Nhà nước và người dân

TRẦN HỮU QUANG

Sau vụ cưỡng chế thu hồi đất ở Tiên Lãng (Hải Phòng), nhiều bài báo đã đề cập tới nhiều khía cạnh khác nhau. Bài này chỉ tập trung bàn về một số vấn đề liên quan đến quyền của người dân và cấu hình vận hành của một nhà nước pháp quyền.

Do báo chí đã tường thuật nhiều nên bài này không nhắc lại diễn biến vụ việc, cũng không bàn về những sai phạm của các viên chức ở Tiên Lãng và Hải Phòng, mà chỉ thử phân tích một vài vấn đề rút ra từ vụ xung đột này, xét trong mối quan hệ giữa nhà nước với người dân.

“Sở hữu toàn dân” và sự võ đoán của chính quyền địa phương

Vụ Tiên Lãng không chỉ dừng lại ở sự xung đột giữa một số nông dân với chính quyền địa phương, mà còn cho thấy rằng đã đến lúc không thể không đặt lại vấn đề thể chế sở hữu toàn dân về đất đai vốn là cội nguồn của vụ xung đột này cũng như nhiều vụ kiện cáo tương tự khác.

Theo lời GS. Võ Tòng Xuân, nhiều chủ trang trại và chủ ruộng vườn lâu nay rất sợ khái niệm “đất đai thuộc sở hữu toàn dân”, và ông cho rằng khái niệm này không những “tạo kẽ hở cho tham nhũng” mà còn gây ra những bất công cho nông dân (TBKTSG, 9-2-2012, tr. 10-11). Theo ông Lê Huy Ngọ, cựu Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, chính chế độ sở hữu toàn dân là một trong những nguyên nhân dẫn đến “nhiều khiếu kiện đất đai thời gian qua” (Sài Gòn Tiếp thị – SGTT, 15-2-2012, tr.4). Còn theo GS. Đặng Hùng Võ, cựu Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường, hiện có rất nhiều điều “không thống nhất” và “bất cập” trong các quy định cơ bản về sở hữu đất đai; “chúng ta chưa là nước xã hội chủ nghĩa (XHCN) thì chúng ta đừng nên đặt ra các yêu cầu của một nước XHCN phải được áp dụng ngay trong điều kiện của thời kỳ quá độ” (SGTT, 15-2-2012, tr.5).

Điều hết sức nguy hại và nguy hiểm là chính vì cơ chế này mà sinh ra tình trạng võ đoán và tùy tiện của chính quyền địa phương, khi cán bộ cấp huyện hay nói rằng “nhà nước có quyền muốn thu hồi đất của ai thì thu”, theo lời GS. Đặng Hùng Võ (TBKTSG, 2-2-2012, tr.11).

Đa sở hữu đối với ruộng đất

Điều trớ trêu ai cũng biết là bây giờ ở đâu cũng nói “mua đất” hay “bán đất” bất chấp cụm từ “chuyển quyền sử dụng đất” ghi trên giấy tờ giao dịch! Theo LS. Trần Hữu Huỳnh, ý tưởng sở hữu toàn dân thực ra không “dựa trên một nền tảng lý luận khoa học nào cả mà chỉ là từ ý kiến của một vài vị lãnh đạo sau thời kỳ miền Nam vừa giải phóng” (TBKTSG, 2-2-2012, tr.9). Bản thân Luật Đất đai năm 1987, theo GS. Võ Tòng Xuân, chỉ là một “giải pháp tình thế” vì sau đó còn phải sửa đến năm lần mà vẫn còn gây ra những hậu quả khó xử cho đến tận bây giờ, và quan niệm sở hữu toàn dân hoàn toàn đi ngược lại yêu cầu của thực tiễn kinh tế xã hội lẫn quyền lợi và nguyện vọng của nông dân đối với ruộng đất do ông bà tổ tiên để lại, nhất là ở miền Nam (TBKTSG, 9-2-2012, tr.9-11).

Quan niệm toàn bộ ruộng đất đều thuộc “sở hữu toàn dân” và đi kèm theo đó, những lo ngại về sự tích tụ ruộng đất và nguy cơ hình thành tầng lớp “địa chủ mới”, thực ra đều là di sản của hệ thống tư tưởng tập trung quan liêu, bao cấp và bình quân chủ nghĩa từng thống trị một thời gian dài.

