Chiến lược Tàu: biến không thành có

NGUYỄN VĂN TUẤN

Cách đây không lâu, nhật báo Asahi (Nhật) có bài phỏng vấn Wu Shicun, chủ tịch viện quốc gia về nghiên cứu biển đông (tên tiếng Anh là National Institute for South China Sea Studies). Trong bài phỏng vấn, Wu nói rằng China (Tàu) có quyền lịch sử trên các đảo vùng biển Đông (mà Tàu gọi là Nam Hải – South China Sea). Một anh bạn nhân cơ hội bài phỏng vấn này hỏi ý kiến tôi và vài bạn khác về phát biểu của Wu. Xin chia sẻ cùng các bạn vài ý kiến của tôi về vấn đề chủ quyền biển Đông.

 Thú thật, mỗi lần đọc ý kiến hay phát biểu của các quan chức Tàu về biển Đông tôi rất nản. Nản vì họ chẳng có ý gì mới. Quan chức của họ, chẳng hiểu vì sao, đều phát biểu cùng một ý, thậm chí dùng từ ngữ y chang nhau. Chẳng hạn như họ nói những cụm từ “historical rights” (quyền lịch sử) hay “indisputable sovereign” (chủ quyền không thể tranh cãi) cứ như là tụng kinh. Mà, lại tung kinh rất dở.

Quan chức Tàu khi đi dự hội nghị về biển Đông cũng rất ngổ ngáo, mất lịch sự. Chúng ta đã thấy thái độ của họ trong Hội thảo về an ninh biển Đông ở Washington năm ngoái, và phải ngao ngán không hiểu nổi tại sao có những quan chức xem ra cũng có bằng cấp (chẳng biết giả hay thật!) mà ăn nói như là người đứng đường chợ búa. Họ mất lịch sự đến nỗi chính phủ Phi Luật Tân cấm cửa không cho gặp.

Ông Wu này cũng thuộc loại quan chức Tàu như thế, tức là lưỡi gỗ. Nhưng ông này xem ra có học hơn và mềm dẽo hơn (cũng có thể gian ngoa hơn) các quan chức trước đây. Trong bài này, ông không có vẻ nhân nhượng rằng có thể Trung Quốc không thể đòi hỏi chủ quyền toàn bộ biển Đông.

Riêng tôi thì không tin rằng đó là một bước lùi. Tôi nghĩ những gì Wu phát biểu nằm trong những bước của Tàu để thôn tính biển Đông. Theo tôi nghĩ, chiến lược của họ là 3 bước: bước 1 là biến chuyện bình thường thành bất bình thường (kiếm chuyện); bước 2 là đe doạ để dồn đối phương vào bàn đàm phán; và bước 3 là chia chác. Sau khi hoàn thành bước 3, họ chiếm được phần mà họ chưa bao giờ có trước đây.

Do đó, khi được hỏi bình luận ý kiến của Wu, tôi nói thế này:

“Tôi nghĩ những ý kiến của Wu như phát biểu trên đây là một phần trong chiến lược thôn tính Biển Đông của China.  Xin cho tôi không dùng chữ ”Trung Quốc”.  Nhìn chung, chiến lược xâm lấn lãnh thổ và lãnh hải của China có thể tóm lược bằng một câu: biến không thành có.  Chiến lược này thường được thực hiện qua 3 bước như sau:

  • Bước 1, biến một vấn đề hoàn toàn không tranh chấp thành một vấn đề tranh chấp;
  • Bước 2, gây áp lực — nếu cần dùng bạo lực — trên nước láng giềng nhỏ bé hơn;
  • Bước 3, đàm phán, và trong đàm phán thì phải có nhân nhượng, China dĩ nhiên sẽ chiếm được một phần dưới danh nghĩa là “nhường” cho nước nhỏ!  Đối với những nước nhỏ mà người đàm phán bất tài thì sẽ hả hê vì nghĩ rằng mình thắng (nhưng thật ra là thua)!

Trong thực tế, chúng ta thấy họ đã thành công ở thác Bản Giốc (và có thể vùng biên giới nữa mà chúng ta chưa/không biết). Bởi thế, có quan chức có vẻ tự hào cho rằng sau khi đàm phán với Tàu chúng ta chiếm nhiều diện tích thác Bản Giốc hơn Tàu! Trong khi đó tác giả Mai Thái Lĩnh cho thấy rõ ràng thác này thuộc về VN từ xưa cho đến khi ta thua họ. Trong bài của tác giả Mai Thái Lĩnh còn có một chi tiết rất đáng quan tâm: đó là quan chức ta đàm phán không có tham vấn các học giả Việt Nam nên họ thiếu dữ liệu trong khi đàm phán. Làm việc như thế mà không thua thì mới đáng ngạc nhiên. Đau đớn thay!

