Tài gây tai họa

Chuyện ông Dương Chí Dũng và Vinalines thiên hạ bàn tán xôn xao suốt mấy tuần này cũng xung quanh mỗi chữ tài, ấy là nói chữ tài liền với chữ tai, mầm mống của cái họa.  Chữ tài loại này không hiếm ở nước nhà, khi tham nhũng là quốc nạn thì thì cái chữ tài ấy có mặt khắp hang cùng ngõ hẻm, đố ai chỉ ra được chỗ nào không có. Tuy vậy hiếm có chỗ nào lại có lắm cái chữ tài điêu đứng như Vinashin trước đây, bây giờ là Vinalines và ông Dương Chí Dũng.

 Trong ba năm (2003-2005) ông Dũng làm Chủ tịch HĐQT và TGĐ Tổng Cty Xây dựng đường thủy (thuộc Bộ GTVT) để lại khoản lỗ gần 412 tỷ đồng. Chưa thấy ông bị xử lý kỉ luật gì thì tháng 8/2005 ông lại được điều về làm Tổng giám đốc Vinalines. Đó là một cái tài. Về Vinales ông mua 73 con tàu cũ, làm lỗ 3.800 tỉ. Chưa hết, công cuộc mua ụ nổi của ông chắc chắn sẽ nổi tiếng khắp thế giới. Bởi vì không một doanh nghiệp nào trên thế giới lại kiên quyết bới đống sắt cũ 22 năm của Nga, kiên quyết chi cho được 24,3 triệu đô la, kiên quyết kéo về nước nhà để duy tu bảo dưỡng mỗi năm mấy trăm ngàn đô. Tài quá là tài.

Cứ tưởng tài đến thế là cùng, ông Dũng lập tức chấm dứt sự nghiệp ở đây, cánh cổng nhà tù đang chờ ông trước mặt, ai dè ông được “ thuyên chuyển công tác”  tháng 1/2012 trước khi có kết luận của Thanh tra chính phủ vào 2/2012, tức chỉ một tháng. Đây là tháng thiên tài, bởi nhờ cái tháng này mà Bộ trưởng Vũ Đức Đam khẳng định “việc bổ nhiệm này là đúng thẩm quyền và đúng quy trình thủ tục theo các quy định về cán bộ của Đảng, Nhà nước”, vì : “không có quy định nào về việc không được điều động, bổ nhiệm cán bộ khi đơn vị đang có tranh tra.” Tài này bằng bố tài trước khiến thiên hạ lác mắt kinh hồn.(*)

Hóa ra việc bổ nhiệm cán bộ chỉ cần đúng qui trình, không cần quan tâm ông cán bộ này làm ăn ra sao, bị thanh tra thế nào. Bỏ qua phẩm chất ông cán bộ được cân nhắc, chỉ cần làm đúng qui trình, làm thật nhanh, nhanh đến nỗi trong vòng một tháng mọi việc đã êm như nhíp. Tài này quả có một không hai. Nhà văn Thùy Linh nói rằng “quá trình bổ nhiệm không sai”, “Vậy thì sai từ đâu, ở chỗ nào? Liệu có thể hỏi: nếu qui trình đúng mà vẫn ra kết quả sai thì có nghĩa qui trình sai mà cứ khăng khăng là đúng?” Đây quyết không phải là câu hỏi nhỏ.

Tài hơn nữa là tháng trước ông Dương Chí Dũng lên chức, tháng sau Thanh tra chính phủ thông báo con tàu Vinalines do thuyền trưởng Dương Chí Dũng sắp chìm ( thực tế là đã chìm), tháng sau nữa Bộ trưởng Đinh La Thăng tuyên bố Bộ GTVT sẽ rót 100 ngàn tỉ để cứu Vinalines. Tháng sau nữa công an thông báo bắt ông Dũng ngày trước, ngày sau lại thông báo ông Dũng trốn rồi. Lạy chúa, tài đến thế là cùng! Vì thế mà Bí thư thành ủy Thành phố Đà Nẵng đã cay đắng nói trước Quốc Hội: “Chủ tịch ( HĐQT) bỏ chạy, công an không bắt không được. Nói ra cứ như chuyện đùa, cử tri bức xúc hỏi mà không biết trả lời thế nào, mặt cứ trơ ra.”

Bao giờ chấm dứt được  những chuyện như đùa nói trên? Có lẽ không bao giờ, khi tham nhũng là môi trường đẻ ra những cái tài nói trên vẫn còn nguyên đấy. Sau mười năm cả nước sôi sục chống tham nhũng từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài, ai ai cũng giơ cao ngọn cờ chống tham nhũng, tóm lại càng chống tham nhũng  thì tham nhũng càng bền vững phát triển từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài. Đó là một cái tài, tài này bao trùm hết tất cả những cài tài kia, và  có tên là TAI HỌA

Nguyễn Quang Lập

…………

(*)Chưa kể lý do điều ông Dũng rời khỏi Vinalines được ông Đinh La Thăng giải thích là vì “Tập thể Vinalines khi đó mất đoàn kết, cần thay một vị trí chủ chốt”. Chuyển một cán bộ được coi là trung tâm gây mất đoàn kết lên nắm quyền lãnh đạo một cơ quan quản lý nhà nước để chỉ đạo cái nơi ông cán bộ này vừa gây mất đoàn kết! Quả là phương pháp điều động cán bộ thiên tài, chỉ có Bộ trưởng Đinh La Thăng mới có.

Advertisements