Các nhà luật học có thể tiếp tục thảo luận về những khái niệm như sở hữu toàn dân, sở hữu nhà nước, sở hữu quốc gia… nhưng quyền tư hữu ruộng đất của người nông dân phải là một quyền được Hiến pháp công nhận tương tự như ở các nước công nghiệp phát triển. Theo quan điểm của GS. Võ Tòng Xuân, “hai vấn đề mấu chốt của Luật Đất đai cần sửa đổi ngay: bỏ ‘hạn điền ba héc ta’ và công nhận ‘sở hữu tư nhân’ về đất đai” (TBKTSG, 9-2-2012, tr.11).

Ông Nguyễn Đình Lộc, cựu Bộ trưởng Bộ Tư pháp, cũng cho rằng cần xem xét lại khái niệm “đất đai là sở hữu toàn dân”, nhưng ông cho rằng “nếu có sở hữu tư nhân thì tất nhiên chúng ta phải có hạn điền” (SGTT, 15-2-2012, tr.4). Đối với quan điểm này, nếu cần thì Nhà nước có thể “hạn điền” bằng công cụ thuế, vốn là một công cụ điều tiết mang tính chất kinh tế, chứ không thể dùng một công cụ cấm đoán mang tính chất hành chính.

Nếu trước đây trong thời bao cấp, những thuật ngữ như kinh doanh, tư thương, tư bản tư nhân, thị trường tự do… vẫn còn là những từ húy kỵ, thì bây giờ khái niệm “quyền tư hữu ruộng đất” cũng đang mang số phận tương tự đối với người nông dân. Với đường lối đổi mới sau năm 1986, Đảng và Nhà nước đã chính thức thừa nhận quyền tự do buôn bán và sản xuất kinh doanh của người dân – thực chất là “cởi trói” và trả lại những quyền tự do này mà lẽ ra người dân đương nhiên phải có. Do vậy bây giờ, việc công nhận quyền tư hữu ruộng đất của nông dân thực chất cũng chỉ là trả lại quyền này cho họ mà thôi, chứ chẳng phải là một sự “đột phá lý luận” hay sáng kiến gì vĩ đại, nếu xét trong khuôn khổ tư tưởng của một nhà nước pháp quyền!

Nhà nước pháp quyền và cơ chế kiểm soát quyền lực

Người ta thường cho rằng xét về nguyên tắc thì bất cứ một chủ trương hay chính sách nào của nhà nước cũng đều phải xuất phát từ lợi ích của người dân. Nhưng nếu chỉ nói đến “lợi ích” thôi thì chưa đủ, mà còn phải nói đến quyền của người dân. Đây chính là một trong những điểm khác biệt căn bản giữa một nhà nước phong kiến với một nhà nước pháp quyền hiện đại. Một vị vua minh quân thời phong kiến có thể chăm lo cho lợi ích của muôn dân vì lòng thương dân thương nòi, nhưng với một nhà nước pháp quyền thì sở dĩ phải chăm sóc lợi ích của công dân, hoàn toàn không phải do tình thương hay sự tốt bụng mà trước hết là vì nghĩa vụ tôn trọng các quyền dân sinh và dân chủ của người dân mà nhà nước này đã cam kết bảo vệ thông qua bản hiến pháp.

Qua vụ Tiên Lãng hay qua chuyện đổi giờ học, giờ làm ở Hà Nội, vấn đề tổng quát cần đặt ra một cách cấp bách hiện nay là mối quan hệ giữa nhà nước với nhân dân, ít ra xét trên hai phương diện có liên quan chặt chẽ với nhau, đó là cấu hình của bộ máy nhà nước pháp quyền và các quyền dân sinh và dân chủ của người dân.

Việc công nhận quyền tư hữu ruộng đất chính là thể hiện yêu cầu vừa nêu. Chỉ khi nào dựa trên quan điểm tôn trọng và bảo vệ các quyền của người dân thì các chính sách nhà nước, ngoài tính hợp pháp (legality), mới mang tính chính pháp (legitimacy) của một nhà nước của dân, do dân và vì dân.

