Chuyện ông Bí thư thua… dân

Xuân Ba

Hàng chục cuộc tụ tập kiến nghị, nhỏ thì vài chục, lớn vài trăm người kéo dài suốt 4 tháng khi thì kéo đến trụ sở UB thị xã lúc thì rồng rắn dông tuốt xuống thành phố giăng người trước trụ sở UB Tỉnh ủy. Vậy mà chỉ vỏn vẹn hơn một giờ đồng hồ gặp ông, những cuộc tụ lớn nhỏ ấy đã tự nguyện giải tán!

Không công an chẳng dùi cui cùng khiên, mặt nạ lẫn chó nghiệp vụ. Cán bộ đi theo ông nhõn một người. Ông đầu trần đứng giữa dân với cái cười rộng mở. Không rõ ai cười trước, dân hay ông, nhưng hết thảy đều rạng rỡ… Ông là ai?

Chuyện thì dài nhưng gọn nó thế này. Sự việc bắt đầu từ cuối năm 2011 các đại diện tiểu thương chợ thị xã Bỉm Sơn nhận được thông báo của UBND phường Ngọc Trạo (thị xã Bỉm Sơn) rằng kể từ đầu năm 2012, chợ Bỉm Sơn sẽ được bàn giao cho một đối tác để xây cất một công trình gì đó

Ngay lập tức tiểu thương bức xúc vì trước đó bà con không hề hay biết,  không có sự bàn bạc thỏa thuận với các đại diện tiểu thương. Lại phát lộ ra chuyện chính quyền trước đó đã ký kết với ông đối tác rồi đùng cái mới làm cái việc thông báo  Họ chắc mẩm  trước sự đã rồi, bà con phải mặc nhiên chấp thuận!  

Bên đối tác còn yêu cầu các tiểu thương đăng ký nơi kinh doanh mới tại chợ tạm, để lại chợ cũ để họ xây dựng nâng cấp. Thế là mâu thuẫn bùng phát bởi tại nơi chợ tạm, mọi điều kiện đều rất bất tiện như nóng, chật hẹp, diện tích, sắp xếp không hợp. Chưa hết,  mọi thỏa thuận cho hợp đồng đăng ký chỗ kinh doanh như giá cả, địa điểm, thời hạn… sau khi chợ mới được xây trên nền chợ cũ bà con đều không biết.

 

Từ ngày 23-1 ( Mồng 1 Tết)  các cụm từ nhạy cảm như bãi thi tuần hành liên tục xuất hiện. Vợ chồng, con cái các tiểu thương dắt díu nhau ăn ngủ ngay trước chợ, không cho người của đói tác đến dỡ nhà. Ngày 4-2, trong cuộc nói chuyện với lãnh đạo UBND thị xã, bà con vẫn không đồng ý vì trả lời của thị xã không đáp ứng được các yêu cầu của họ (như không bàn giao chợ , không thay ban quản lý chợ, không tăng giá cho thuê hằng năm lên 30%).

Từ ngày 8 đến 11-5, trong cái nắng hầm hập, hàng trăm bà con đã kéo lên TP Thanh Hóa giương biểu ngữ, tụ tập trước cổng UBND tỉnh và trước khu vực khuôn viên tượng đài Lê Lợi (gần cổng cơ quan UBND tỉnh). Lực lượng cảnh sát được điều đến nhưng chỉ làm cái việc giữ gìn trật tự không hề đụng đến bà con tiểu thương. Các cuộc tụ tập chỉ giải tán khi đêm  11-5, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Lê Đình Thọ phải ra hứa trước bà con sẽ gặp dân vào ngày14-5  tại trụ sở UBND Thị xã Bỉm Sơn

          10 giờ, gần 800 tiểu thương vây kín quanh 2 người  trong đó có ông Thọ và một người nữa. Rất nhanh, nhiều người nhận ra người đi với ông Thọ là UVTW Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Mai Văn Ninh.

Theo lời kể của bà Trần Thị Hoa (tổ phó ngành hàng may mặc) thì  “Ngay lời đầu tiên ông Ninh đã làm mọi người mát dạ khi khẳng định UBND thị xã đã có những quyết định chưa đúng và ông đồng ý với một số kiến nghị của bà con”. Vì vậy, UBND tỉnh đã chỉ đạo UBND thị xã Bỉm Sơn ra quyết định mới hủy bỏ quyết định cũ (bàn giao chợ Bỉm Sơn cho đối tác một cách đơn phương và áp đặt). Ông Ninh cũng cho biết không đồng tình với cách làm của UBND thị xã khi đưa ra quyết định kiện toàn ban quản lý chợ. Ông nói rằng UBND thị xã đã giải quyết sự việc lòng vòng, gây khó hiểu cho bà con và ngay cả ông cũng khó hiểu. Ngay sau đó, ông đưa ra một quyết định rất bất ngờ đáp lại nguyện vọng của bà con là không áp mức tăng phí 30%. Do kinh tế gặp nhiều khó khăn, buôn bán ế ẩm nên tỉnh quyết định năm nay không tăng % nào cả!

