gia súc mà vẫn không được chấp nhận.Trong khi đó khu công nghiệp kiểm kê tài sản mà không trả tôi một đồng xu và cũng chẳng cho tôi biết sẽ trả bao nhiêu và bao giờ sẽ đền bù.Họ đang chờ có một người nào vào lấy đất đó thì họ mới đặc vấn đề.Thời gian đã quá 3 măm rồi,đất đai, chuồng trại ngày càng tan hoang mà họ vẫn cứ giữ nguyên lập trường như vậy.Tôi thiết nghĩ làm quan sướng thật: Đất ,vườn ,chuồng ,trại của dân cứ đến kiểm kê và cấm không cho xử dụng, rồi cứ đi tìm người cho thuê.Khi nào có người chịu chi mà các quan thấy có lợi cho họ thì mới tính đên chuyện đền bù còn không có thì dân chịu mất thời gian bỏ đất hoang, chuồng trại trống vắng mặc cho thời gian.Thế thì tôi nghĩ làm kinh doanh kiểu đó cho một kẻ ngu si cũng làm được chứ đừng nói là ban kinh tế tỉnh gồm nhiều kỉ sư kinh tế.Thế thì măc cho tài nguyên đất đai bị lãng phí,tổn hại kinh tế cho nhân dân.Lương,bỗng các quan không thiếu… Vụ việc này các quan trung ương có thấy không.Lối làm việc này là muôn vàn cái kho đạn như ở Tiên Lãng Hải Phòng đó chứ.Dân muốn làm đúng đâu có dễ.Rồi chắc tôi cũng phải đi mua súng quá đi thôi???

  6. Thường dân

    Có phải do ” Sở hữu toàn dân ” đã mang đến ” lỗi hệ thống ” . Từ ” Lỗi hệ thống ” dẫn đến sự suy yếu về phẩm chất của Đảng viên nên Đảng phải Cần chỉnh đốn .

    Đã thấy rõ nguồn gốc của cái kết hợp với lòng tham tạo nên lỗi cho cả một hệ thống . Như vậy , nếu Đảng không chỉnh đốn được ? Do sức mạnh kết hợp lòng tham quá lớn ? Chúng ta phải dùng biện pháp gì để giải quyết đây !!!

  7. dân thường

    So sánh nước ta với các nước tư bản tiên tiến giãy chết là không phù hợp à!
    Nước ta là XHCN văn minh theo chủ nghĩa “max-cac” vô địch, lại có tư tưởng HCM soi rọi thì nó phải khác chớ.

  8. Pingback: blog que choa TIN NÓNG GỬI ÔNG ĐỖ HỮU CA | rfi

  9. G

    Quyền sở hữu có 3 nội dung: quyền chiếm hữu, quyền định đoạt và quyền sử dụng tài sản. Theo đó, tài sản thuộc sở hữu toàn dân (sở hữu Nhà nước) thì chiếm hữu, định đoạt và sử dụng tài sản đó do Nhà nước quyết định. Nói thỉ dễ, nghe thì hợp lý nhưng đã đang bộc lộ những bất cập trong thực hiện 3 quyền này đối với tài sản thuộc sở hữu toàn dân. Dẫn đến có tình trạng, Tài sản Nhà nước sử dụng không vì lợi ích của toàn dân mà cho một nhóm người hoặc thậm chí chỉ một người và nguy hại hơn tài sản nhà nước như một con bò đang bị xẻo thịt hàng ngày, hàng giờ. Đó là thực tế.
    Bởi vì theo quy định hiện hành, tài sản nhà nước được phân cấp quản lý, đi đôi với “phân cấp quản lý” Nhà nước cũng được giao cho người “có thẩm quyền quản lý” tài sản. Người có thẩm quyền được quyết định cả về chiếm hữu, định đoạt, sử dụng tài sản đó “Theo quy định của pháp luật”.
    Nhưng “theo quy định của pháp luật này” lại là vấn đề hơi trừu tượng. Đó chính là sơ hở khi thiếu cơ chế giám sát hữu hiệu. Người “có thẩm quyền” khi chỉ vì mục đích cá nhân, nhóm không vì “phục vụ toàn dân” thì tài sản Nhà nước chỉ phục vụ “ít dân” thậm chí bị thất thoát xà xẻo. Đây là tình trang phổ biến của sở hữu toàn dân hiện này ở Việt Nam.
    Vậy thì SỞ HỮU Nhà nước có lỗi không?
    Nếu như cán bộ huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng luôn đứng trên quan điểm “vì dân” thì họ sẽ không thu hồi khi không không bồi thường, không thu hồi vì chưa có nhu cầu của “toàn dân” .
    Nếu như lãnh đạo của Vinashin luôn vì đất nước còn nghèo phải biết chắt chiu đông vốn do người dân đóng thuế, không vì lòng tham cá nhân thì con tàu Vinashin đậu có mục nát, để lại gánh nợ không lồ cho đất nước.
    Nếu như một chủ tịch tỉnh mà vì đời sống của người nông dân thì không có chuyện lấy những mảnh đất bờ xôi ruộng mật để làm khu cong nghiệ, làm sân gôn. Nhưng số này không nhiều.