Đối với Biển Đông, họ khởi đầu bằng những bài báo khoa học và ngoài khoa học có lồng bản đồ đường lưỡi bò, như là một cách tranh thủ dư luận, rồi sau đó là phô trương và sử dụng bạo lực để chứng minh rằng họ thật lòng với ý định thôn tính Biển Đông. Bài phỏng vấn này do đó đặt vào bối cảnh chung thì chúng ta cũng không ngạc nhiên.

Nhưng chúng ta ngạc nhiên vì những lí lẽ có thể nói là thiếu thông minh và phi khoa học của Wu. Thiếu thông minh là vì những biện luận mang tính ngụy biện. Ví dụ như “quan điểm được chấp nhận rộng rãi” là một kiểu ngụy biện, nói lấy có lấy được. Lấy gì để nói là nhiều người chấp nhận quan điểm của China về đường lưỡi bò? Trong thực tế thì không có; ngược lại, giới học giả trên thế giới, kể cả Việt Nam, phản đối đường lưỡi bò và sự ngụy tạo đường lưỡi bò. Luận điểm China có quyền “lịch sử” cũng là một cách nói lấy được, bất chấp logic và chứng cứ lịch sử của Việt Nam. Nó cũng chẳng khác gì một kẻ chỉ có nhìn bằng một mắt.  Do đó, tôi thấy ý kiến của Wu rất ư là phi khoa học, khó có thể chấp nhận được trong những thảo luận nghiêm túc.

Do đó, những ý kiến của Wu trên đây một lần nữa khẳng định rằng những phản đối bản đồ đường lưỡi bò của giới khoa học Việt Nam là đúng. Biết được chiến lược xâm lấn của China, chúng ta cũng không nên “tham gia” vào bàn cờ mà họ đang hay sắp đi”.

Sau đây là ý kiến và bình luận của anh Phạm Quang Tuấn và Dương Danh Huy về bài phỏng vấn của Wu.

Một con bài nhũn của TQ sau khi bị cô lập và bị chất vấn về thái độ của TQ về Biển Đông

Phạm Quang Tuấn (giáo sư ĐH New South Wales, Úc): “Theo ý kiến của tôi thì dường như ông này đưa một quan niệm vừa phải hơn về đường lưỡi bò, so với một số quan điểm cực đoan của một số học gỉả Tàu khác trong thời gian gần đây (cụ thể là những hội thảo quốc tế về Biển Đông (BĐ) ở Hà Nội và Kuala Lumpur vào cuối năm 2011). Chẳng hạn, ông ta không còn đòi hỏi quyền quản lý hầu như tất cả BĐ mà chỉ nhấn mạnh quyền lợi kinh tế trong vùng nước quanh các đảo. Ông ta chấp nhận rằng “Chúng không nhất thiết phải độc quyền”. Chữ “”indisputable” (không thể tranh cãi) không xuất hiện trong bài này. Ông ta nhấn mạnh là phải “căn cứ vào các luật quốc tế” về biển cũng như về chủ quyền, tức là không còn đưa ra luận điệu rằng chủ quyền của TQ có trước và do đó đứng lên trên luật pháp quốc tế. Rất lạ là ông ta dùng chữ “cow tongue” (lưỡi bò) là một chữ chưa bao giờ tôi thấy dùng trong các bài của các tác giả Tàu, vì nó hàm ý chế nhạo.

Về sự khác nhau giữa quan điểm của TQ về Biển Đông Trung Hoa và Biển Nam Trung Hoa, ông ta thú nhận rằng hai quan điểm này mâu thuẫn. Câu giải thích rằng TQ làm vậy chỉ để “tối đa hóa lợi ích quốc gia” thì người ngoài (không phải là người TQ) ai cũng thấy, nhưng thốt ra từ miệng một học giả Tàu thì có lẽ là lần đầu.

Có thể đây là một con bài nhũn của TQ sau khi bị cô lập và bị chất vấn về thái độ của TQ về Biển Đông ở Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á vào năm ngoái, cũng như bị chỉ trích ở nhiều diễn đàn khác. Tuy nhiên, cũng nên nhớ là ông Wu Shicun chỉ trả là một học giả chứ không phải là phát ngôn viên chính thức của TQ”.

