Pháo hiệu Đoàn Văn Vươn

TẠ DUY ANH

Nhà văn Tạ Duy Anh

Nhớ lại trước tết Kỷ Sửu, tức là cách nay chừng ba năm, có một nhà báo do thấy tôi hay sáng tác về nông thôn, bèn phỏng vấn tôi về con trâu và cuộc sống của người nông dân ngày nay. Trong bài phỏng vấn đó có một đoạn hỏi và đáp như sau:

Hỏi: Việc “công nghiệp hóa nông thôn” theo ông hiện nay đúng hay sai? Một số người cho rằng, không phải cứ đưa nhà máy, xí nghiệp về xây dựng ở đồng ruộng là công nghiệp hóa, mà phải xây dựng một nền nông nghiệp vững mạnh bằng sự sáng tạo, đầu tư có chiều sâu, khoa học cho nông thôn.

Trả lời: Theo tôi chúng ta đang tự làm khó mình bằng những khái niệm mơ hồ, đầy tính chủ quan về quyền sở hữu, bóc lột, làm thuê… Luật đất đai hiện nay sẽ hạn chế mọi nỗ lực cải tạo nông thôn. Nói thẳng ra chúng ta chỉ cố khẳng định thành tựu của mấy chục năm đã qua bằng cách giữ nguyên những khái niệm đã trở nên rất buồn cười. Đó là thứ sĩ diện chính trị hão, không cần thiết. Bởi vì muốn công nghiệp hoá nông thôn thì trước hết phải chấp nhận có những chủ đất lớn. Không ai có thể hình dung nổi với cái quyền sử đất như hiện nay mà lại có thể công nghiệp hoá nông thôn. Nói cho vui thì cứ nói.

Hỏi: Nhà văn nghĩ sao về đời sống người nông dân hiện nay?

Trả lời: Phần lớn người nông dân hiện thời đang đứng trước một tương lai u ám. Chúng ta sẽ phải chứng kiến một nghịch cảnh là đất đai ngày càng hiếm nhưng sẽ ngày càng nhiều đất đai bị bỏ hoang hoặc khai thác không hiệu quả. Và hiện tượng đất đai bạc mầu, bị làm cho mất khả năng canh tác sẽ còn kinh khủng hơn. Chung quy cũng vì Luật đất đai quá lạc hậu.

Sau khi gửi lại bài cho anh phóng viên nọ, tôi cũng quên luôn, quên cả hỏi xem anh ta định đăng ở báo nào. Vừa ra Tết thì tôi được mấy anh bạn là tổng biên tập báo gọi đến, bảo rằng trong cuộc giao ban đầu xuân Kỷ Sửu của Ban Tư tưởng văn hoá, tôi bị phê phán đích danh bởi những quan điểm ngược chiều với định hướng tuyên truyền của Đảng, thể hiện trong bài phỏng vấn ngắn vừa nêu. Lúc đó tôi chẳng nghĩ gì cả, mà chỉ thấy buồn cười. Tôi đã thẳng thắn nói giúp các nhà lãnh đạo đất nước một sự thật đang rất phổ biến ở nông thôn, cảnh báo về nhiều bất cập trong cách thức quản lý và sử dụng đất đai, dẫn đến nhiều nghịch cảnh đau lòng và âm ỉ khối bức xúc ngày một lớn. Nếu không có cách giải toả sẽ đến ngày nó nổ tung và khi đó thì tất cả tôi nhắc lại là tất cả – những gì thành tựu một cách vô cùng vất vả mấy chục năm đổi mới sẽ bị cuốn phăng, sẽ đổ vỡ tan tành. Nhiều nhà tham mưu biết thực trạng này nhưng họ khôn ngoan không nói vì sợ bị quy chụp.

Phải nói rõ một sự thật, nông thôn giờ đây không còn cảnh đói ăn rét mặc như thời mấy chục năm trước (nếu có thì cũng không nhiều). Đó là nhờ quá trình giải thể triệt để mô hình sản xuất ngự trị thời bao cấp. Khi đất đai về với người nông dân, mặc dù mới chỉ là hạn mức 20 năm, khi họ được tự do mưu sinh trên thửa ruộng, khi những năng lực được giải phóng khỏi sự kìm hãm, dù mới ở mức còn hạn chế, cũng đã khiến họ tạo ra sự kỳ diệu như những gì chúng ta chứng kiến. Nếu cứ khăng khăng nói rằng, mấy chục năm đổi mới mà đa số nông dân vẫn đói ăn, thiếu mặc là nói lấy được và thiếu sự công tâm.

Nhưng còn một sự thật khác, cái sự thật mà các nhà lãnh đạo thường không thích nếu có ai đó nói thẳng ra, đó là sự khổ cực thì vẫn bao trùm lên đời sống người nông dân, bao trùm lên hầu khắp các làng xã. Thậm chí cảm giác về nỗi cơ cực có nơi còn lớn hơn cả cái thời nghèo đói do môi trường bẩn thỉu, làng xóm bị xé nát, tệ nạn cờ bạc, nghiện hút… tràn lan cùng vô vàn thói xấu thành thị du nhập về theo những người dân ra phố kiếm việc. Có nhiều nguyên nhân nhưng có thể thấy rõ hai nguyên nhân chính, đó là nạn hà chính của cán bộ cơ sở các cấp và những rắc rối, quanh co, khó hiểu của Luật đất đai khiến người nông dân ồ ạt bỏ ra thành thị thay vì kiếm ăn trên đồng ruộng của mình. Cứ tưởng khi những trói buộc người nông dân được cởi bỏ thì họ có rất nhiều quyền. Nhưng trên thực tế họ chỉ có quyền rõ ràng nhất là quyền dùng sức lao động của mình. Còn lại những quyền khác đều mơ hồ, hoặc chỉ có trên giấy, hoặc bị đám quan lại mới tước mất bằng trăm ngàn hình thức vô cùng tinh vi. Trong khi đó, những né tránh vòng vo của Luật đất đai chỉ vì không muốn dùng tới cặp từ tư hữu (chẳng hạn người sử dụng đất không phải là chủ sở hữu nhưng có 5 quyền vv…) đã vô tình gây khốn khó cho người nông dân, đặc biệt khi mà đất đai trở thành tài sản có giá trị lớn về tiền bạc, dễ bị những người có quyền chức lợi dụng khái niệm sở hữu toàn dân để tham nhũng. Chúng ta chưa vội bàn tới chuyện tích trữ ruộng đất, như một quá trình không thể đảo ngược ở nông thôn nếu muốn nó có một bộ mặt khác, sáng sủa hơn-đã bị ngăn cản bởi Luật đất đai, bởi quy định về hạn điền; chúng ta cũng còn thời gian để bàn về khả năng sử dụng đất như một hàng hoá trong quá trình sản xuất, tạo nguồn lực… Cũng hãy tạm gác lại chuyện đất đai bị tận dụng khai thác, đưa tới thực trạng bạc mầu hoá đang diễn ra ở khắp nơi. Ở đây, vì tính chất nóng bỏng của vấn đề, chúng ta chỉ gói gọn trong hai việc, là hậu quả của những quy định mập mờ, đầy cảm tính chính trị được ghi trong Luật đất đai. Vấn đề thứ nhất là mục tiêu khích lệ sản xuất, tiêu chí hàng đầu mà bất cứ bộ luật nào về ruộng đất phải tập trung hướng tới; và vấn đề thứ hai là quyền thực sự của người nông dân trên thửa đất của mình. Với việc tạm giao đất (dù là 20 năm thì cũng vẫn là tạm giao), người nông dân sẽ ứng xử với mảnh ruộng mình đang canh tác như là thứ đi mượn. Trước sau thì nó cũng tuột khỏi tay mình. Vì thế họ chỉ khai thác những gì dễ sinh lợi nhất, sinh lợi tức khắc mà không nhằm tới những kế hoạch dài hạn, có khả năng cho thu hoạch lớn hơn, giá trị lao động cao hơn. (Ví dụ như việc làm giàu đất, đầu tư thuỷ lợi, đầu tư giống cây năng suất cao, chuyển đổi phương thức canh tác, chọn cây có tiềm năng lâu dài…Những việc này có thể mất nhiều thời gian, khi cho thành quả thì đất lại thuộc về người khác. Người nông dân nào thì cũng dễ dàng suy diễn như vậy!). Nói khác đi, thay vì canh tác đúng nghĩa, họ bòn vét tối đa mảnh đất được tạm giao, thậm chí huỷ hoại nó nếu cần thiết. Hiện tượng người nông dân thi nhau đào đất bề mặt ruộng đem bán là một ví dụ đau lòng. Hiện tượng nhiều mảnh ruộng vốn là bờ xôi ruộng mật bị hút cạn màu và bị bỏ hoang là những ví dụ còn đau lòng hơn. Thế là còn ruộng đấy mà giá trị canh tác thì bị mất. Trong khi đó, vì chỉ là đất mượn của nhà nước, nên họ không thể cho người khác có khả năng tốt hơn mượn lại. Hoặc nếu có thì quá trình này vô tình vi phạm luật pháp nếu không diễn ra bí mật với nhiều hệ luỵ.