    Nếu như lãnh đạo Hội An cũng như các thành phố khác đua nhau lập dự án thì phố cổ Hội An đâu có còn như hôm nay. Nhưng lãnh đạo như Hội An là chỉ có một trên đất nước này!

    Chung quy vẫn là do con người, người được chọn làm “NGƯỜI CÓ THẨM QUYỀN”, Chung quy nữa là do NGƯỜI CÓ THẨM QUYỀN chon và giám sát người có thẩm quyền quản lý tài sản. Chung quy nữa là do HỆ THỐNG.
    Sở hữu nhà nước về tài sản không có lỗi, chỉ nên xem lại Nhà nước sở hữu những tài sản gì là hợp lý, đồng thời xem lại mức độ Phân cấp, có nên trao cái quyền quá lớn cho các địa phương, Tập đoàn mà thiếu giám sát, thiếu chế tài đủ mạnh?

  10. đằng giang

    Nếu không là “sở hữu toàn dân” thì nhà nước này đâu phải là XHCN hay nôm na là CS ?
    Bác không thấy bất cứ quyền lực hay lợi ích nào cũng là nhân dân đó sao ? : UBNN ( xã, huyện, tỉnh), nhà nước, công an, quân đội, tòa án…
    Dù nhân dân ta chẳng biết những thứ đó là gì nhưng được an ủi là người làm chủ các thứ đó cũng đã hạnh phúc rồi các bác ạ

  11. Timmy Nguyễn

    Vấn đề không phải là luật! Mà ẩn chứa bên trong nó là gì? Ngoài đất đai, thì còn những tài sản (quan trọng) nào khác của người dân cũng đang được “thu hồi” bằng những điều luật? Và tại sao lại “thu hồi” dễ như vậy? Thấy rõ những điều đó sẽ thấy toàn bộ vấn đề đã và đang diễn ra từ trước tới nay. Và tất nhiên mọi người luôn hy vọng những sai trái và bất cập như trên sớm chấm dứt trong tương lai gần thôi.

  12. hoannguyen

    Các Bác cứ nhìn xem :”nhà nước của dân, do dân và vì dân”, vì vậy “đất đai là sở hữu toàn dân” đúng quá đi chứ các Bác. Nghe ra cứ như chân lý. Thôi không CM nữa, nghe mị dân bao nhiêu năm rồi, chán lắm, nói mãi… Bọ Lập và các Bác nhỉ.

  13. Nguyen Thanh Nam

    tác giả vớ vẩn quá!!! Nhà nước ta “dân chủ gấp vạn lần nhà nước tư bản” mà vẫn lấy những chuẩn mực áp dụng vòa VN thì làm được gì, làm sao tiến lên CNXH được!! khi mà cứ mở mồm ra là so sánh với nước TB này, tư bản nọ… 😛

  14. Tào Tháo

    Lý tưởng thì rất nhiều nhưng nông dân ta theo Đảng làm cách mạng cũng vì tôn chỉ ” Dân cày có ruộng”
    Đạo lý ấy xem ra cũng chỉ đang là trên quan điểm chung thôi. Ruộng dân đang cày hôm nay có khi ngày mai có thông báo giải tỏa để làm dự án cấp huyện, cấp tỉnh. hoặc quy hoạch dân cư, đấu thầu bán đất rồi để trống đó.
    Phải tính lại để làm sao người nông dân ngữa mình ngủ ngon khi cày xong thửa ruộng.
    Thực ra đất nước ta đã đang và sẽ mãi mãi nhờ vào bà con nông dân …

  15. rânhòabình

    Ối dào cái gì mấy ông cũng hô hào:của dân do dân và vì dân.rồi dân biết dân làm dân bàn dân kiểm tra.nhưng rồi thì đấy ai cũng biết là làm sao rồi đấy.