Đề cập tới vụ Tiên Lãng, một vị Phó trưởng ban Dân vận trung ương nhận định rằng vụ này biểu hiện tình trạng “quan liêu, xa dân” (Tuổi trẻ, 18-2-2012). Nhận định này mới chỉ đề cập tới khía cạnh đạo đức của công chức, chứ chưa đụng chạm tới vấn đề cốt lõi hơn là nghĩa vụ và quyền hạn của công chức nhà nước. Nếu người dân được quyền làm tất cả những gì mà luật pháp không cấm, thì công chức nhà nước chỉ được phép làm những gì mà luật pháp cho phép.

Qua kinh nghiệm vụ Tiên Lãng, chúng ta có thể nhận diện rõ rệt một vấn đề hết sức hệ trọng liên quan đến vấn đề cấu hình bộ máy nhà nước, đó là vấn đề kiểm soát quyền lực nhằm bảo vệ hữu hiệu lợi ích chính đáng của người dân – chẳng hạn trong mối quan hệ giữa các cơ quan hành pháp và tư pháp ở địa phương. Khi mà người dân “khởi kiện lên tòa án huyện nhưng thua kiện, khởi kiện tiếp lên tòa án tỉnh thì được khuyến khích thỏa thuận”, rồi “chưa làm theo đúng tinh thần thỏa thuận thì chính quyền đã cưỡng chế”, theo lời GS. Đặng Hùng Võ, “vậy người dân có thể tìm công lý ở đâu khi mọi cánh cửa đều đã đóng” (TBKTSG, 2-2-2012, tr.11). Đây quả là trường hợp điển hình của tình trạng bị vô hiệu hóa của cả hệ thống tư pháp.

Vì quyền lực luôn luôn có khả năng bị lạm dụng, nên người ta lúc nào cũng phải nhấn mạnh yêu cầu kiểm soát quyền lực, thông qua sự kiểm soát lẫn nhau trong bản thân các định chế của bộ máy nhà nước cũng như sự kiểm soát của các định chế của xã hội dân sự như báo chí và các đoàn thể.

Liên quan tới việc xử lý các hậu quả trong vụ Tiên Lãng, chúng tôi ủng hộ quan điểm của GS. Hoàng Xuân Phú và TS. Nguyễn Vân Nam: không thể truy tố về tội “chống người thi hành công vụ”, mà cao lắm chỉ có thể truy tố về tội “tự vệ vượt quá giới hạn” (xem thêm Tuổi trẻ, 17-2-2012, tr. 18).

Một bộ máy nhà nước lành mạnh là một tổ chức trong đó các quyết sách phải được thực thi một cách nghiêm minh, nhất quán mà không phụ thuộc vào ý muốn chủ quan của cá nhân người công chức hay người lãnh đạo. Đó cũng là một bộ máy có những cơ chế kiểm soát nội bộ và vận hành hiệu nghiệm để mỗi khi gặp vấn đề trục trặc thì không cần phải dựa dẫm vào một “đấng minh quân” mới tìm ra giải pháp. Tình trạng hành xử võ đoán, ra lệnh tùy tiện, muốn nói gì thì nói hay xử thế nào cũng được mà không đếm xỉa gì tới luật pháp… như đã từng xảy ra ở Tiên Lãng bộc lộ một tình trạng rạn vỡ trong bộ máy. Hiển nhiên là điều này không chỉ gây ra thiệt hại cho người dân và làm mất lòng tin nơi người dân, mà còn là một thứ ung nhọt của bản thân bộ máy.

Suy rộng ra về tình trạng võ đoán hay tùy tiện trong việc đưa ra các quyết sách của Nhà nước, chúng ta cũng có thể liên tưởng tới chuyện đổi giờ học, giờ làm ở Hà Nội kể từ ngày 1-2-2012 vừa qua. Ở đây, người ta có thể đặt ra những câu hỏi như: Cách ban hành quyết định đổi giờ này có hợp pháp hay không, có xâm phạm vào quyền dân sinh của người dân hay không, xét về mặt luật pháp và luật học? Liệu chính quyền một thành phố có “quyền” ban hành một chính sách động chạm đến người dân mà không cần tham khảo ý kiến của họ?