Bây giờ đến vấn đề quyền thực sự của người nông dân trên thửa đất cho họ nguồn sống chính. Theo quy định thì họ có tới 5-6 quyền. Nhưng cái quyền quan trọng nhất là được gắn bó máu thịt với mảnh đất ấy thì lại không có. Chỉ riêng thực tế này thôi đã thấy Luật đất đai cần phải làm lại. Phải trả cho người nông dân cái quyền yêu quý, gắn bó lâu dài chừng nào họ còn muốn với mảnh đất của họ. Cái quyền đó đồng thời xác quyết quyền bất khả xâm phạm những gì mà họ tạo ra trên mảnh đất ấy mà không thông qua thoả thuận mang tính pháp lý. Đến đây chúng ta hoàn toàn có thể dùng ngay dẫn chứng từ vụ việc xảy ra ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng thành phố Hải Phòng. Mọi thứ thoả thuận giữa người nông dân và chính quyền có vẻ đều đúng với các quy định hiện hành của Luật pháp và Luật đất đai ngoại trừ việc có sự khác nhau trong cách tính thời gian. Nhưng mấu chốt vấn đề không phải ở chỗ ông Vươn có quyền thuê đến bao giờ? Nếu không phải là năm 2012 thì sẽ là 2015, 2017… ông sẽ phải trả lại khu đầm do chính ông khai hoang cho xã, huyện. Đã là quy định thì phải chấp hành! Vấn đề ở đây là sau khi xã, huyện lấy lại khu đầm đó thì nó được dùng vào việc gì? Trong vòng vài chục năm tới chắc chắn vẫn chỉ có việc cho nuôi thả thuỷ sản. Chúng ta chưa bàn tới đạo lý, sự công bằng là người nào đổ công sức, mồ hôi và cả máu để có được khu đầm ấy, thì quyền canh tác trước tiên phải thuộc về họ. Ngay cả quyền tài phán cũng phải chia cho họ. Chúng ta chỉ phân tích ở khía cạnh thuần tuý kinh nghiệm thực tế cũng thấy, không ai có thể làm mọi thứ tốt hơn anh em ông Đoàn Văn Vươn trên khu đầm ấy. Của đau, con xót. Chúng ta không nên quên điều đơn giản ấy. Vì phải rất vất vả mới có khu đầm, anh em ông Đoàn Văn Vươn không chỉ khai thác khu đầm một cách tốt nhất, mà họ còn biết khiến cho nó bền vững, xinh đẹp, sạch sẽ nhất. Hơn thế, họ sẽ đầy cảm hứng lao động và kích thích tình yêu lao động cho hàng ngàn người khác, khích lệ người nông dân ở lại quê nhà, kiếm ăn, làm giầu thay vì bỏ đi lang thang. Đây không thể là những giá trị vô hình, trừu tượng. Nó là tài sản to lớn mà Nhà nước phải trân trọng và phải định giá cho nó mặc dù nó vô giá. Nếu ai cũng hiểu thấu điều mang tính đạo lý, văn hoá này thì sẽ thấy việc thu hồi khu đầm tôm của ông Vươn kể cả khi hết thời hạn mà không vì mục đích khác ngoài nuôi thả thuỷ sản là hành động làm tổn hại rất lớn đến xã hội xét về mọi phương diện. Nếu do chấp hành máy móc những quy định thì lãnh đạo địa phương là những người dốt. Còn nếu vì động cơ trục lợi, thì những kẻ đầu têu ra việc thu hồi kể trên thực sự là độc ác, bất nhân, tối mắt vì cái lợi nhỏ mà huỷ hoại số tài sản lớn gấp hàng ngàn lần, có loại tính được, có loại không thể tính được như tình nghĩa đồng bào, niềm tin, tình yêu lao động… Dốt thì nên từ quan mà về. Còn bất nhân thì phải bị trừng phạt thích đáng.

Nhưng cái điều mà chúng ta quan tâm nhất chính là, sau sự cố trên, sau muôn vàn giả thiết đầy nuối tiếc, thứ cần phải được chỉ đích danh là nguyên nhân của sự việc không gì khác ngoài bất cập của Luật đất đai. Chỉ ra sự bất cập không phải để quy kết. Bộ luật nào thì cũng có giá trị thời gian của nó. Luật đất đai với riêng người nông dân đã bị thời cuộc, nói đúng hơn, những đòi hỏi của thời cuộc vượt qua. Nó cần một sự thay đổi từ quan niệm pháp lý trong vấn đề sở hữu ruộng đất. Nó cần tạo cơ sở chắc chắn cho niềm tin của người nông dân, khơi dậy ở họ tình yêu đất đai, làng mạc, không ngừng làm gia tăng những giá trị liên quan đến văn hoá, đạo đức như là sản phẩm tinh hoa của tình yêu ấy. Họ không chỉ là nông dân mà là những người đại diện cho 70 phần trăm dân số, những người đã chịu mọi cực khổ để cho đất nước này niềm tự hào là cường quốc lúa gạo và đang tham gia kiến tạo an ninh lương thực toàn cầu. Vấn đề lớn đến nhường ấy đâu có thể chỉ nói cho đẹp lòng nhau trong hội nghị. Theo tôi, trong khi can đảm sửa Luật đất đai, cần lập tức gia hạn thêm thời gian cho loại đất 20 năm để không xảy ra tình trạng quan lại cường hào chầu chực cướp đất của dân lành, còn người nông dân thì đầu tư cầm chừng, hoặc tệ hơn sẽ tàn phá hoa màu, tàn phá đất đai, tàn phá sinh thái trước khi hết hạn vào năm 2013.