Quan điểm của nhà học giả Trung Quốc này là hoàn toàn sai lầm

TS. Dương Danh Huy (Anh, trưởng nhóm nghiên cứu thuộc Qũy nghiên cứu Biển Đông):

“Một số lập luận rằng toàn bộ khu vực biển, được gọi là “đường lưỡi bò” vì hình dạng địa lý của nó, nên thuộc về Trung Quốc. Điều đó có vẻ miễn cưỡng, tuy nhiên, và đó không phải là quan điểm chính thức của Bắc Kinh. Quan điểm được chấp nhận rộng rãi (ở TQ) là một đường phân định ranh giới cho các đảo. Quan điểm này là tất cả các quần đảo nằm trong “đường lưỡi bò” thuộc về Trung Quốc, và rằng Trung Quốc có “quyền lịch sử”, bao gồm cả các quyền đánh cá, trên các vùng biển xung quanh.

Sự thật là một số lập luận rằng “toàn bộ khu vực biển, được gọi là “đường lưỡi bò” vì hình dạng địa lý của nó, nên thuộc về Trung Quốc” không chỉ là miễn cưỡng mà còn là hoàn toàn vô lý.

Nhưng điều quan trọng ở đây là chưa chắc đó không phải là quan điểm chính thức của Bắc Kinh, và GS Wu Shicun đang tìm cách tạm thời che đậy nó, kiểu như giấu mình chờ thời. Sự thật là  Bắc Kinh cố ý mập mờ về quan điểm của họ. Nếu Bắc Kinh không muốn để ngỏ khả năng đòi vùng biển bên trong đường lưỡi bò thì tại sao lại mập mờ như thế. Trên thực tế, việc Trung Quốc gây áp lực với Việt Nam và Ấn Độ về các lô dầu khí 127, 128 của Việt Nam, gây áp lực với BP tại hai vịnh MộcTinh, Hải Thạch của Việt Nam, là hành động đòi biển bên trong đường lưỡi bò.

Việc cho rằng quan điểm được chấp nhận rộng rãi (ở TQ) là “đường lưỡi bò” được xem như là một đường phân định ranh giới cho các đảo thì chỉ nhằm trấn an để đánh lạc hướng, chứ không có ý nghĩa gì. “Được chấp nhận rộng rãi” là thế nào? Thí dụ như quan điểm của giáo sư Shu Hao, giám đốc trung tâm nghiên cứu chiến lược và quản lý tranh chấp của đại học ngoại giao, cụ thể là

The South China Sea is the sea area which was discovered and explored by the ancient Chinese people, and was then effectively managed by the Chinese government. Compared with its neighboring counties, China owns abundant historical records to prove its legal rights over the South China Sea and most islands in that area.

không được chấp nhận rộng rãi không? Trên thực tế, quan điểm như của GS Shu Hao đã bị các nhà học giả và chính trị gia trên thế giới bác bỏ hoàn toàn, và quan điểm như của GS Wu Shicun là nhằm khoác chiếc áo “có thể chấp nhận được cho thế giới” lên một điều không thể chấp nhận được.

Câu hỏi để đánh giá ý nghĩa của quan điểm như của GS Wu Shicun là cái gọi là “quyền lịch sử” đó có ra tới đường lưỡi bò hay không. Nếu cho rằng ra tới thì quan điểm đó thực chất cũng không hơn quan điểm của GS Shu Hao gì mấy.

Cá nhân tôi tin rằng điều quan trọng nhất là để giữ gìn cái “quyền đánh bắt cá.” Ngư dân đầu tiên được phát hiện và sử dụng quần đảo Trường Sa và các đảo khác. Tôi đang đề cập đến các quyền mà họ đã tích lũy được. Chúng cũng bao gồm quyền hàng hải và quyền ưu tiên cho sự phát triển các nguồn lực. Chúng không nhất thiết phải độc quyền.

Về các “quyền lịch sử” mà GS Wu Shicun mạo nhận ở trên, tôi cho rằng:

Thứ nhất, không có chứng cớ gì để cho rằng ngư dân Trung Quốc là những người đầu tiên khám phá ra và sử dụng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Thứ nhì, nếu ngư dân Trung Quốc có quyền đánh cá truyền thống  trong vùng đặc quyền kinh tế 200 HL từ bờ các nước khác, thì ngư dân các nước khác cũng phải có quyền đó trong vùng đặc quyền kinh tế 200 HL từ bờ Trung Quốc. Và nếu như vậy thì chắc chắn là ngư dân Việt Nam có quyền quyền đánh cá truyền thống chung quanh Hoàng Sa, chưa nói đến Hoàng Sa là của Việt Nam.