Lẽ tất nhiên, trong bài toán nhức đầu phải giải giữa chuyện kẹt xe với chuyện xáo trộn giờ giấc của dân cư, giải pháp không hề đơn giản. Nhưng chính vì thế mà quy trình ra quyết định của chính quyền lại càng cần phải cẩn trọng. Một quyết định ảnh hưởng đến nền nếp sinh hoạt thường nhật của hàng triệu gia đình không thể được ban hành một cách võ đoán bất chấp quyền được hỏi ý kiến của người dân vì đụng chạm đến quyền dân sinh của họ, mà lẽ ra buộc phải thông qua việc tham khảo ý kiến người dân, có thể bằng nhiều kênh khác nhau, nhưng nhất thiết phải làm một cách khoa học và có hệ thống. Ở những trường hợp quan trọng hơn, đó là biện pháp trưng cầu dân ý.

Trong bất kỳ tình huống nào, ngoại trừ trường hợp khẩn cấp hoặc chiến tranh, Nhà nước đều không có quyền tự mình nhân danh “lợi ích của nhân dân” để ban hành những quyết định vượt ra ngoài thẩm quyền của mình. Đây là một trong những nguyên tắc nền tảng của một nhà nước pháp quyền. Một trong những bài học rút ra từ vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng cũng chính là điểm này.

Vụ Tiên Lãng thực sự “nghiêm trọng”, theo lời Đại tướng Lê Đức Anh, cựu Chủ tịch nước, bởi lẽ “các cán bộ đã biến quan hệ giữa chính quyền với người dân là quan hệ hợp tác để xây dựng cuộc sống, xã hội phát triển thành quan hệ đối kháng giữa chính quyền với người dân”, và “nếu không xử lý nghiêm minh nó sẽ lan tỏa ra cả nước” (báo Điện tử Chính phủ, http://baodientu.chinhphu.vn, 11-2-2012).

Qua vụ Tiên Lãng hay qua chuyện đổi giờ học, giờ làm ở Hà Nội, vấn đề tổng quát cần đặt ra một cách cấp bách hiện nay là mối quan hệ giữa nhà nước với nhân dân, ít ra xét trên hai phương diện có liên quan chặt chẽ với nhau, đó là cấu hình của bộ máy nhà nước pháp quyền và các quyền dân sinh và dân chủ của người dân. Bởi lẽ nếu không nhận diện và giải quyết được những vấn đề này thì người dân sẽ buộc phải đặt câu hỏi: nhà nước này là nhà nước của ai và vì ai? Nhìn dưới góc độ tích cực thì đây cũng chính là thời cơ chín mùi để tiến hành một cuộc cải tổ toàn diện và căn bản.

Nguồn: Báo TBKTSG

Advertisements

32 thoughts on “Nhà nước và người dân

  1. Bụi bặm

    Một nhà nước mạnh được dân tin tưởng tố nghĩa cơ quan hành pháp tốt . Muốn bộ phận hành pháp tốt hai bộ phận còn lại trong một chế độ dân chủ là lập pháp và Tư pháp phải tốt .

    Lập pháp yếu kém cũng có nghĩa hiến pháp không phù hợp với tình hình thực tế xã hội , có nhiều kẻ hở để luồn lách luật lệ . Tạo nên bất Công trong xã hội .

    Lập pháp yếu kém chắc chắn sẽ dẫn theo Tư pháp yếu kém . Xử lý tội trạng không Công Minh , không ngăn ngừa được tội lỗi , tạo tiền đề tội phạm gia tăng

    Cơ quan lập pháp là Quốc hội . Một Quốc hội yếu kém , không đủ quyền hạng và năng lực , một quốc hội bù nhìn , sẽ rất nguy hiểm cho một xã hội dân chủ . Đây là nguyên nhân chính tạo nên sự xung đột mạnh mẽ giữa chính quyền

  2. nguyen mau

    Tôi có kế tương tự bộ trưởng GTVT về việc giải quyết ùn tắc GT nhưng hay hơn , hiệu quả cao hơn là cái chắc.
    Thôi củng hiến luôn để quý vị tham khảo:
    Buổi sáng đàn ông không được ra đường (ưu tiên phụ nử đi chợ)
    Buổi chiều đổi ca (đàn ông được ra ,đàn bà ở nhà, vì tối đàn ông hay nhậu). hoặc cứ 5 km lập 1 trạm thu phí.
    Quý vị nghiên cứu xem hiệu quả còn cao hơn “ngày chẵn xe số chẵn, ngày lẻ xe số lẻ” hoặc thay đổi giờ.