Vụ việc xảy ra ở Tiên Lãng là một đáng tiếc lớn khi có tới 6 người thừa hành nhiệm vụ bị thương không phải do kẻ địch! (Vì chẳng có kẻ địch nào cả). Ông Đoàn Văn Vươn nên phải chịu một hình thức trừng phạt nào đó, giả dụ bồi thường xứng đáng cho những người mà ông gây thương tích, cho dù gốc của sai trái không thuộc về ông. Là người chủ trương nhường nhịn, kiên nhẫn thượng tôn luật pháp, tôi không thể chia sẻ với hành động nổ mìn của anh em ông Đoàn Văn Vươn. Nhưng một xã hội công bằng, bao dung, biết suy xét phải trái thì không nên chỉ quy kết một chiều. Giả sử không có những tiếng nổ ấy liệu xã hội và Nhà nước có giật mình nhận ra mối nguy hiểm cận kề bấy lâu nay mà mình không biết, không linh cảm thấy hoặc bị đủ thứ thành tích, đủ thứ sĩ diện, đủ thứ tham mưu hồ đồ của đám nịnh thần nhan nhản làm cho bị che lấp đi? Có thể coi vụ Đoàn Văn Vươn là tiếng pháo hiệu báo trước rằng một cơn dông tố đang hình thành và có thể nổ ra bất cứ lúc nào. Phát pháo hiệu cô đơn đó được bắn lên vừa như một cảnh báo, vừa như một lời kêu cứu, khi người bắn đã lâm vào thế cùng đường có phần quẫn trí. Nhưng lẽ nào ánh sáng của nó lại hoàn toàn vô dụng? Dù chỉ loé lên một cách bất hợp pháp, nó cũng đủ soi rõ rất nhiều góc tối tăm trong xã hội, trong hệ thống luật pháp, hệ thống chính trị, hệ thống đạo đức. Nó cho thấy rõ nhất những khoảng trống to lớn và nguy hiểm mà nếu cứ để nó ngày một loang to, tức là không có hành động khả thủ hàn lại, thì một sự sụp đổ thê thảm là tất yếu, một sự sụp đổ ngoài mọi toan tính chính trị, ngoài mọi hình dung, ngoài mọi mong muốn… Không gì đáng sợ hơn một xã hội mất sạch niềm tin vào tương lai, bị huỷ diệt về ý chí.

Phát pháo hiệu Đoàn Văn Vươn cũng làm rõ ra cơ man là những gương mặt và tâm địa chuột. Chúng ta thiếu cả triệu Đoàn Văn Vươn với tư cách là những nông dân thông minh, cần cù, tự trọng, làm giàu đẹp quê hương, sau đó là đất nước trong khi lại thừa nhan nhản những Lê Văn Hiền, Đỗ Trung Thoại, Nguyễn Văn Khanh, Vũ Hồng Chuân … những kẻ đang tưởng mình có trong tay thứ quyền lực vô biên để làm một cuộc chiến đấu với nhân dân thực sự. Thủ tướng đã kịp thời đưa ra những quyết định quan trọng để tạm yên dân, chứng tỏ ông đã linh cảm thấy tính tới hạn của sự chịu đựng ở người dân, có nguyên nhân từ sự hư hỏng của bộ máy chính quyền. Nhưng cái gì cho cấp dưới của ông ở địa phương sự điên rồ ấy là thứ mà xã hội đòi hỏi phải truy đến cùng.

Hà Nội 20-2-2012

Nguồn: Blog BVN

Advertisements

72 thoughts on “Pháo hiệu Đoàn Văn Vươn

  1. Đỗ Vân Phương

    Đây là một bài hay, sâu sắc và rất thực tế trong những đề xuất, đầy tính thuyết phục cả về việc gia hạn thời gian cho đất 20 năm cũng như hình thức xử phạt ông Đoàn Văn Vươn (nhiều bác không hiểu tấm lòng và sự thâm trầm của tác giả trong đề xuất ấy nên có ý chê trách. Các luật sư đứng vể phía ông Đoàn Văn Vươn 100% cũng không mong gì hơn kết quả ấy cho ông Vươn (mặc dù rất khó, rồi các bác xem!), nói thẳng ra Lão Tạ không muốn viết là chỉ nên phạt hành chính ông Vươn thôi nhưng ý tứ thì rất rõ ràng). Toát lên từ tinh thần bài viết là một tấm lòng lớn với người nông dân. Giá như các quân sư của Đảng chính phủ, những người ăn lộc của dân, cũng có tấm lòng và một lương tri lớn như vậy. Báo Nhân Dân nên cho đăng lại bài này ngay lập tức vì có nằm mơ thì báo cũng không có bài hay như vậy về hiện tình đất nước

  2. Bông Trăng

    Văn lão Tạ thì hay rồi, nhưng chẳng có gì mới, toàn những cái người ta đã nói. Lão lại còn “gợi ý” Đoàn Văn Vươn bồi thường 6 chiến sĩ thì nghe chối quá. Người bồi thường phải là bí thư Thành và thuộc hạ của hắn chứ.

  3. Pingback: ĐIỂM TIN TRUYỀN THÔNG ĐIỆN TỬ NGÀY 23-2-2012 « Ngoclinhvugia's Blog

  4. Quê mùa

    Nếu cho rằng sự việc cướp đất đai của chính quyền Tiên lãng đối với gia đình ông Đoàn Văn Vươn, cũng như hàng trăm vụ khác là do “khiếm khuyết của luật đất đai” thì e rằng vẫn chưa chỉ ra nguồn gốc của vấn đề đâu. Cần phải thay đổi tư duy từ thượng tầng kiến trúc. Nếu lãnh đạo của Đảng và nhà nước này còn nghĩ đến dân và con cháu họ thì cần phải mạnh dạn thay đổi.

  5. Pingback: PHÁO HIỆU ĐOÀN VĂN VƯƠN « Trang web của Nguyễn Văn Thùy

  6. hongha

    Bài viết của nhà văn Tạ Duy Anh chứng tỏ nhà văn có vừa có Tâm vừa có Tầm. Nhưng có lẽ để giải quyết được tận gốc vấn đề thì chắc phải chờ sửa Hiến pháp. Tại phiên họp thứ hai của Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 sáng 21/2, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 đã phát biểu, trong đó có đoạn “dự thảo Hiến pháp sửa đổi cũng phải tiếp tục quan tâm hơn nữa đến quyền con người” (Xin đọc bài “Sửa đổi Hiến pháp 1992: Quan tâm hơn nữa quyền con người”, trên phapluatvn.vn) !?

  7. nhanh

    Tôi thấy Ông Ngọ trả lời như vậy có ý gì, vì không phải chuyên môn của Ông về đất đai sao ông lại phải suy nghĩ cả đêm ! có biết bao nhiêu chuyên gia soạn thảo luật, ông chỉ việc yêu cầu họ, họ sẽ trích dẫn đầy đủ nêu rõ đúng sai, vì những người này nắm từ nguyên nhân và bản chất vấn đè , từng câu, từng chữ trước khi trình Quốc Hội. Thực chất thì Hải Phòng biết sai từ lâu rồi nhưng cố tình làm và làm sai thành hệ thống từ lâu rồi nên khó bỏ lắm ! minh chứng là Sở Tư pháp đã tuýt còi ! .