Ông bí thư nói chưa dứt lời, tiếng vỗ tay đã vang lên ào ào không ngớt.  

          Nhiều người cũng chưa biết điều này, sau cuộc gặp với bà con, ông Bí thư đã yêu cầu kiểm điểm Ban Thường vụ Thị ủy, UBND thị xã Bỉm Sơn và một số đơn vị có liên quan trong quá trình thực hiện chuyển đổi mô hình quản lý chợ Bỉm Sơn không đúng với tinh thần của Chính phủ và của UBND tỉnh; khi xảy ra tình huống, xử lý không dứt điểm, không kiên quyết, ảnh hưởng đến phong trào chung của tỉnh. Nếu phát hiện thấy vi phạm nặng phải có hình thức kỷ luật.

          Về cuộc giải tỏa ngoạn mục ở Bỉm Sơn ngày 14-5, không ít ý kiến ngồ ngộ cho rằng Bí thư Thanh Hóa đã thua… dân. Mà là một trận thua quá đẹp. Mong là có nhiều quan chức mình nên thua dân như thế!

… Tôi nhớ ông Mai Văn Ninh đầu trần tay không đến với dân không chỉ lần ấy.

Nghi Sơn Thanh Hóa mùa nắng ba năm trước.Hàng ngàn dân xã Tĩnh Hải và mấy xã phụ cận nơi phải giải phóng mặt bằng ( GPMB) để xây dựng nhà máy lọc hóa dầu Nghi Sơn  tụ tập sôi sục căng thẳng. Căng phần vì việc đền bù GPMB có một số khiếm khuyết, phần nữa vì có tiếng sủng nổ, người chết người bị thương.  Nhà chủ tịch xã bị phá. Công an xã, huyện bị đuổi đánh… Người phụ tá ái ngại rụt rè ngỏ với ông Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa Mai Văn Ninh đang chuẩn bị đến điểm nóng ấy đừng, đừng xuống đó anh ạ. Người ta giết anh mất! Ông Chủ tịch cười thõng một câu yên tâm đi. Người ta có thể đánh cái ông Mai Văn Ninh nào đó chứ dân ai đánh ông chủ tịch tỉnh!

Cứ thế ông đầu trần xuất hiện trước đám đông đương khí thế ngút trời. Mặt ông nghiêm nhưng tiếng cười suýt bật ra khi ngó thoáng mấy cậu cán bộ đi theo mặt mày tái mét vì sợ. Không khí ồn ào như chợ vỡ. Người ta tranh nhau la hét, tranh nhau nói. Mấy khi gặp được ông chủ tịch cứ nói cho hả cho đã! Biển người dần dần lặng vì người ta cứ thấy ông chủ tịch với dáng đứng lặng lẽ… Ông nói chi đi chứ ông chủ tịch? Ông đến để đứng như bù nhìn rứa a?  Nhiều tiếng cười bất ngờ bật ra. Ông Ninh từ tốn tôi đến đây để nghe bà con. Bà con cứ nói hết đi tôi sẽ nói sau… Vậy là suốt từ 7 giờ 30 đến 11 gười rưỡi trưa, dân thay nhau nói đúng hơn là thay nhau tố… ngàn ngạt trước ông là những khuôn mặt hốc hác lam lũ hao hao bao gương mặt bà con ông, hàng xóm của ông, xã viên của ông cái ngày ông đương là chủ nhiệm một HTX nông nghiệp nghèo ở huyện Nga Sơn. Ông biết bao nhiêu phần trăm sự thật trong  những âm thanh gấp gáp gay gắt lẫn ôn tồn kia…

… Người ta ngạc nhiên, nhiều người ớ ra khi ông chủ tịch tỉnh giọng chùng hẳn xuống khi ông cất lời xin lỗi gia đình có người chết, người bị thương. Ông hứa sẽ ngay lập tức khởi tố vụ nổ súng, các cơ quan chức năng sẽ ngay lập tức vào cuộc! Chuyện GPMB Thanh tra và các cơ quan có trách nhiệm hạn trong một tháng sẽ khẩn trương xem xét. Những việc sai tỉnh sẽ xin lỗi bà con. Việc đúng thì bà con vui lòng chấp nhận cho. Còn việc quá khích đập phá nhà cửa thì cơ quan chức năng sẽ xử lý thực thi theo pháp luật hiện hành!

Không khí lặng phắc khi một ông râu ria gương mặt có những nét dữ dằn ( sau này mới biết đó là một thương binh nặng được bà con gửi gắm tin tưởng trong việc đòi công lý này) đứng lên lớn tiếng nói cho ông chủ tịch biết hạn một tháng ông phải giữ đúng lời hứa. Còn ông và các cơ quan ban ngành cứ yên tâm. Dân chúng tôi sẽ cho các ông sớm có mặt bằng để làm nhà máy lọc dầu như ông nói bà con cũng thấy phấn khởi là có nhà máy dân Tĩnh Gia và dân xứ Thanh sẽ đỡ khổ có cơ mở mày mở mặt với thiên hạ. Nhưng phải giải quyết dứt điểm mọi việc trong một tháng đấy nhá! Tôi nói có phải không bà con?