  3. Pingback: Bản Tin Ngày 29/02/2012: Chia ruộng cho quan – Cần thêm một điều cấm nữa – GƯƠNG MẶT “CÔNG BỘC” TIÊN LÃNG – Nhà nước và người dân – NHỮNG ĐIỀU ĐẢNG VIÊN KHÔNG ĐƯỢC LÀM – T

  4. Pingback: Bản Tin Ngày 29/02/2012: Chia ruộng cho quan – Cần thêm một điều cấm nữa – GƯƠNG MẶT “CÔNG BỘC” TIÊN LÃNG – Nhà nước và người dân – NHỮNG ĐIỀU ĐẢNG VIÊN KHÔNG ĐƯỢC LÀM – T

  5. Pingback: Bản Tin Ngày 29/02/2012: Chia ruộng cho quan – Cần thêm một điều cấm nữa – GƯƠNG MẶT “CÔNG BỘC” TIÊN LÃNG – Nhà nước và người dân – NHỮNG ĐIỀU ĐẢNG VIÊN KHÔNG ĐƯỢC LÀM « H

  6. Pingback: Bản Tin Ngày 29/02/2012: Chia ruộng cho quan – Cần thêm một điều cấm nữa – GƯƠNG MẶT “CÔNG BỘC” TIÊN LÃNG – Nhà nước và người dân – NHỮNG ĐIỀU ĐẢNG VIÊN KHÔNG ĐƯỢC LÀM « H

  7. Yêu Quê

    Giờ hành chính của một Quốc gia được quy định bởi Luật hành chính của Quốc gia đó. Thế mà Hà Nội tự thay đổi giờ giấc hành chính để “giải quyết ùn tắc” xe cộ. Chúng tôi đã góp ý là ừ thì thay đổi nhưng phải theo “phép tắc”.
    Tôi lại nhớ đến nửa cuối thế kỉ trước, người ta tùy tiện thay đổi mẫu chữ cái tiếng việt để “dễ làm vi tính”. Quốc hộichẳng hay, dân chẳng biết.
    Có người thời đó đã thắc mắc: Văn tự một quốc gia mà làm như vậy được sao?
    Hiện nay thì… (may có Anh Trần Hữu Quang phân tích rồi).

  8. tuanha24

    Bài viết rất hay.

    Thay cho lời Còm, xin trích dẫn: “Tất cả quyền lực nhà nước đều bắt nguồn từ nhân dân, phải thuộc về nhân dân” là nguyên tắc cơ bản của Hiến pháp CHLB Đức (Và cũng là nguyên tắc cơ bản của một bản Hiến pháp dân chủ tiến bộ – phần thêm của tuanha24) – Đây là lời nhấn mạnh của ông PGS Joerg Menzel, Đại học Bonn, CHLB Đức, tại Hội thảo quốc tế “Tổ chức quyền lực nhà nước – kinh nghiệm từ Hiến pháp một số nước”, được tổ chức ở Hà Nội trong mấy ngày nay. (nguồn báo Tiền Phong hôm nay).

  9. Bụi bặm

    Thời cơ chín mùi để …cải tổ toàn diện và căn bản ? Là chuyện gì đây . Khó hiểu quá . Đúng là thời buổi trăm chuyện đều phải phòng ngừa , câu cú cũng phải có đắp bờ con . Khổ ơi ! Là khổ !!!

  10. phong thuỷ

    Luật cũng do con người đặt ra , thi hành luật cũng do con người thực
    hiện. Vấn đề là : các bộ luật được xây dựng thế nào ?
    Nếu các bộ luật được coi là phù hợp với đất nước , thì vấn đề thi hành
    luật phải được thực thi 1 cách triệt để .Nếu việc thi hành luật thông
    qua các cấp chính quyền không nghiêm, chưa kể thi hành sai thì các
    bộ luật đó cũng trở thành vô dụng.
    Ngược lại, các bộ luật không phù hợp với tính khách quan của hiện
    thực đời sống của quảng đại dân chúng thì tác hại vô cùng .
    trong trường hợp này bộ luật nào không còn phù hợp thì phải sửa.
    Trong trường hợp khẩn cấp mà quốc hội chưa kịp thông qua luật sửa
    đổi , thì chính phủ phải ban ngay các nghị định để kịp thời bổ khuyết
    hay làm rõ những vấn đề còn bất cập( kèm theo văn bản gửi thường
    vụ quốc hội)