  8. Lần từng bữa

    Vừa hay vừa đúng,cảm ơn bác TDA đã cho em mở rộng tầm mắt. Tuy đại ý không mới nhưng không phải ai cũng có cài nhìn thấu đáo như bác DA. Mong bác DA có nhiều sức khỏe để đóng góp nhiều bài viết hay,kết hợp với blog của bọ Lập thì còn gì bằng!

  9. Pingback: ĐIỂM TIN TRUYỀN THÔNG ĐIỆN TỬ NGÀY 22-12-2012 « Ngoclinhvugia's Blog

  10. Thai Binh

    Bài viết sâu sắc quá nhưng có lẽ đã quá muộn để sửa sai rồi vì đồng rộng màu mỡ đã bị sa mạc hóa, ví dụ như: Lai Khê – Hải Dương; nguồn nước, nguồn khí thì ô nhiễm các làng xã ung thư mọc lên khắp nơi.
    Ôi dân ta như củ khoai hà
    Hễ mà thư kiện chỉ hòa với thua.
    Lần đầu com có gì không phải mong các bác thứ lỗi.

  11. dân thường

    “Pháo hiệu Đoàn văn Vươn”. Đúng thế.
    Ta duy Anh khá công phu, tuy nhiên chưa thấy hết sự cùng cực của người dân.
    Bất luận tiếng nổ đầu tiên của vụ “Tiên Lãng” do ai gây ra thì tôi cũng như những người đã và đang bị cướp đất đều biết ơn tiếng nổ đó (tiếng nổ đầu tiên có thể do chính lực lượng cướp có vũ trang đội lốt chính quyền gây ra – đến giờ phút này gọi cái hội “thi hành công vụ” này là cướp được rồi).
    Vụ Tiên lãng nếu không có tiếng nổ thì những thối tha bỉ ổi liệu có bung bét ra như chúng ta đang thấy?

  12. abc

    Hiện tượng người nông dân thi nhau đào đất bề mặt ruộng đem bán là một ví dụ đau lòng.
    Có phải đất của họ đâu mà họ xót xa. Mà không đào đem bán nay mai chúng nó đem xe ủi tới san lấp còn phí hơn xót hơn đấy chứ

  13. Phạm Hạ

    Đọc xong tôi đã đọc lại lần nữa và định trích 1 đoạn hoặc 1 câu chí lí nhất, hay nhất để còm nhưng không thể, bởi vì tất cả đều quá chí lí, quá hay! và không thể trích nguyên bài.
    Xin cám ơn tác giả và QC!

  14. Nông Văn Dần

    Tham nhũng dễ nhất là tham nhũng đất dưới vỏ bọc dự án. Thử hỏi hơn 5 năm qua, bao nhiêu quan chức quá giầu lên từ việc cướp đất bằng hết dự án này đến dự án khác. Còn nông dân bị bần cùng hóa, khổ ải đến cùng cực mà lại là nhân tố chính cứu vãn đất nước này mỗi khi gặp thoái trào. Mong sao “Phát pháo hiệu Đoàn Văn Vươn” (công lớn) thức tỉnh được quan chức, rằng các quan hãy bớt THAM đi, nới rộng kìm kẹp đi kẻo như các Gadafi… thì khổ.

  15. Bạn người Việt

    Bài viết thật hay, sâu sắc, đầy tính xây dựng xác thực.Nhưng đọc đến đoạn này “Ông Đoàn Văn Vươn nên phải chịu một hình thức trừng phạt nào đó, giả dụ bồi thường xứng đáng cho những người mà ông gây thương tích, cho dù gốc của sai trái không thuộc về ông. Là người chủ trương nhường nhịn, kiên nhẫn thượng tôn luật pháp, tôi không thể chia sẻ với hành động nổ mìn của anh em ông Đoàn Văn Vươn”. tôi không còn hứng thú đọc tiếp nữa.
    Những công an và bộ đội bị thương trong vụ cưỡng chế này, không trừng phạt họ thì thôi. Lại còn anh Vươn bồi thường thích đáng cho họ, tác giả cải lương không đúng chổ. Họ cũng là con người có tim, có óc, mỗi người đều phải chụi trách nhiệm trước việc mình làm. Tất cả mọi người đều nói , họ không làm thì mất việc, đúng nhưng chưa đủ. Ranh giới của đúng sai chỉ là sợi tóc, chúng ta đã không vượt qua chính mình ở điểm này.Họ nên được các cơ quan, đoàn thể hay cá nhân trợ giúp trên tinh thần nhân đạo. Tuyệt đối không thể là bồi thường.
    Không phải là giả sử mà chắc chắn nhờ có súng bắn, đạn nổ từ anh Vươn mới có sự kiện Tiên Lãng hôm nay. Tôi cảm nhận như thế, rất nhiều bài viết đã khẳng định điều đó.

    1. Trung Kiên

      Tôi cũng chia xẻ với “Bạn người Việt”. Qua đó cho thấy tâm lý dám chống lại “người thi hành công vụ” là một cái gì đó khiến không ít người cho là không ổn, nhất là giới lãnh đạo. Họ cho là anh em họ Đoàn chống lại được mà không bị trừng phạt, thì người khác cũng làm tiếp, mà còn gây thương tích. Tôi về một phía nhìn sự thương tích … cũng thấy rất hệ trọng. Tính mạng, sự an toàn con người xem ra rất quan trọng. Tuy vậy đã ai nghĩ sau tiếng đạn hoa cải bắn ra thì lực lượng chính quy công an bộ đội đã sử dụng vũ khí gì bắn vào đấy. Hoàn toàn không tương quan lực lượng. Chính vũ khí ấy mới có khả năng giết người. Thôi cũng thông cảm nhà văn chắc chưa nhìn hết được sự việc. Tôi cũng không tin ông ta biết các Điều khỏan trong Luật, và có thể Ông ta cũng chưa đọc vụ án Đồng Nọc nạn!?

  16. Pham Tho

    Tôi thấy cũng buồn thay cho đất nước, một nhà văn mà cũng đưa ra được những vấn đề yếu kém đích thực cách đây 3 năm. Tôi không hiểu sao đội ngũ cán bộ từ TW đến địa phương thì đông như “Quân nguyên” và bằng cấp chuyên môn thì gấp 4 lần “Quân nguyên – vì mỗi người lại có cỡ 4 bằng nữa” nhưng không có một ý tưởng ra trò. Tất cả các văn bản nói chung và đất đai nói riêng đều rối như “Canh hẹ”, đến nỗi một Thứ trưởng BCA, UVTW – phụ trách điều tra mà cũng “suy nghĩ cả đêm” mới đưa ra 02 kết luận cách nhau 180 độ. Ôi, Việt Nam vô địch!!

  17. Nói Thẳng

    Đọc bài này dễ hiểu hơn đọc các truyện ngắn của cháu, kể cả truyện được giải cao như “Bước qua lời nguyền”.
    Cháu nói có ý rất đúng: bản chất người nông dân là tư hữu. Tước của họ quyền này là “già nhân sự để non quyền tạo hóa ” thì sẽ không hay như ta đã thấy ở ta và ở cả những nơi khác trênthế giới
    Muốn tốt, phải trả cho họ quyền tư hữu về đất đai thôi.