Thứ ba, theo luật quốc tế thì việc ngày xưa đánh cá ở nơi nào không nhất thiết có nghĩa ngày nay có quyền khai thác dầu khí ở nơi đó. Không thôi thì ngày nay các nước Địa Trung Hải hay Bắc Hải đều có quyền khai thác dầu khí trên thềm lục địa của nhau, hoặc các nước đánh cá hay săn cá voi khắp thế giới sẽ có quyền khai thác dầu khí khắp nơi trên thế giới.

Thứ tư, việc Trung Quốc đã phê chuẩn UNCLOS có nghĩa nước đó phải tôn trọng vùng đặc quyền kinh tế của các nước khác, không thể đòi cái gọi là “quyền lịch sử” một cách lung tung được. Nếu nước nào cũng đòi cái gọi là “quyền lịch sử” trên biển một cách lung tung như các học giả và chính phủ Trung Quốc đòi thì còn gì là trật tự đại dương nữa. Nếu như thế thì nước Anh cũng có thể đòi lung tung khối cái gọi là “quyền lịch sử” trên khắp các đại dương – nhưng trên thực tế thì nước Anh đã để thời đế quốc lại trong quá khứ.

Như vậy, quan điểm của nhà học giả Trung Quốc này là hoàn toàn sai lầm. Vậy mà ông ta còn đòi quyền ưu tiên cho Trung Quốc. Cũng xin nói thêm quan điểm đó là thuộc loại tương đối tiến bộ của Trung Quốc mà còn thế.

Khi GS Wu Shicun nói Trường Sa là của Trung Quốc thì đó là một sự sai lầm không có gì mới.

Không có nhu cầu cho sự hợp nhất [trong lập luận của TQ về Biển Đông và Biển Hoa Đông]. Tranh chấp lãnh thổ không chỉ về pháp luật quốc tế mà còn về việc làm thế nào để tối đa hóa các lợi ích quốc gia. Mọi quốc gia đều muốn tối đa hóa lợi ích riêng của mình.

Điều này thì GS Wu Shicun đã thành thật và nói rõ việc Trung Quốc sẵn sàng bỏ qua luật pháp, cũng như sẵn sàng dùng tiêu chuẩn kép để tối đa hóa quyền lợi. Chúng ta không bao giờ nên lầm lẫn về điều đó.

Không chính phủ nào có thể có đủ khả năng để thừa nhận sự dấy lên của tình cảm dân tộc ở các nước liên quan. Không có cách nào khác ngoài việc chấp nhận một giải pháp từng bước trong khi tìm kiếm thời điểm thích hợp.

Thật ra có giải pháp là đưa cho Tòa án Công lý Quốc tế xử  trang chấp, hoặc đưa cho Tòa án Trọng tài Luật Biển xử một bước của tranh chấp (cụ thể là đưa cho Tòa án Trọng tài Luật Biển phán quyết về các đảo có bao nhiêu biển và thềm lục địa). Nhưng Trung Quốc lại tuyên bố không chấp nhận cơ chế quải quyết tranh chấp của UNCLOS. Như vậy, chính Trung Quốc đã cố tình cản trở một cách giải quyết khả thi, khách quan và công bằng, xong rồi họ lại nói không có cách nào khác”.

Bài này do TS Lê Văn Út phỏng vấn.

NVT

Nguồn: Blog NVT

Advertisements

29 thoughts on “Chiến lược Tàu: biến không thành có

  1. Nguyễn Đình Cự

    Bành trướng, tham vọng đòi hỏi về lãnh thổ, hành xử trịch thượng ,kẻ cả vốn là sở trường của anh mác China. Nhưng phải công nhận người China giỏi ” lươn ” .Thế nên trong Tam thập lục kế họ có một kế là ” Vô trung sinh hữu ” dịch nghĩa ra chính là tiêu đề bài viết của tác giả. Để chọi với anh China chỉ có cách phải cẩn mật đề phòng ,tích cực học hỏi thế giới , xây mình mạnh lên nó mới sợ không dám làm càn.