  11. Cải đắng

    Báo Tuổi Trẻ sáng nay đưa tin: “Từ chiều đến tối 27-2, hàng trăm người dân thôn Bình Hiệp (xã Bình Phục, huyện Thăng Bình, Quảng Nam) đã kéo đến tìm cách cản trở đơn vị thi công và ngăn chặn không cho chính quyền bán đất….Ban đầu, người dân thấy việc nạo vét kênh Bầu Vó, Cà Ràng diễn ra bình thường. Nhưng sau đó, hàng nghìn mét khối đất ở đây đã chuyển ra bên ngoài bán trái phép nên dân kéo ra chặn….Trước tình hình đó, chủ tịch UBND xã Bình Phục là ông Nguyễn Thanh Phong đã phải ký cam đoan với người dân dừng hẳn việc thi công, yêu cầu nhà thầu trong thời hạn năm ngày phải khắc phục, hoàn thổ toàn bộ diện tích đã cày xới, đồng thời công khai xin lỗi trước dân.

    Theo tìm hiểu của Tuổi Trẻ, việc thi công kênh mương trên địa bàn xã Bình Phục nhằm điều tiết nguồn nước phục vụ sản xuất. Tuy nhiên, chính quyền xã Bình Phục đã lợi dụng để lấy hơn 5.000m3 đất bán cho Công ty TNHH thương mại trang trí nội ngoại thất Đức Hòa (đóng tại thôn Kế Xuyên 2, xã Bình Trung, huyện Thăng Bình) với giá 16.000 đồng/m3.”

    Đúng là tinh thần người dân đât Quảng ” Trung dũng kiên cường…” và “tự cứu lấy mình”.

  12. theanhnn

    Bác viết hay quá!.
    Người xưa có câu: “Một miếng khi đói bằng một gói khi no”. Khi mình tự ý làm một điều gì đó tốt cho người khác (mà không hỏi ý kiến họ) chắc gì họ đã thích phải không bác :D, hay hay hay

  13. Nguyễn Văn Bôn

    Dù Luật có hoàn thiện đến mức nào mà những con người làm trong các cơ quan hành pháp không hiểu luật vì dốt hoặc cố tình đạp lên cả luật pháp vì lợi ích ích kỷ thì luật phỏng có ích gì.Ta đang xây dựng xã hội văn minh(nghĩa là bây giờ chưa văn minh)từ một đất nước còn lạc hậu về luật pháp,văn hóa ứng xử còn ở mức “ăn lông ở lỗ”,các quan lại tham “như cẩu” thì chuyện như ở Tiên lãng còn nhiều.

  14. minh

    Mình nghỉ kết tội anh Đoàn văn Vương chống người thi hành luật pháp nghe thấy khập khiễn quá,người thi hành luật pháp trong vụ này hoàn toàn không biết gì về luật pháp thì không thể nói anh Vương chống người thi hành luật pháp,không những vậy nếu kết tội anh Vươn tự vệ vượt mức thì càng không có lý nữa,nếu không chống cự lại “lớn tiếng”như vậy thì nổi oan ức này của gia đình anh Vươn ai biết???và như thế toàn bộ những các bộ lảnh đạo từ tỉnh cho tối huyện xã vẫn cứ tiếp tục dan dối phạm luật,điều này còn nguy hiểm hơn cả ngàn lần sự chông đối của Anh đoàn Văn Vươn!!!

  15. Doan Nam Sinh Bang Huu

    Về chữ “đất” và chữ “đai”, (xin lỗi vô duyên chen ngang tý chút khảo cổ vào đây):

    Theo hiểu biết hạn hẹp của tôi thì cả chữ “đất” và chữ “đai” trong từ láy “đất đai” có nguồn gốc từ một từ song tiết Malayo-Polynesian (có nghĩa là Việt trước khi tiếp xúc với chữ/văn hóa Hán) cổ là tanah (hoặc darat trong các ngôn ngữ Malay hiện đại), khi tiếp xúc với chữ/văn hóa Hán bị đơn tiết hóa rồi được cố định thành hai từ đơn tiết hơi khác nhau là đất và đai. Chữ Nôm 墆 “đai” (cũng là đất) được tạo bởi hai chữ Hán là 土 thổ và 帶: đái, đới, đai (cái đai).

