14 tháng 3- Ngày của nỗi đau và uất hận!

Hình ảnh cuối cùng của tàu HQ 604 trước khi bị Trung Quốc bắn chìm cùng toàn bộ thủy thủ đoàn tại đảo Gạc Ma ngày 14-03-1988. RFA screen capture

NQL: Trong một cuộc thẩm vấn người biểu tình chống Trung Quốc, một sĩ quan công an đã hỏi Gạc Ma là cái gì? Nếu anh ta hỏi Gạc Ma ở đâu, chuyện gì xảy ra ở đó thì hảy còn dễ hiểu, đằng này anh ta lại hỏi Gạc Ma là cái gì? Thật là kinh khủng. Đó là hậu quả cuả những nổ lực thảm hại đánh đu với 16 chữ vàng. Sự ngu tín hóa toàn dân đã dẫn đến những hậu quả đau lòng và nhục nhã. Đảm bảo cho đến bây giờ vẫn có nhiều người như  sĩ quan công an kia không biết Gạc Ma là cái gì, như một ông bí thư chi bộ vẫn đinh ninh Hoàng Sa chỉ là bãi chim ỉa.

Hôm nay không một tờ báo nào trên tất cả các báo lề phải nhắc đến sự kiện Gạc Ma 14/3/1988. Đó cũng là một nỗi đau và nhục nhã. Nực cười thay, sự  im lặng khốn cùng ấy được đánh tráo bằng hai chữ hữu nghị!

THÁNG BA, NGÀY 14, VIỆT NAM ƠI!

Hà Văn Thịnh

Tháng Ba

Mùa Xuân chở mây ra khơi xa

Nước xanh như màu mây ấy

Biển thét gào nỗi đau sống dậy:

64 linh hồn uất nghẹn

Gạc Ma!

 

Tháng Ba

Tự cổ chí kim chưa thấy bao giờ:

64 người con hy sinh vì Tổ Quốc

Chết cho Nước khỏi sống quỳ sống nhục

Bị biến thành ma!?

 

Tháng ba

Sao tôi chẳng được quyền kể về các anh?

Lỡ gọi tên có thể là tù tội

Anh dũng hiên ngang bị vùi trong bóng tối

Việt Nam ơi, nhức mỏi đến bao giờ?

 

Tháng Ba

Nỗi đau Ngày Mười Bốn Tháng Ba

Năm có hai số tận cùng Phát Phát (1988)

Các anh chết để cho ai phát tài, phát nhát?

Phát cả tai ương – dân tộc đoạ đày

Phát cả nỗi căm hờn thành hữu hảo chua cay…

 

Tháng Ba

Xương cũng hoá thành bùn héo rũ những vòng hoa

Thành mười sáu chữ vàng nhức buốt

Lũ giặc Tàu nghênh ngang cùng lũ chuột

Rứt rỉa đau thương bày tiệc trận cười!

 

Tháng Ba

Chẳng có cái chết nào có thể hoá phôi pha

Dẫu bạo ngược cường quyền muốn thế

Dẫu cuộc đời ngập chìm dâu bể

ViệtNamơi, không khiếp sợ, bao giờ!

 

Tháng Ba

Chúng muốn ta quỳ mỏi gối xin cho

Để Hoàng Sa, Trường Sa máu cuộn cùng nước mắt

Các anh đã hy sinh để hôm nay, sự thật

Tổ Quốc biết những gì CÒN – MẤT

Từ những ngọn sóng xanh bầm đỏ căm thù!

 

Tháng Ba

Nỗi đau ngày đuổi tận mơ đêm

Cả dân tộc nhớ thương bằng tiếng thĩ thầm

Khen kẻ ngoài là chê bên trong dở

Nhắc lại ngày xưa là chê thời nay đó

Thuỷ Hoàng ư? Khép nép tẽn tò…

 

Tháng Ba

Tôi viết bài ngợi ca người Nhật

Tsunami! Chẳng thèm rơi nước mắt

Bonsai như nửa nụ cười…

Có kẻ chỉnh nhắc rằng, khen ít lại, vừa thôi!

 

Tháng Ba

Ngày mười bốn, mỗi năm

Người Việt nào cũng khóc

Khóc bởi 24 năm qua không biết chỗ

Các Anh nằm

Khóc bởi biết rằng trong chốn mù tăm

Các anh hiểu hàng triệu người vẫn nhớ!

 

Tháng Ba,

Không thể gọi là thơ những câu chữ ghép vần

Nhưng tiếng trái tim của muôn người là sự thật

Lịch sử sẽ ghi những dòng tươi sáng nhất

Tên các anh

Mãi mãi rạng ngời

Trong bất khuất Lạc Hồng

Sống mãi, Việt Nam ơi!…

 Huế, tháng Ba, 2012.

 Theo BVN.

Advertisements