  18. ha

    Một bài học cay đắng trước mắt: Phá ruộng làm khu công nghiệp, làm sân gôn, ôm tiền bỏ tủ, từ chỗ 1 đồng một bó rau, nay lên 10 nghìn một bó rau. Phá ruộng làm khu công nghệ coa trong khi không có một kỹ sư công nghệ nào ra hồn. Lại vớ được mấy anh lộng ngôn: TA PHẢI ĐI TẮT ĐÓN ĐẦU. khổ nỗi không biết được qũy đạo chuyển động ra sao thì làm sao đi tắt, đón đầu được.
    Các nước châu âu sang việt nam mua thảo dược chữa bệnh còn Việt Nam sang châu âu mua thuốc độc về chữa bệnh.
    ĐAU LẮM, ĐAU LẮM.
    http://WWW.phuongthaotd.com

  19. nguoi hue

    Bài viết của bác Tạ Duy Anh quá hay, quá tuyệt vời. đầy ắp tính khái quát vấn đề thực trạng đất đai hiện nay. Theo tôi bài này nên gửi ngay cho các nhà làm luật xem, nếu không rất uổng phí. Cảm ơn tác giả nhiều, tôi rất thích và đọc đi đọc lại hai lần rồi.

  20. tom ha

    Bài nầy hay và được đánh giá cao không những vì tác giả thông minh, có cái nhìn sâu xa và tiên đoán được về những ảnh hưởng chính trị tất yếu của một chính sách đất đai phi lý mà hơn thế nữa nó hay vì tác giả đã dám nói về và nói lên một sự thực. Đây là một sự thực trong hằng nghìn sự thật kinh hoàng hơn mà nhiều người đã cảm nhận nhưng họ đã không dám hay chưa dám viết ra giấy trắng mực đen.

  21. HP

    Bác TDA phân tích quá đúng, tuy nhiên nếu tới thêm một chút nữa thì sẽ ‘đã’ hơn nhưng e rằng khi làm vậy Bọ ta lại không dám đăng.

    Ngoài ra, bác TDA cũng như khá nhiều người (kể cả LS bào chữa cho anh em họ Đoàn) có lẽ quen sống được ‘định hướng’ tư tưởng’ (bị đóng hàm, che mắt) nên chỉ nhìn “đúng y chang” như CA nêu, bác phán “tôi không thể chia sẻ với hành động nổ mìn của anh em ông Đoàn Văn Vươn”.
    Có thật anh em họ Đoàn nổ mìn và bắn súng hoa cải hay không?
    – Nhiều người đã phân tích (dựa trên theo những thông tin mà CA cung cấp và có nêu trên net) là điều này rất chi là không thuyết phục và phi logic. ĐVV thì đang đi nộp đơn khiếu nại ở nơi khác, còn ĐVQ và những người khác thì không bị bắt tại chỗ dù căn nhà và khu đầm bị bao vây chặt bởi hàng trăm bộ đội, CA,… có trang bị đầy đủ. Tuyệt đối không có nghi can nào bị bắt tại hiện trường. Tang vật CA trưng ra lúc đó hoàn toàn không có mìn và súng hoa cải như cáo buộc mà chỉ toàn là những thứ gia dụng bị CA quy cho là vũ khí.

    Không bắt được người và thu được tang vật tại chỗ đúng như mô tả thì việc kết tội tàng trữ vũ khi, chống người ‘thi hành công vụ’ hoàn toàn có thể là do DÀN DỰNG (nhưng quá kém cỏi) hoặc có thể do ‘quân ta nả quân mình’ vì lực lượng cưỡng chế có nhiều nguồn chưa chắc đã phối hợp ăn ý như ngài đại tá CA HP ca ngợi viết thành sách (ngay cả lực lượng thuần nhất cũng có thể bắn lầm như thường như trường hợp ở Úc vào tháng 9/2010 mà tôi có dẫn trong một còm lúc 5:17 bên blog của CU VINH bài Vụ Tiên Lãng kì 21)

  22. Khoai deo Ba Đồn

    Trong bài phỏng vấn có đoạn” …Nhiều nhà tham mưu biết thực trạng này nhưng họ khôn ngoan không nói vì sợ bị quy chụp.”
    Theo tôi, mong bác Tạ Duy Anh bữa sau đừng gọi những nhà tham mưu này là những người khôn ngoan nữa, mà phải chỉ đích thị là những tên cơ hội, hại nước hại dân. Trong những năm qua, chính vì có rất nhiều tên tham mưu như thế nên đất nước mới phải đối mặt với vô vàn vấn nạn trong hầu hết các lĩnh vực cơ bản như hiện nay, từ kinh tế, chính trị, văn hóa, giáo dục, y tế.. cho đến an ninh quốc gia.

    Cám ơn bác Tạ Duy Anh vì bài viết hay và sắc sảo, thật và bình dị.

  23. nguyen phuong

    Muon doi mieng banh dat van la mieng banh ngon nhat.No la nguyen nhan chu yeu cua moi cuoc xung dot tren khap dia cau thi o ta dau co la ngoai le?Ai cung biet ,chi mot thieu so co tinh xem nhu khong biet vi long tham vo day do thoi.
    Nguy co bat on da ro muoi muoi,nguyen nhan da ro sao khong som sua?

  24. Duong Pham

    Cám ơ bác Bọ đã chia sẻ,
    Cám ơn tác giả bài chủ,
    Đây là một trong những bài viết rất hay về tình trạng đất đai trong cả nước. Đã có hàng ngàn vụ “Đoàn Văn Vươn” nhưng không được giới truyền thông loan báo. Người dân ai cũng biết, Đảng/Chính quyền các cấp ai cũng biết nhưng do quyền lợi, hèn nhát, sĩ diện…đã không ai dám lên tiếng, sửa đổi.
    Nhờ trời, nay có vụ Tiên Lãng mà vấn đề về đất đai có vẻ đang được làm rốt ráo như ngày nay. Có lẽ chúng ta nên cám ơn tất cả mọi người (gia đình anh Vươn (vì dám phản kháng), chính quyền huyện Tiên Lãng, chính quyền t/p Hải Phòng (vì những việc họ đã làm – có cái đúng, có cái sai) và đặc biệt là giới truyền thông (một sự thông tin tuyệt vời, đặc biệt là Cu Vinh và bác Bọ…).
    Xin nói thật: sửa luật đất đai là một chuyện, nhưng gây ra những chuyện khốn khổ cho người dân như thế này là một sai lầm và trách nhiệm không nhỏ của Đảng (vì Đảng lãng đạo), của chính quyền (hành pháp) và Quốc hội (nơi soạn luật). Những vị lãnh đạo cao nhất của các cơ quan này qua các thời kỳ phải chịu trách nhiệm trước nhân dân.
    Và cuối cùng, hy vọng những ngưới có trách nhiệm (từ cao nhất đến thấp nhất) thực hiện trách nhiệm của mình (chứ đừng lãnh lương, tiền của nhân dân) mà vô cảm với nỗi khổ của nhân dân.
    Trân trọng,

