THƯƠNG NHỚ VĂN GIANG

Nguyễn Khoa Điềm

Thân gửi Lập,

 Về vụ Văn Giang, quá nản. Trước đây mình có theo Hồng Ngát và Hồng Giang chơi Văn Giang. Ra về, có làm bài thơ ” Tháng giêng về Văn Giang”.

Sau ngày về hưu, 2006, có làm bài thơ ” Cánh đồng buổi chiều”. Bài nào thấy hợp thì Lập sử dụng.

Nguyễn Khoa Điềm

THÁNG  GIÊNG  VỀ  VĂN  GIANG

Tháng giêng sao anh không về Văn giang ngắm sông Hồng

Nhìn cỏ chân đê trôi trong sương khói

 

 Mùa xuân ngủ ngon trên lưng những con bò vàng

Ngoài đồng đã kín những người đi tìm no ấm

 

 Trong ngôi chùa cổ nở xoè pho tượng Quan Âm nghìn tay nghìn mắt

Tôi nắm tay những người nông dân ấm, mềm, chân thật

 

 Như níu được nhau tự ngày xưa vỡ đê*

Mừng đến rưng nước mắt

 

 Nhà nối nhà, đã ấm, đã sáng, vọng một điệu chèo

Sông Hồng mãi miết làm lịch sử …

 

* Sử chép có thời kỳ Văn giang 18 năm liền bị vỡ đê

CÁNH  ĐỒNG  BUỔI  CHIỀU

Có một nhà thơ đi mãi vào cánh đồng buổi chiều

Lởm chởm những gốc rạ sau mùa cấy gặt

Mùi thơm lúa khoai thân thuộc

Nói gì hở tiếng reo cỏ may

Mùa thu vừa trở lại?

 

Nhà thơ cúi xuống tìm những hạt mồ hôi bỏ quên trên mặt đất

Bao người đã mất, đang còn

Sống âm thầm sau rặng tre khuất lấp

Không một dấu vết

Những mặt ruộng nứt nẻ

 

Chúng ta vẫn bưng bát cơm trắng mỗi ngày

Thật đơn giản, hiển nhiên, như hơi thở

Không còn nhớ có bao giọt mồ hôi trên mặt ruộng

Bao nhiêu bùn, bao nhiêu khổ đau

Khi mồ hôi trở nên quá rẻ

Kẻ ranh ma trở nên quá giàu

 

Đã lâu nhà thơ lại trở về với cánh đồng làng

Hít sâu hương thơm no ấm

Nhận ra trong mỗi khuôn mặt đen sạm

Những tháng ngày bỏ quên

 

Bằng bước chân chậm rãi

Nhà thơ lặng lẽ nối gót người nông dân đi mãi

Mặc cho ngôi sao hôm xa ngái dẫn đường

Thăm thẳm ngõ quê rơm rạ

Trái tim lăn tròn êm ả.

 

    Ngày 5. 9. 06

Advertisements