Có tiếng vỗ tay. Nhiều cái cười loang nhanh. Rất lâu rồi dân Tĩnh Hải mới lại có kiểu cười tập thể như thế…

… Câu chuyện của chúng tôi bữa ngồi với nhau mới đây gần như chả nhấn nhá chi đến sự kiện giải tỏa cũ mới này khác mà ông Bí thư đang bận chia xẻ một việc mà ông và tập thể thường vụ vừa đạt được sự nhất trí rất cao. Ấy là chuyện đói xứ Thanh. Mỗi năm làm ra trên 1,6 triệu tấn thóc sao đói? Nhưng cữ giáp hạt vẫn có chuyện thiếu ăn cục bộ ở vùng này vùng khác nhất là mấy huyện vùng cao. Họ thúc tỉnh phải xin gấp TW chuyện xin gạo cứu tế. Không xin thì dân kêu. Xin thì nhục. Nhục nhưng cũng phải mần. Nhục nữa thực trạng thiếu đói không đến mức như một số cán bộ kêu. Bằng cớ là gạo cứu tế đưa về dân một số vùng không nhận. Năm ngoái TW đã phê bình Thanh Hóa chuyện đó. Để góp phần san sẻ với TW với lại cũng đỡ mang tiếng, tỉnh lập ra một cái Quỹ hỗ trợ. Nguồn là dân từ đất mà ra. Đại để thế này. Những huyện vùng lúa trên diện tích 80.000 ha giành ra mỗi sao 2 kg thóc mỗi vụ. Tạm tính kiểu cua trong lỗ thì mỗi năm như thế Thanh Hóa có 3000 tấn thóc nhân với 2 vụ thành 6000. tạm quy ra gạo tròm trèm trên 4000 tấn gạo. Có thể giao cho MTTQ đứng ra làm và Sở tài chính quản chẳng hạn? Quỹ hỗ trợ sẽ được sử dụng để khắc phục ngay tình trạng thiếu đói cục bộ. Bắt đầu ngay từ vụ chiêm xuân này thực hiện ngay.

Chao ơi, bài toán thất đơn giản. Nhưng cũng thật lung linh! Năm kia TW mới cấp cho 2000 tấn gạo mà thiên hạ đã rầm những đồn thổi rằng  xứ Thanh đang đói vàng mắt. Tạm biệt ông Bí thư chưa kịp nghe hết cái dự án như một cú hích để dần dà miền núi Xứ Thanh thoát nghèo bền vững là hàng trăm hàng ngàn ha hoang hóa đang chớm đang bật lên màu xanh cây cao su. Cái xuýt xoa của ông Bí thư là Bác Hồ mình ngó xa trông rộng quá đi mất khi về thăm tỉnh Thanh những năm xa lắc căn dặn cán bộ rằng thượng du mà thắng thì Thanh Hóa thắng!

Trên xe gập gềnh rời đoạn địa phận xứ Thanh đương mở thành đường cao tốc một kỷ niệm cũ bất chợt ùa về. Năm 1989, người ta đã huy động bộ đội công an có chó nghiệp vụ cùng súng ống về một làng tên Cộng Hòa  Thọ Ngọc Triệu Sơn để bắt mấy… tay chống đối. Cuộc vây ráp không thành. Người bị bắt lại là mấy quan chức của huyện. Dân giam họ ngay tại làng nhưng cho ăn uống, coi sóc tử tế.

Tôi đã qua một đêm ở Thọ Ngọc cùng mấy người bị bắt và người canh giữ. Nằm cả một đêm mới nhận ra một lý do lãng xẹt. Nếu như huyện tỉnh kịp thời hóa giải những thắc mắc chính đáng lẫn không chính đáng của dân về đất đai và vài chuyện dân chủ ở làng Thọ Ngọc. Nếu như khi đó các công bộc của dân từ huyện tới tỉnh kịp thời sâu sát xuống ngay cơ sở thì làm gì có những chuyện ầm ĩ mà phải mất hàng bao năm sau đó mới giải quyết được và để lại bao hậu họa khôn lường?

 Cũng chưa dám chia ở thì tương lai cho Xứ Thanh toàn những ngày yên hàn! Cũng mong manh lắm thời buổi dịch bệnh loang nhanh chuyện dân ta đối lập với chính quyền mình?! Nhưng thôi thì có hoa mừng hoa, có nụ mừng nụ! Lại thầm nghĩ thêm,  trong việc ổn định vừa qua, nhiều người nói ông Ninh gặp may?! Bởi ông không ( hoặc chưa?) dính đến những riêng tư nhà cửa đất cát này khác (?!) nên dân người ta còn nghe (?) chứ khác đi là khó lắm!  Nhưng tôi nghĩ khác. Lứa cán bộ ở xứ Thanh như ông Ninh có lẽ gặp may ở chỗ, họ đang trụ trên trên mảnh đất này mà trước đó không ít những cán bộ đã phải trả giá về vấn đề dân chủ của nông dân nông thôn?

 Viết nhân những ngày nóng Văn Giang

X.B

Tác giả gửi cho Quê choa

   

Advertisements