  25. TRẦN MẠNH ĐỨC

    THÂN GỬI BÁC TẠ DUY ANH:TÔI ĐỒNG CẢM VÀ THÁN PHỤC NỘI DUNG BÀI VIẾT CỦA BÁC.CÓ ĐIỀU,LỜI THẬT CÓ THỂ MÍCH LÒNG,NHƯNG XUẤT PHÁT CŨNG LÀ CÁI TÌNH,TÔI MONG VÀ THÍCH SỰ TRÒN TRĨNH HƠN CỦA BÀI VIẾT,LẦN NÀY VÀ NHỮNG LẦN SAU NỮA CỦA BÁC,NÊN “MÚA RÌU QUA MẮT THỢ” ,BÁC THA THỨ CHO TÔI:BÁC LÀ NHÀ VĂN MÀ THIẾU CẨN TRỌNG TRONG VIẾT LÁCH,BÁC ĐỌC LẠI 10 DÒNG ĐẦU CỦA BÀI NÀY,MÀ 10 DÒNG CỰC NGẮN,BÁC VỘI VỘI VÀNG VÀNG NÊN VẤP ĐÊN 4 LỖI KHÔNG ĐÁNG CÓ.
    2 LỖI VỀ DIỄN ĐẠT Ý DỄ BỊ ĐỘC GIẢ KHÓ TÍNH PHÁT HIỆN NHẸ NHÀNG SỰ KHÔNG KHIÊM TỐN CỦA MÌNH.2LỖI VỀ CÂU ĐẶT VÀ TỪ DÙNG. NHƯ THẾ NÀO,CHI TIẾT TÔI KHÔNG CHỈ RA,BÁC TỰ THÂY.TỰU TRUNG LÀ TÔN TRỌNG
    BÁC,BLOC QUECHOA TÔI CỰC KỲ YÊU MẾN CÙNG BẠN ĐỌC XA GẦN HẰNG NGÀY NÊN TÔI CÓ MÂY DÒNG NÀY.BẮT TAY,VUI VẺ,BỎ QUA BÁC HM NHÉ.KÍNH.

      1. Kiên nhẫn

        Hãy biết lắng nghe bạn ạ ,đừng thấy khó nghe mà khó chịu , tui không biết viết giỏi nhưng tui Là người chịu nge OK ?

  26. Kim Ngưu

    Bác này viết hay quá. Cái quan trọng nhất mà vì nó gây đủ thứ tệ nạn thì bác vẫn ko dám nói, tức là vẫn ko dám mở miệng như bác Hồ muốn.

  27. Tuan

    Một bài viết trên cả tuyệt vời, bắt hoàn toàn đúng bệnh của xả hội hiện nay. Theo tôi không chỉ riêng luật đất đai cần phải sửa đổi mà phải sửa ngay luật mẹ : Hiến Pháp.

  28. Đỗ Duy Văn

    Không có phát mìn của Đoàn Văn Vươn thì cũng không bao giờ (một nghìn lần không bao giờ) có “phát pháo hiệu Đoàn Văn Vươn” ông Tạ Duy Anh ạ!

  29. phượng-hoàng 23

    Quyền được sống và được bảo vệ, là một trong những điều luật đã ghi trong hiến pháp của quốc gia Canada.Sau đó một đạo luật bổ sung thêm :
    Không một ai co’ quyền nhân danh bất cứ điều gì? để tước đoạt những quyền căn bản đó…Và người dân Canada đúng là làm chủ đất nước. Coi quan như củ …khoai.

  30. lap_lo

    Riêng cá nhân tôi có lẽ một số người nào đó nhấm lẫn chăng,đây là phương hướng cơ giới hóa và hiện đại hóa nông nghiêp,chứ không phải thay đổi sản xuất nông nghiêp bằng sản xuất công nghiêp .Đi tìm một nền sản xuất nông nghiêp hiện đại là rất cần cho môt đất nước mà phần lớn người dân sống bằng nghề nông .Là sai lầm nếu chúng ta dùng những mảnh đất màu mỡ thuận tiện mà xây dựng những nhà máy những khu công nghiệp mà bỏ hoang những khu đất cằn cỗi bạc màu, đây là tầm nhìn của các nhà qui hoạch ,ta chớ quên những lợi ích lâu dài .Hãy tạo thật tốt điều kiện cho người nông dân làm công việc của mình bằng khoa học kỹ thuật ,cơ giới hóa nông nghiệp chứ không vì thấy lợi nhuận mà quên hay bỏ mặc những người nông dân tự bơi chèo trên con thuyền của mình.đất nước có đi lên hay đi về đâu phần lớn là do cái tâm cái tầm qui hoạch của nhà cầm quyền thiển ý là thế nếu ngoa ngôn xin được miễn chấp

    1. hai lua

      http://danviet.vn/74219p1c25/chuyen-nha-nong-nhan-nha-o-my.htm

      Chuyện nhà nông… nhàn nhã ở Mỹ
      (Dân Việt) – Nông dân Mỹ không làm ruộng theo kiểu thông thường mà rất nhàn nhã. Nhìn họ chợt thấy lo cho mục tiêu công nghiệp hóa, nông nghiệp của nước mình vào năm 2020.

      Không “chân lấm tay bùn”

      Mỹ là đất nước có GDP/PPP lên tới 14.660 tỷ USD (2010), tuy nhiên nông nghiệp chỉ chiếm tỷ lệ có 1,1% trong GDP. Lao động làm nông nghiệp, lâm nghiệp, thủy sản chỉ chiếm có 0,7% trong tổng số 153,9 triệu lao động trên toàn nước Mỹ. Vậy mà nông nghiệp Mỹ lại là mô hình công nghiệp hóa, hiện đại hóa rất điển hình
      …………….

      Các bác thử tính xem, nếu nước ta tiến tới đạt tỷ lệ người làm nông nghiệp như nước Mỹ thì thừa ra bao nhiêu người và sẽ làm gì?

  31. Vũ Thế Phan

    Một bài tổng hợp sâu sắc, mạch lạc, thấu tình đạt lý. Cám ơn tác giả Tạ Duy Anh.

  32. Lam

    Bài viết của bác Duy Anh quá hay, quá tuyệt vời, quá đúng thực trạng hiện nay. Tôi đặc biệt tâm đắc nhất đoạn kết của bác. Không biết các vị lãnh đạo có chịu nhìn vấn đề giống bác không, quan trọng nhìn ra thì có thay đổi ĐƯỢC hay không.

  33. duyhung

    Bài viết quá hay!
    Cám ơn Bọ Lập, cám ơn tác giả.
    Gần đây tôi thấy các Nhà văn viết nhiều bài quá hay, tính lý luận còn cao hơn cả các nhà lý luận chuyên nghiệp. Vì sao? Vì đó là các Nhà văn có tấm lòng, các Nhà văn này đã hiểu và đau cùng nỗi đau của Nông dân. Tôi đã tin và còn tin hơn nữa rằng sẽ có nhiều Nhà văn như Tạ Duy Anh sẽ lên tiếng. Cái kiểu “chụp mũ” bây giờ không hợp thời nữa rồi- mà có chụp mũ bây giờ cũng chẳng làm đếch gì được nhau đâu.

  34. truonghanh

    Mình ngày nào cũng vào trang của bọ Lập nhiều lần, mình thấy nhiều bài tuyệt hay, toàn là đúng ý dân đen bọn mình thôi, nhưng tại sao các quan trên không thấu nhỉ, luật thì lạc hậu so với thực tiễn nhiều quá, hay họ cố tình để như vậy … chúc bọ luôn khỏe, đưa nhiều bài cho dân đen tôi biết và hiểu thêm

  35. hai lua

    Hay thế! Nhưng mà đoạn kết văn chương quá.
    Bỗng nhớ khẩu hiệu “An toàn là bạn, tai nạn là thù” ở các công trường xây dựng.