  2. Pingback: ĐIỂM TIN TRUYỀN THÔNG ĐIỆN TỬ 2-3-2012 « Ngoclinhvugia's Blog

  3. Phan Văn Châu

    Để toàn dân hiểu rõ về “ông anh” láng giềng xấu chơi, hiểm độc, bành trướng, tôi đề nghị từ TƯ đến địa phương phải mở rộng cập nhật thông tin nhiều chiều một cách thật sự dân chủ, có sao nói vậy, viết bài, đưa tin, họp báo đúng sự thật, đừng bị lừa bởi cái gọi là “bốn tốt” và “16 chữ” (xin nói lại là “16 chữ” đừng thêm từ “vàng” vào làm gì!
    Điều thứ hai là chúng ta-con cháu chúng ta phải cố gắng học tập, nghiên cứu thật kỹ lưỡng, hiểu sâu sắc văn hóa Hán-Tàu, chữ Hán cổ, tiếng Tàu hiện đại, phải giỏi tất cả các lĩnh vực để không bị mắc lừa, không bị hiểu nhầm ý đồ của Tàu_Cấp cao, TƯ nói điều hay, ký điều tốt nhưng để mặc cho cấp dưới, địa phương làm ngược lại…! Việc đã rồi, lãnh đạo cấp cao gặp nhau có được ích lợi cho dân cho nước đâu! Chỉ vì thiếu tư liệu, thiếu hiểu biết, không kịp thời, quá tin (ấu trĩ) vào lời nói của “ông anh” và đối sách thấp kém hơn Tàu! Ước gì có nhiều người “đi sứ” tài đức như thời ông cha ta xưa: đấu trí, đấu chữ, đấu lời, đấu cả động thái-hành vi, ứng xử với Tàu vừa mềm vừa rắn, vừa sâu vừa rộng, buộc “ông anh” phải “tâm phục, khẩu phục”! TƯ ĐCSVN, QH, CPVN phải làm cho mọi người dân VN đều nâng cao cảnh giác với Tàu và phải học hành giỏi hơn người ta, làm kinh tế phải thật sự đủ mạnh, tư liệu lịch sử phải thật sự đầy đủ, khoa học, biết phân biệt thật giả…thì mới mong sống yên ổn bên cạnh “ông anh xấu bụng”

  4. Pingback: ĐIỂM TIN TRUYỀN THÔNG ĐIỆN TỬ 1-3-2012 « Ngoclinhvugia's Blog

  5. Đỗ Duy Văn

    Ai lại tin giọng lưỡi anh bạn Tàu. Phát ngôn viên bộ ngoại giao Việt Nam lên tiếng phản đối Trung Quốc dùng vũ lực cướp bóc, đánh đập ngư dân Quảng Ngãi vào trú gió tại đảo Hoàng Sa. Lập tức phát ngôn viên bộ ngoại giao Trung Quốc chối bai bải. Chả lẽ Việt Nam đi “nói láo” với người đồng chí “4 tốt, 16 chữ vàng” ? Không tin được, chỉ có người ngu mới tin giọng lưỡi Trung Quốc.

  6. Linh Đan

    Trong khoảng trên dưới 2000 năm TQ đã mở rộng diện tích nước họ ít nhất là hơn 30 lần, mục tiêu truyền đời của TQ là bành trướng, vậy mới hiểu tại sao phát ra từ miệng tất cả các thành phần từ quan chức, trí thức doanh nhân đến người dân TQ đều một giọng điệu sặc mùi bành trướng, nhất là tầng lớp trí thức, người dân TQ từ lúc còn con nít đã được giáo dục về cái đường biên giới” ảo” , họ còn đào tạo chuyên gia chuyên về vấn đề chủ quyền đất liền, biển, đảo mục đích cho vấn đề bành trướng, hỏi sao luôn luôn trên diễn đàn quốc tế họ đối đáp hoàn toàn có khoa học có chủ ý và luôn len lỏi đến từng kẽ hở của luật quốc tế để bao biện, bảo vệ cho âm mưu, kế họach của họ. VN ta luôn trông chờ ở công lý để bảo vệ cho những chính đáng của VN trên trường quốc tế, nhưng chúng ta cũng nhìn thấy chờ đợi công lý bảo vệ còn dài cổ, chúng ta cần phải nghiên cứu chính chiến lược của TQ về vấn đề bành trướng thật kỹ để đối phó với những âm mưu của TQ và phải quyết liệt mới thắng được ông bạn hàng xóm đại thâm hiểm của chúng ta.

  7. Dân

    “Quan chức của họ, chẳng hiểu vì sao, đều phát biểu cùng một ý, thậm chí dùng từ ngữ y chang nhau. Chẳng hạn như họ nói những cụm từ “historical rights” (quyền lịch sử) hay “indisputable sovereign” (chủ quyền không thể tranh cãi) cứ như là tụng kinh”
    Cái này dường như không phải chỉ nói TQ mà còn nói tới 1 nước tự xem là anh em, đồng chí với TQ nữa!