  16. Trung 287

    Các nhà làm luật ở VN chắc cũng có tham khảo luật lệ ở một vài nươc lớn trươc khi ban hành luật ở VN. Khổ nỗi VN là nước phát triển theo định hướng XHCN lấy chủ nghĩa Mac-Leenin làm nền tảng, Vậy luật lệ cũng phải khác với các nước TBCN. khổ nỗi cái khác này không phải là sáng tạo hay ho gì, vì vậy mới có truyện như ở TL vừa qua. Biết là sai rồi, không đúng rồi nhưng sửa thế nào đây? sửa gì thì sửa vẫn phải giữ vững định hướng.Khó là ở chỗ đó

  17. Quang Minh

    “Nhà nước” là ai? nhà nước có rất nhiều tổ chức, đoàn thể, chính quyền các cấp, phải chỉ rõ bộ phận nào trong bộ máy nhà nước chịu trách nhiệm, bộ phận nào giám sát thực thi, công khai minh bạch ra sao…toàn dân và nhà nước là các khái niệm mơ hồ không rõ địa chỉ…chỉ có sở hữu tư nhân mới giũ cho nhà nước vững mạnh theo cả nghĩ đen và nghĩa bóng, bởi vì cấu thành nên cái gọi là nhà nước chính là các tế bào tư nhân này…

    1. Kiên nhẫn

      Bác này hỏi răng mà khó nge rứa ?nhà nươc Là nhà bị ngập toàn nước đó mà ,còn cái chi ở ta mà chẳng mơ Hồ ngoại giao còn có ( ngoại giao cave ) ? Mọi việc rõ ràng Minh bạch như Bác nói thì làm chi có quechoa để Anh em ,chú cháu ngồi đây để còm ? Riêng em đâu có bức rức lòng gang hihi.

  18. tuntinvi

    TG cứ so sánh nhiều về luật lệ chuyên môn tôi hạn chế không hiểu hết được , Vì làm luật như Mỹ chi tiết thế thì có mà ốm vào thân . Sau 2 năm tranh cử cam go mới ngồi vào vị trí lãnh đạo . Lại sau 1 năm lãnh đạo Ôbama già đi trông thấy , còn ở ta ông nào ôngâấy mặt mũi đầy đặn phương phi tươi mởi , theo cái anh TB dãy chêt để mà ốm à , vớ vẩn

    1. trần tài

      bác này nhận xét hay quá ,
      Ở mỷ , ông nào làm quan chức (cầm đầu thành phố , tiểu bang , hay cả nước Mỷ) thì chỉ sau thời gian ngắn , già và gầy đi thấy rỏ , tóc trở nên hoa răm hay muối tiêu ; có ông còn bị bạc đầu .
      Còn ở VN , các quan (từ xả đến trung ương) ngày càng mập ra , càng trẻ ra , da vẻ hồng hào , lúc nào củng rực rở nụ cười . Các bác hảy cố gắng tìm xem có quan nào mà ngày càng gầy và già đi đi ko ?
      Có lẻ ở Mỷ , các quan chức , không biết cách “làm quan” nên mới mau già , ngày càng gầy đi !!! Trong khi đó , các quan ở VN có kinh nghiệm đầy mình về cách “làm quan” nên mới thung dung , “ngồi mát ăn bát vàng” , mới ngày càng mập và trẻ ra như vậy !!!

    2. RP7

      Đúng rồi, lãnh đạo của VN thì sau khi lên chức thì lên cân, hay còn gọi là “phát tướng” vì ăn nhậu nhiều và “ngồi mát ăn bát vàng”. Nhưng khi thôi chức thì ông nào ông nấy “xuống mã” nhanh lắm! Không tin xem kĩ trên TV thì rõ

Đã đóng bình luận.