  36. Dung Tran

    Sự kiện TIÊN LÃNG là điểm nóng trong cả nước và truyền thông thế giới , người dân chỉ muốn công bằng ,dân chủ ,tự do làm ăn chứ không muốn tranh giành quyền lực ” giành ghế ” mà ông VƯƠN BỊ ĐỐI XỬ NHƯ KẼ THÙ không hơn không kém !?

  37. Công Dân Việt

    Tôi viết dòng này với tư thế sẵn sàng chịu bị ném đá.
    Tôi thấy nhiều vụ khiếu kiện đất đai do dân bị mất đất oan.
    Nhưng cũng nhiều vụ khiếu kiện đất đai mang tính ĂN VẠ tập thể.
    Vì vậy sửa Luật phải cân nhắc kỹ lưỡng, cần những người công tâm và có kiến thức, không làm bừa được.

  38. Cải đắng

    HỎI: “Nhưng cái gì cho cấp dưới của ông ở địa phương sự điên rồ ấy là thứ mà xã hội đòi hỏi phải truy đến cùng.” (Tạ Duy Anh)

    Trả lời: Đó là sự THA HÓA của đội ngũ công bộc được đẻ ra từ cái lỗ hổng của LỖI HỆ THỐNG (Cải đắng)

  39. nguyen thoi

    Còn nếu vì động cơ trục lợi, thì những kẻ đầu têu ra việc thu hồi kể trên thực sự là độc ác, bất nhân, tối mắt vì cái lợi nhỏ mà huỷ hoại số tài sản lớn gấp hàng ngàn lần, có loại tính được, có loại không thể tính được như tình nghĩa đồng bào, niềm tin, tình yêu lao động… Dốt thì nên từ quan mà về. Còn bất nhân thì phải bị trừng phạt thích đáng. tôi nhất trí với nhận định họ vì động cơ trục lợi

  40. Tò he

    Mến tặng tác giả Tạ Duy Anh:
    Trải qua một cuộc bể dâu
    Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
    Lời nguyền dễ bước qua đâu
    Quê hương tít tắp một màu xanh xanh.

  41. Dân thật

    Người làm ra lương thực, thực phẩm nuôi sống cả xã hội, nhưng lại là người ngày càng nghèo khó nhất xã hội.
    Trong mấy cuộc chiến tranh vừa qua , mấy triệu con em người nông
    dân ra trận, hàng triệu người đã ngã xuống , hàng vạn người không
    tìm thấy hài cốt.
    Bây giờ , những người nông dân VN sống ra sao? họ đang sống hay chỉ đang tồn tại?

  42. ha

    Xin thông báo, anh Vương không phạm tội giết người vì rằng, khi đoàn cưỡng chế huyện tiên lãng đến phá nhà anh Quý thì anh Vương đang ở cách hiện trường 30 km. Những bằng chứng đưa ra là những con giao chặt cây, bình ga đun bếp là ngụy biện. Anh Vươn NGOẠI PHẠM.
    http://www.phuongthaotd.com

  43. Thuongquavietnam

    Bài viết có sức khái quát rộng mà sâu sắc.vâng!những người nông dân chúng tôi đang trở nên cùng cực hơn bao giờ hết(mặc dù không còn cảnh đói ăn rét mặc).môi trường sống ô nhiễm trầm trọng.thực phẩm,nguồn nước nhiễm độc,dịch bệnh hoành hành…đủ các tầng áp bức,nặn bóp:chữa bệnh,tham gia giao thông,cho con đi học,xin việc làm…rồi các loại tệ nạn du nhập:ma túy,mại dâm…xin đừng nói những điều viển vông hỡi các ông quan,hãy biết thương dân đen,chúng tôi hết khả năng chịu đựng rồi!

  44. Minh Hằng

    “….còn một sự thật khác, cái sự thật mà các nhà lãnh đạo thường không thích nếu có ai đó nói thẳng ra, đó là sự khổ cực thì vẫn bao trùm lên đời sống người nông dân, bao trùm lên hầu khắp các làng xã. Thậm chí cảm giác về nỗi cơ cực có nơi còn lớn hơn cả cái thời nghèo đói do môi trường bẩn thỉu, làng xóm bị xé nát, tệ nạn cờ bạc, nghiện hút… tràn lan cùng vô vàn thói xấu thành thị du nhập về theo những người dân ra phố kiếmviệc….”
    Nếu có ai không tin đó là sự thật thì hãy xin rời phòng lạnh, hạ cố về những vùng quê mà ở đó những người nông dân chân lấm tay bùn đang sống thì sẽ thấy. Đó là một hiện thực cay đắng mà không có một từ nào trong các bài tuyên truyền thường xuyên được đọc trên lao phóng thanh làng xã nhắc tới! Ở đó thường xuyên người dân chỉ nghe đọc thành tích và chỉ được phép ghị nhận”công ơn”
    “……Chúng ta thiếu cả triệu Đoàn Văn Vươn – với tư cách là những nông dân thông minh, cần cù, tự trọng, làm giàu đẹp quê hương, sau đó là đất nước – trong khi lại thừa nhan nhản những Lê Văn Hiền, Đỗ Trung Thoại, Nguyễn Văn Khanh, Vũ Hồng Chuân … những kẻ đang tưởng mình có trong tay thứ quyền lực vô biên để làm một cuộc chiến đấu với nhân dân thực sự…” Nếu ai không muốn thừa nhận kết luận trên thì hay đi về những vùng quê bị thu hồi ruộng, thu hồi vườn sẽ nghe người nông dân kể chuyện về việc đi khiếu nại, kiện tụng từ cơ sở đến trung ương với muôn vàn nỗi dâu, oan ức mà không được giải quyết thấu tình đạt lý.

  45. trung287

    Bài viết quá hay. tôi không sống ở nông thôn nhưng cũng cảm nhận rất rõ những gì mà ngwoif nông dân phải chịu đựng mấy chục năm qua:họ làm việc quá vất vả mà thu về chẳng được là bao. nhiều lúc cứ tự hỏi tầng lớp đã từng được coi là “động lực cách mạng”, công lao như núi đẻ có chế đọ XHCN như ngày nay.Cách mạng đã thành công mà sao họ lại bị đối xử như những kẻ bên lề XH như vậy?Các nhà lãnh đạo, các nhà hoạch định chính sách hãy biết hàm ơn những người noongdaan như Đoàn văn Vươn để mà đưa ra được những chủ trương chính sách hợp lòng dân. Giúp họ chính là cách tốt nhất để chấn hưng KT nước nhà. Mở cửa mời gọi đầu tư nước ngoài chỉ là biện pháp nhất thời,không thể chỉ trông chờ vào đó. Rất đồng Ý với tác giả là hãy từ bỏ cái “SĨ DIỆN CHÍNH TRỊ”,có vậy mới mong có được chủ trương đúng,chính sách đúng.