  8. Nông Văn Dần

    Cái gì cũng “xin ý kiến” , kể cả “ghế”, Tàu khựa thì còn làm được gì ! Trong khi hiện tại, cái TẦM của quan ta quá kém so với quan tàu.

  9. Trần Kẽm

    Đọc bài này em lại nhớ về vụ… Tiên Lãng (lại Tiên Lãng, cứ suốt ngày Tiên Lãng, chả… nàm được gì vì suốt ngày… Tiên… Nãng!!!).
    Bọn Tàu và các quan Hải Phòng có quá nhiều “giọng lưỡi” và “quan điểm” giống nhau đến kinh ngạc!!!
    Có nhiều điểm chúng giống nhau lắm các bác cứ quan sát mà xem.
    Ví dụ khi quan Trung Quốc nói: “quan điểm được chấp nhận rộng rãi” thì có khác gì quan Thoại nhà ta nói: “Được nhân dân đồng tình ủng hộ và dân phẫn nộ nên dân phá nhà”
    Vân vân vân và vân vân vân…

  10. U hay No U

    GS Tuấn nhắc đến “U” (đường lưỡi bò) thì được nhưng xin GS Tuấn đừng nhắc đến “No U” mà bị quy kết là “bọn nó đó” thì khổ đấy!

  11. D.Nhật Lệ

    Kế này là 1 trong 36 kế thuộc loại kinh điển của Tàu :
    Vô trung sinh hữu (từ chổ KHÔNG có biến thành CÓ) !

  12. Vo Thang Dau

    Ngày trước;em luôn tự hào rằng mình thuộc dòng dõi con rồng cháu tiên;xuất thân từ những quả trứng;đều đó có nghĩa chúng em mặc nhiên có phép thần thông;đố có kẻ nào dám ăn hiếp người thân em;đất nước em!Nó vẫn còn đẹp cho đến khi …em được vào trung học.Nhờ môn Sinh vật;chúng em được biết loài nào đẻ ra trứng và giống nào sinh ra con.Hỡi ơi;nhìn lại mình,phát hiện một điều:vừa trứng vừa con nên tự hỏi mình thuộc thứ gì?Thế nên giờ chỉ mong được là người bình thường để nhận biết đâu là đồng hương;đâu là kẻ thù để mà trãi lòng;để mà đối phó!Làm thần thánh mãi cũng khó chịu quá;Bùn.

  13. hồ đình khai

    Năm ngoái tôi được tham dự Lớp bồi dưỡng quản lý giáo dục do Sở GD & ĐT cử đi. Tôi và đồng nghiệp được một Cô giáo động viên, khích lệ rằng: các anh chị đến đây học tập, ngoài những nội dung tôi hướng dẫn, cần phát huy tự do tư tưởng, mạnh dạn nêu lên những ý kiến của mình để thảo luận, đóng góp ý kiến, xây dựng bài học. Được lời như cởi tấm lòng. Tôi mạnh dạn đứng lên phát biểu. Cám ơn Cô đả khơi dậy trong em ý nghĩ lâu ngày. Thưa Cô, có phải Việt Nam chúng ta, có những việc làm trái với thế giới không ạ? Họ giàu rồi mới đi làm chính trị, ta thì ngược lại. Cũng như trong giáo dục, ai muốn giàu thì đi kinh doanh giáo dục…

    1. Nguyễn Đình Cự

      Khi hoc môn Những nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mac Lê-nin Thầy dậy tôi môn này nguyên là Ts Chủ nhiệm bộ môn triêt học ĐH Quốc gia Hà nội có nêu vấn đề mở khi thảo luận Thầy nói : ” Anh chị nào có câu hỏi phản biện thì nêu ra. ” . Tôi hỏi Thầy : ” Sao Mỹ nó xấu như vậy mà không thấy nó sửa Hiến pháp , còn mình thì sửa luôn xoành xoạch ” ?.Thầy trả lời : ” Vì ta là Việt Nam, có anh chị nào hỏi gì nữa không ? ” .Bó tay.

  14. Pingback: Bản Tin Ngày 02/03/2012: Gia đình ông Vươn dựng lại nhà bị phá – Tiên Lãng, niềm tin cho những người mất đất – Thuốc trừ sâu – Chiến lược Tàu: biến không thành có – VIỆT NAM ỨNG C

  15. Pingback: Bản Tin Ngày 02/03/2012: Gia đình ông Vươn dựng lại nhà bị phá – Tiên Lãng, niềm tin cho những người mất đất – Thuốc trừ sâu – Chiến lược Tàu: biến không thành có – VIỆT NAM ỨNG C

  16. F 361

    Đến giờ, dân Miền bắc dần dần mới hiểu tư tưởng lớn của ông Lê Duẩn. Ông là ngừơi đầu tiên và có lẽ là duy nhất trong BCT, nói lên hiểm họa Trung cộng khi tiếng súng vừa mới tạm im trên bán đảo Đông Dương. Ông yêu cầu duy trì đạo quân hơn 1 triệu, đến các tướng lĩnh cao cấp nhất VN lúc đó còn chưa hiểu hết ý nghĩa của quyết định đó. Sau đó thì đã rỏ.