  16. phong thuỷ

    ấy các bác lại quên rồi ! Hà nội mấy năm trước còn cấm mỗi người
    không được mua 2 xe máy , nếu ai mua 2 xe phải nhờ bà con nhà quê đứng tên đăng kí hộ là gì .
    noi gương thủ đô nên ” nhà nước Hải phòng ” thì phải có ” luật
    Hải phòng chứ ” Giống như nước Mĩ : mỗi 1 bang có bộ luật riêng của bang mình mà.
    Các bác lại còn quên câu ca các cụ rồi : ” phép vua , thua lệ làng ” !
    Bởi vậy ” lệ Hải phòng ” to hơn phép vua thì còn phải sợ ai nữa !!!

  17. dân đen

    Luật đất đai chẳng liên quan gì đến cướp bóc đất đai trên toàn lãnh thổ Việt nam hiện nay .
    Luật ghi :Đất đai thuộc sở hữu toàn dân thì thu hồi phải phục vụ lợi ích toàn dân .Sao lại thu của người này cho họ nghèo để giao cho người khác làm giàu .Kẻ đần độn cũng hiểu rất rõ điều đó .Chỉ có những kẻ đầy tớ SÂU mới cố tình không hiểu.

  18. Mèo Hen

    Đang nẫu người sau cái phóng sự cưỡng chế ở Duy Tiên phát trên VTV1 thì ông bạn Bs CCB gọi hỏi thăm tình hình sức khỏe. Tôi nói:
    -Vẫn ốm, nhưng nếu có lời kêu gọi thì đây sẵn sàng ba lô lên đường bảo vệ nông dân! (nói xong mới nghĩ ra, nếu nói ‘nhân dân’ có lẽ hoành tráng hơn, hehe).
    -Nhưng mà ai kêu gọi?
    -Đảng, Đảng ta, mình là đảng viên mà.
    -Thôi, nghỉ ngơi cho khỏe để còn phượt Phong Nha. Mà sáng nay ông nhớ uống cho tôi 2 viên an thần chưa, 2 viên nhé!

    Huhu

  19. Nhà nông

    Cần phải xác định một đất nước thuộc về ai, nhân dân, một đảng cầm quyền hay một ông vua? Từ đó mới xây dựng một hiến pháp dân chủ lập hiến, đảng chủ lập hiến hay quân chủ lập hiến.

    Một đất nước đi theo con đường XHCN thì chủ nhân của đất nước là ai theo ba dạng trên?

  20. Mèo Hen

    Những ai xem VTV1 lúc 8:50 đến 9:00 sáng nay 29-02 đều bức xúc đến phẫn nộ với chính quyền Duy Tiên, Hà Nam khi cưỡng chế thu hồi đất nông nghiệp của nông dân để làm đường phục vụ cho hai doanh nghiệp tư nhân trên địa bàn Duy Tiên. Cũng lực lượng cưỡng chế đông đảo với máy xúc, công an, và gì gì nữa…

    Kết thúc phóng sự là tiếng khóc tấm tức, khổ đau, oan ức của ông Ngọc, nguyên Phó chủ nhiệm HTX, với thành tích cải tạo đất nông nghiệp, xây dựng mô hình làm kinh tế nông thôn, được các cấp từ TƯ đến địa phương nêu gương khen thưởng một thời, nay cũng bị cưỡng chế như đầm tôm Tiên Lãng.

    Hết chương trình rồi mà tiếng khóc của người nông dân già yếu ở Duy Tiên vẫn còn đọng lại, bóp nghẹt con tim và xoáy sâu vào chốn tĩnh lặng nhất của lương tâm mỗi người xem cùng với câu nói của ông: “Bố tôi bị giặc Pháp bắt tù đày, tôi một đời theo cách mạng, chưa thấy một chính quyền nào đối xử với dân như thế, sao lại có thể như thế được, sao lại như thế…”.