  46. ĐOÀN NAM SINH

    Nước ta có luật về Bảo vệ môi trường, trong đó có môi trường Đất, phải bảo vệ đất. Cũng như có luật Bảo vệ Rừng mà trong đó có các điều khoản về đất rừng.
    Khi giao rừng cho dân quản lý bảo vệ khai thác thì Nhà nước phải trả công giữ rừng trong đó có đất rừng, vì mất rừng là mất đất mặt, mất nguồn nước mà đã mất thì rất khó bề tái tạo rừng.
    Khi thông qua khái niệm đất đai- chỉ là đất thực sự không rừng, không soi bãi ao hồ, có thể canh tác nông nghiệp- thuộc về sở hữu toàn dân là đã thấy sai, thấy vênh váo giữa các khái niệm. Thế đất nông nghiệp chỉ cho nhà nông khai thác hưởng lợi 20 năm thôi thì đúng như nhà văn viết, ai bảo vệ sự sống của đất vì đất có phải chỉ là hòn đất đâu mà là cả một hệ sinh học phức tạp. Nhà nông sẽ bóc lột sức sản xuất của đất, phá vỡ tính bền vững ngàn đời cấu tạo nên đất, thậm chí còn để lại dư lượng và độc chất trong đất, khiến đất chết.
    Có ít nhất 50-70% đất đai Tây Bắc, Tây Nguyên đã rơi vào cảnh cạn kiệt do rửa trôi và xói mòn, do mệt mỏi vì hóa chất nông nghiệp. Hàng chục ngàn hecta cao su, cà phê của các nông trường quốc doanh không còn khả năng tái canh cũng vì lý do không xem đất là tư liệu thuộc quyền sở hữu của nhà nông.
    Sở hữu toàn dân mà cuối cùng đất đai trơ đá, cây mọc không được thì chính phủ đã làm mất đi biết bao mồ hôi, xương máu của tiền nhân để lại cho cháu con, nếu không gọi là phản dân hại nước thì còn có thể gọi là thể chế gì ?

  47. dai lien

    “Dốt thì nên từ quan mà về. Còn bất nhân thì phải bị trừng phạt thích đáng.”. Giời đất ơi! Nếu các mệnh quan triều đình đều được học hành để thấm nhuần đạo lý này thì Việt Nam ta chắc chắn sẽ là một đất nước văn minh xứng tầm thế giới. Nhưng than ôi “Nhiều nhà tham mưu biết thực trạng này nhưng họ khôn ngoan không nói vì sợ bị quy chụp.” Có lẽ đây là một trong những nguyên nhân chẳng có gì bí hiểm kiến dân Việt không thể ngóc đầu lên đươc.Một cái xã hội mà khi người ta thấy sai, người ta nói ra thì lại bị quy chụp thì đó đúng là “xã hội luật rừng” rồi

  48. Nguyễn Văn Bôn

    Một đoạn kết tuyệt hay và rất đúng với triều đại hiện thời.Có thể nói chúng ta sinh ra phải thời loạn lạc,lớn lên gặp buổi gian nan,trông thấy tham nhũng đi lại nghênh ngang ngoài đường,chúng tưởng có quyền là có tiền,có tiền rồi muốn làm gì thì làm,kể cả trèo đầu cưỡi cổ người khác.
    Một xã hội như thế hỏi có đau lòng không?

    1. thuynguyen

      vote cho bác, bác nhận xét chí lý! em đã đọc bài này 3 lần, nó làm bật ra rất nhiều thứ trong đầu em! có những cái ngay trước mắt mà ko nhìn thấy! qua bài này cảm nhận được rất nhiều thứ bất cập trong xã hội và bất công với người nông dân.
      Dám nhìn thẳng thì những người hoạch định chính sách luật chưa đủ tầm( cũng dễ hiểu bởi người giỏi thì không đa số không làm nhà nước). Nhìn bộ luật nước Mỹ, nó đã sống hơn 3 thế kỷ , tổng thống sau cứ vậy chiếu theo luật mà làm, người dân cũng thế !Thân chủ ít hiểu biết về pháp luật nên họ luôn có luật sư đại diện, khi chưa có luật sư họ luôn có quyền không lên tiếng! còn người nông dân VN nói chung và người dân mình thì sao ….? chỉ thấy bắt là sợ hãi, coi như cầm chắc tội gì đó ! tội gì cũng có thể ghép được dù đôi khi người phạm tội có tưởng tượng cũng không bao giờ nghĩ là mình sẽ bị phạm tội đó.

  49. người yêu công lý

    Câu kết luận cuối cùng cũng là một lời cảnh báo và cũng là bó duốc soi đường cho việc giải quyết triệt để vấn đề ruộng đất của người nông dân và xóa bỏ sự tha hóa của tầng lớp quan lại hiện nay

    1. Nguyễn Dân Đen

      Không chỉ còn là chuyện đau lòng nữa rồi. Đọc bài viết trên mình thấy Quê Choa viết rất am tường, không chỉ về tình nông dân, tình chính trị , tình xã hội và thời cuộc. Những nhận định của ông về nông dân nông nghiệp Việt Nam này mà được coi trọng thì không cần hay không muốn thì nông thôn mới cùng hình thành ngay. Không cần nhiều nghị quyết rõ kêu và đổ tiền của vào những NQ kiểu trên. Luật đất đai được nhiều nhà danh tiếng gần đây kêu là bất cập (cảm ơn anh Vươn). Có những cái chỉ cần một cú huých cũng đã làm thay sông đổi núi, không cần nhiều NQ đến thế. Hãy thay đổi đi khi chưa muộn.

  50. thuynguyen

    có lẽ đây là bài viết đánh giá tổng quát về vấn đề đất đai ở Tiên Lãng nói riêng và cả nước nói chung hay nhất trong số những bài viết về vấn đề nóng này!

  51. Vũ Xuân Tửu

    Luật đất đai hiện hành cần phải làm lại, chứ không thể sửa chữa vụn vặt.
    Nhưng nếu luật đất đai lại chỉ sửa chữa loanh quanh mà thôi. Hậu quả sẽ là những bi kịch xã hội lại diễn ra ở những cấp độ khác.
    Tuyên Quang, 23/2/2012
    Vũ Xuân Tửu

  52. Người dân việt

    Nhưng trả lại đất cho Nông dân thì làm sao còn miếng cho quan nữa hả bác . Đây là mấu chốt vấn đề để có ai đó không muốn thay đổi đấy .

  53. nguyenvanthoi

    Cam on tac gia cho moi nguoi nhin thay khia canh nay. Mot bo film nao do noi ve cuoc chien gianh lai dat nong nghiep cho mot du an cua chinh quyen, ho chien dau tranh de van duoc lam cong viec nong nghiep cua ho chu ko phai de duoc so tien den bu lon hon khi du an kia hinh thanh. Nam 2011 khi ma kinh te di xuong moi thay dc su dong gop cua nong nghiep la nhu the nao. Toi ung ho vietnam phat trien theo huong la mot nuoc nong nghiep hien dai, dieu nay la phat trien ben vung du con rat nhieu viec phai lam

  54. Thành Ngọc

    Có một bộ luật, bao trùm mọi bộ luật, làm nền tảng cho mọi bộ luật mà ở xứ ta chưa được thực thi là: quyền được làm CON NGƯỜI theo đúng nghĩa! Thế thì nói về các luật khác chỉ là trò chơi lừa bịp, ngụy biện mà thôi!

Bình luận đã bị đóng.