    Về việc dân miền Bắc chưởi rủa ông hơn 20 năm thì đã rỏ. Đó là việc làm xúi giục do Tình báo Hoa nam thực hiện. Việc này tôi có còm bên basam.

    Ngoài cụ Hồ, tôi xem ông LD đứng cao hơn một cái đầu so với các ủy viên BCT khác. Ông là người khiêm tốn : ở tuổi 30, nhưng ông vẫn bầu Nguyễn Văn Cừ, 26 tuổi làm TBT vào năm 1936.

    1. Nguyễn Cao Minh

      Dân không tự nhiên chửi rủa ai đâu bạn F 361 ơi. Giờ này mà bạn còn chụp mũ dân thì chí nguy, bạn đừng đề cao địch quá chẳng ai xúi được nhân dân đâu.

  17. gia văn

    bọn tàu khựa lúc nào cũng ;uốn lưỡi cú diều mà xỉ mắng.thứ thì qua lịch sử được học bài bản trong trường.thứ cha ông dạy trong nhà.đối với bọ tàu khựa là phải hết sức đề phòng không khéo chơi chó chó liếm mặt.lịch sử sẻ nguyền rũa những kẻ nào bất tài dâng đất đai của tổ tiên cho bọn trung quốcvà bắt đánh đập giam cầm những người biểu tình yêu nước

  18. GV

    – Tấm lòng yêu nước của GS Tuấn thật đáng ngưỡng mộ. Tôi chưa bao giờ nghe thấy ông nói “Tôi là người Việt Nam yêu nước” nhưng những việc làm của ông thật đáng ngưỡng mộ, tự thân nó đã nói lên ông là người Việt yêu nước nồng nàn.
    – Những ai làm công tác nghiên cứu khoa học ở Việt Nam nên đọc trang web của ông với các bài viết rất hay, ngắn gọn, đặc biệt thông tin trong bài rất chọn lọc, phân tích khách quan, kết luận rất OK: ngắn gọn, sát thực tế. Trong khi đó, đọc các Đề tài, báo cáo và các bài báo khoa học ở Việt Nam thì cứ gọi là “tràng giang đại hải’, rất dài, rất tốn giấy, đọc thấy nhạt và rất khó lưu lại trong đầu, đặc biệt rất khó chịu khi nhiều tính chính trị, tuyên truyền lẫn trong các báo cáo khoa học.
    P/S: Do trang nguyenvantuan.net khó cmt nên qua quê choa, xin gửi sự ngưỡng mộ tới GS Tuấn.

    1. U hay No U

      GS Tuấn có “dám” làm một bộ phim khác về HS-TS như ông Hồ Cương Quyết không?

  19. trung287

    “biến không thành có”. Chiến thuật này sẽ được china áp dụng dài dài vì đã thành công ở VN. Buồn cười là VN cũng tuyên bố “thắng lợi”.

  20. quang

    nói đến giặc Tàu là máu tôi như sôi lên, cha ông phải chống chọi hàng ngàn năm để thoát khỏi caí ách đô hộ!!!!!!!!nhưng với đám giặc này phải khôn khéo không thì mệt với chúng nó, khổ cho dân mình khi có ông hàng xóm xấu bụng này!!

  21. honda

    Kẻ nghèo hèn thường tôn sùng tiền bạc, vật chất. Đến khi tiền bạc, vật chất đến, thì phần lớn những kẻ này thay đổi liền: Điệu bộ thì nghêng ngang, Mặt mũi thì vênh vang, ra đường nhìn thiên hạ bằng một mắt. Trong nhà thì quát vợ, chửi con. Tiền bạc coi như rác, ở đâu làm gì cũng rút tiền ra khoe ta giầu, ta lắm tiền, dùng đồng tiền mua chuộc, xu nịnh kẻ giầu, mua chuộc người nghèo, lôi kéo bè cánh với bọn du côn du đãng, ai không theo thì dọa nạt, dằn mặt…Lòng tham và sự ngạo mạn ngày càng đốt cháy tâm can hắn. Hắn càng lao dần vào các hành động bất lương. Nhìn hắn lảo đảo, chơi vơi. Thiên hạ nhiều người gét, nhưng khi nghĩ đến vợ con hắn cũng bị hắn hành hạ, thì lại thương và lo cho cái gia đình hắn đang phải đứng trước bao bất ổn và tai họa!