    Tất cả những điều đó cứ hiển hiện trước mắt, làm tôi không nuốt nổi thìa cháo. Cứ nghĩ, có lẽ chỉ còn thiếu một Đoàn Văn Vươn ở Duy Tiên!

    1. Mèo Hen

      Trên trang Cu Vinh, bạn Hansy cho biêt: Đây là phóng sự trong Chương trình Tiêu điểm của VTV1, đã phát vào lúc 22:00 đến 22:30 tối qua 28-02-2012, BL ợ.
      Sáng nay VTV1 phát lại thôi, chắc nhiều người xem.

    2. Trần thanh Minh

      Bác Mèo Hen ơi, nói cái ông Ngọc nào đó nín đi, khóc lóc mà làm gì, đến như anh hùng Ba Sương mà còn suýt tù mọt gông chỉ vì cứng đầu đấy. Và có làm lớn chuyện ra như cái nhà bác Vươn kia thì cũng đã ăn thua gì đâu.

  21. cưngcủ

    Đương nhiên luật đất đai còn nhiều bất cập….Cần phải xem xét, sửa đổi …Nhưng vụ án Tiên lãng hòan tòan không thể đổ lỗi cho luật….
    Tất cả là do bọn lợi dụng Chính quyền cố tình lừa, cướp đất của dân….
    Vậy nên …có thể nói Đạo đức cán bộ ,đảng viên cần phải thay đổi trước tiên…Nếu không quýet sạch lối sống tha hóa,ác độc,vô trách nhiệm của một bộ phận KHÔNG NHỎ cán bộ thì sửa luật cũng chẳng có tác dụng gì…
    Luật nào cũng còn kẽ hở….và chúng nó sẽ lách luật, lừa luật …như ăn cá ở ao đầm nhà Vươn thôi….

  22. Trương Nghĩa

    Bài viết quá đúng và hay. Nhưng những điều đúng này lại chỉ có những người vào mạng (blog) mới được đọc, tiếc lắm thay. Nếu số đông người dân được hiểu biết đúng về mối quan hệ với chính quyền thì ít nhất có hai điểm lợi. Một là người dân sẽ quan tâm đúng mức tới việc bầu ra người thay mặt mình tham gia chính quyền. Hai là chính quyền cũng khó mà lạm dụng quyền lực được. Trong khi chờ thời gian để tiến tới một xã hội ngày một tốt đẹp hơn (do chính người dân xây dựng lên) thì việc mở mang sự hiểu biết đúng đắn về nhà nước pháp quyền cho người dân thật là cần thiết vậy. Xin cảm ơn tác giả và mong có nhiều bài viết nữa.

    1. Cải đắng

      Tôi cũng “tiếc lắm thay” như bác Trương Nghĩa. Giá như những bài như thế này và nhiều bài khác đã đăng trên QC mà được đăng trên các báo “lề phải” thì không chỉ bà con mình “ướng cái bụng” mà cả các quan “hoạch định” chính sách cũng “sáng ra” nhiều điều.

  23. ĐOÀN NAM SINH

    Từ hồi tự do báo chí tới giờ mới thấy bài của anh, anh vẫn điều nghiên khỏe chứ ? Anh Bảy à, câu chuyện này nếu nhìn ở tâm thế của thời đại vận động phát triển thì sát hơn. Anh OK thì tối em tham gia với nhé.

  24. V.Tan

    @ Bọ Lập:
    Nhờ bọ – nhà văn giải thích hộ: Chữ ĐAI trong LUẬT ĐẤT ĐAI có nghĩa gì?
    Theo học sinh tiểu học (lớp 4) thì “đất đai” là một từ láy, trong đó từ “đất” có nghĩa còn từ “đai ” vô nghĩa. Thiết nghĩ tên một bộ luật mà dùng từ láy nghe không ổn, theo tôi nên bỏ chữ “đai” đi. Trước đây đã có ” Luật CCRĐ”, tại sao giờ không nói luật “Ruộng đất” mà lái nói luật “đất đai” ?????? Trong văn bản luật pháp mà dùng từ láy được sao????

    1. Nguyễn Quang Lập Tác giả bài viết

      Mình nghĩ đất đai chỉ đất nói chung, còn ruộng đất ( điền địa) chỉ đất trồng trọt. Cả hai trường hợp bạn dẫn đều đúng đấy, không sai đâu

Đã đóng bình luận.