  22. Đồ Nghệ

    Lãnh đạo nước ta đang hô hào xây dựng quan hệ với ông bạn Tàu theo công thức “16 chữ vàng”, nhưng liệu rồi sẽ đi đến đâu, được gì khi người ta dù có sử dụng hết tất cả cácc tính từ để chỉ cái xấu xa của con người cũng chưa phản ánh hết bản tính của “ông bạn lớn”: quỹ quyệt, thâm độc, tham lam, tàn bạo, độc ác, xảo trá, bỉ ổi… Bởi thế trong lịch sử từ xưa tới nay trong tất cả 14 nước láng giềng của ông Tầu dù lớn hay nhỏ, dù mạnh hay yếu không có nước nào là ông không gây sự mà mục đích đầu tiên là xâm chiếm lãnh thổ với đủ các trò: tìm cách cho dòng sông chảy xói về phía láng giềng để bồi sang phía bên mình, đêm đêm đem thi thể người chết chôn vào đất láng giềng để khi xác chết thối rữa thì trở thành đất mình; để hại láng giềng ông mua những sản phẩm rất oái ăm như móng trâu, râu ngô non, rễ hồi, chè bẩn … Nếu bị láng giềng vạch trần các trò bỉ ổi của mình, ông Tàu sẵn sàng tạo cớ gây chiến tranh. Còn lòng tham của của ông Tàu không có gì phản ánh chính xác hơn là cái lưỡi của quái vật mình người đầu bò của ông Tàu (do chính ông sáng tạo ra để phản ánh bản chất của mình với thiên hạ) liếm gần như toàn bộ hải phận của các nước Đông Nam Á có bờ biển tiếp giáp với Biển Đông. Có lẽ lòng tham của tất cả những kẻ tham lam trên thế này công lại và dồn nén thu nhỏ thành một hạt cát thì lòng tham của ông Tàu dù có dồn nén thu nhỏ bao nhiêu thì vẫn là cả sa mạc Sahara. Tuy nhiênm, cái gì cũng phải trả giá, khi đi ra thế giới nếu người Mỹ, người châu Âu, người Nhật … luôn ngửng cao đầu vì họ được mọi người ngưỡng mộ về sự thẳng thắn, trung thực, hào hiệp còn với người Tàu người ta phải luôn cảnh giác như khi tiếp xúc với bọn gian manh.

  23. DHGiang

    Với TQ tôi chỉ tóm lại là : mềm “nó nắn, “rắn” nó buông. Nếu năm 1979 ông Lê Duẩn không “rắn” , tôi dám chắc họ tiến về Hà Nội ngay.

  24. ảo vọng

    Không dám lạm bàn về chuyện chính sự ( vì là dân đen thui, biết chi tới chính trị mà bàn ! ), vả lạ tâm địa anh China này đối với dân VN mà nói, mở miệng là thấy…nhàm. Chỉ xin tám chút xíu về một khía cạnh nhỏ của bài viết. Phần đầu tác giả có vẻ ngạc nhiên trước thái độ, hành xử thiếu văn hóa của mấy ông đại diên China đi tham dự hội nghị quốc tế. Tui nghĩ chẳng có gì đáng để ngạc nhiên cả. Đó là tình trạng lố bịch hiển nhiên nhiều khi không hẳn xuất phát từ bản chất, mà do môi trường, hoàn cảnh sống đẻ ra. Sự lố bịch này thường có ở những người, những xã hội mới ngoi lên sau một thời gian dài bị thiếu thốn từ vật chất đến tinh thần hành hạ. Vừa thoát khỏi đói nghèo, như một cỗ xe vừa được một bên bánh xe của cải nâng dậy, không kịp và cũng không thèm chờ lắp bánh xe bên kia là văn hóa cho cân xứng, đã hùng hục lao đi, để lại hình ảnh chông chao, loạng choạng tuy đầy tự tin và khí thế của một “sức mạnh” được đặt tên cho là rởm – đời, Tây hắn gọi là ” the snob”. Nhìn ngược về VN đi kìa : các ” snobbers” như rứa – vung tiền tỉ vật chất loạn xạ để che khuất đi phần tiền xu tâm hồn – đầy dẫy khắp nơi, có khác chi mô ?!…

Đã đóng bình luận.